Header

Suy Niệm Lời Chúa | Chúa Nhật Tuần IV Mùa Chay - Năm C | Lc 15,1-3.11-32 | Phút Cầu Nguyện

avatarby Quốc Khánh
29/03/2025
820
Hôm nay, chúng ta nghe lại câu chuyện dụ ngôn quen thuộc: người cha nhân hậu. Hoặc nói cách khác, đây là dụ ngôn người con hoang đàng. Cách gọi nào cũng đúng, tùy theo góc nhìn mà chúng ta đặt tên khác nhau. Câu chuyện cổ xưa này đã trở thành khuôn mẫu để chúng ta suy ngẫm về tình thương của người cha và cũng là tấm gương để mỗi người tự chất vấn chính mình: tôi là người con nào?
Giờ Kinh Gia Đình

SUY NIỆM LỜI CHÚA
CHÚA NHẬT TUẦN IV MÙA CHAY - NĂM C

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (15,1-3.11-32)

1 Các người thu thuế và các người tội lỗi đều lui tới với Đức Giêsu để nghe Người giảng.2 Những người Pharisêu và các kinh sư bèn xầm xì với nhau: “Ông này đón tiếp phường tội lỗi và ăn uống với chúng”.3 Đức Giêsu mới kể cho họ dụ ngôn này: 11 Rồi Đức Giêsu nói tiếp: “Một người kia có hai con trai.12 Người con thứ nói với cha rằng: ‘Thưa cha, xin cho con phần tài sản con được hưởng’. Và người cha đã chia của cải cho hai con.13 Ít ngày sau, người con thứ thu góp tất cả rồi trẩy đi phương xa. Ở đó anh ta sống phóng đãng, phung phí tài sản của mình. 14 Khi anh ta đã ăn tiêu hết sạch, thì lại xảy ra trong vùng ấy một nạn đói khủng khiếp. Và anh ta bắt đầu lâm cảnh túng thiếu,15 nên phải đi ở đợ cho một người dân trong vùng; người này sai anh ta ra đồng chăn heo.16 Anh ta ao ước lấy đậu muồng heo ăn mà nhét cho đầy bụng, nhưng chẳng ai cho.17 Bấy giờ anh ta hồi tâm và tự nhủ: “Biết bao nhiêu người làm công cho cha ta được cơm dư gạo thừa, mà ta ở đây lại chết đói!18 Thôi, ta đứng lên, đi về cùng cha và thưa với người: ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha,19 chẳng còn đáng gọi là con cha nữa. Xin coi con như một người làm công cho cha vậy’.20 Thế rồi anh ta đứng lên đi về cùng cha. 21 Bấy giờ người con nói rằng: ‘Thưa cha, con thật đắc tội với Trời và với cha, chẳng còn đáng gọi là con cha nữa’. 22 Nhưng người cha liền bảo các đầy tớ rằng: ‘Mau đem áo đẹp nhất ra đây mặc cho cậu, xỏ nhẫn vào ngón tay, xỏ dép vào chân cậu,23 rồi đi bắt con bê đã vỗ béo làm thịt để chúng ta mở tiệc ăn mừng!24 Vì con ta đây đã chết mà nay sống lại, đã mất mà nay lại tìm thấy’. Và họ bắt đầu ăn mừng. 25 Lúc ấy người con cả của ông đang ở ngoài đồng. Khi anh ta về gần đến nhà, nghe thấy tiếng đàn ca nhảy múa,26 liền gọi một người đầy tớ ra mà hỏi xem có chuyện gì.27 Người ấy trả lời: ‘Em cậu đã về, và cha cậu đã làm thịt con bê béo, vì gặp lại cậu ấy mạnh khoẻ’.28 Người anh cả liền nổi giận và không chịu vào nhà. Nhưng cha cậu ra năn nỉ.29 Câu trả lời cha: ‘Cha coi, đã bao nhiêu năm trời con hầu hạ cha, và chẳng khi nào trái lệnh, thế mà chưa bao giờ cha cho lấy được một con dê con để con ăn mừng với bạn bè.30 Còn thằng con của cha đó, sau khi đã nuốt hết của cải của cha với bọn điếm, nay trở về, thì cha lại giết bê béo ăn mừng!’. 31 Nhưng người cha nói với anh ta: ‘Con à, lúc nào con cũng ở với cha, tất cả những gì của cha đều là của con.32 Nhưng chúng ta phải ăn mừng, phải vui vẻ, vì em con đây đã chết mà nay lại sống, đã mất mà nay lại tìm thấy’”.

SUY NIỆM

Hôm nay, chúng ta nghe lại câu chuyện dụ ngôn quen thuộc: người cha nhân hậu. Hoặc nói cách khác, đây là dụ ngôn người con hoang đàng. Cách gọi nào cũng đúng, tùy theo góc nhìn mà chúng ta đặt tên khác nhau. Câu chuyện cổ xưa này đã trở thành khuôn mẫu để chúng ta suy ngẫm về tình thương của người cha và cũng là tấm gương để mỗi người tự chất vấn chính mình: tôi là người con nào?

Ngày nay, cũng có những câu chuyện dụ ngôn thời hiện đại mang mô-típ tương tự như trong Thánh kinh. Một người mẹ chia gia tài cho con cái, ai nhận phần nấy, tưởng rằng mọi sự sẽ êm ả, nhưng không ngờ lại nảy sinh tranh chấp. Kẻ nhiều, người ít, ai cũng muốn phần hơn cho mình. Anh em kiện tụng, ruột rà xào xáo, tình nghĩa nhạt phai. Họ không còn nhìn mặt nhau, còn người mẹ thì buồn bã, cô đơn, nuốt nước mắt vào lòng. Tưởng rằng đứa lớn sẽ thương đứa bé, đứa khỏe sẽ nhường nhịn đứa yếu, nhưng không, quan trọng hơn hết vẫn là tiền.

Lại có một người cha góa vợ, một mình nuôi con khôn lớn. Khi về già, ông đi bước nữa để có người bầu bạn. Những tưởng con cái sẽ hiểu và cảm thông, nhưng nào ngờ lại sinh ra xung đột. Con đời trước, con đời sau, mẹ ghẻ, con chồng, những mâu thuẫn vốn có từ bao đời nay lại trỗi dậy. Tình thân lẽ ra phải gắn kết, yêu thương, thì nay lại trở thành ganh ghét, nghi kỵ. Con ai, con ông, con tôi - những ranh giới khiến gia đình trở nên chia rẽ.

Đọc đi đọc lại dụ ngôn này, thử đặt mình vào từng nhân vật, ta sẽ thấy mỗi người một hoàn cảnh, một cách nhìn. Hai người con, dù khác nhau, nhưng đều có những điểm đáng suy ngẫm. Người cha chỉ quan tâm đến con cái, luôn bao dung và độ lượng. Người con thứ hoang đàng chỉ nghĩ đến bản thân, lo ăn chơi hưởng thụ, và khi tiêu hết tiền cũng chỉ nghĩ đến cái bụng đói. Anh không ngờ rằng cha mình lại cư xử nhân hậu hơn những gì anh từng nghĩ. Đó chính là sự ích kỷ. Còn người con cả, dù luôn ở bên cha, nhưng lại cảm thấy mình như một người làm thuê, không có quyền lợi gì, không được hưởng gì. Anh quên mất rằng tất cả những gì cha có đều thuộc về anh. Đó chính là sự vong thân.

Lạy Chúa, Chúa thật là người cha nhân hậu, luôn rộng lòng tha thứ và yêu thương chúng con. Xin giúp chúng con luôn nhận biết điều này để biết trở về với Chúa trong bí tích giao hòa. Amen.


CHIA SẺ BÀI VIẾT