Clock-Time

Người cha đưa cơm hộp

Bảy giờ tối, công việc vừa xong, anh đang chuẩn bị về nhà thì có cuộc điện thoại từ sở cảnh sát gọi tới: “Bố anh đang ở chỗ chúng tôi. Ông ấy lạc đường, mời anh đến đón về”...
Hà là chủ quản một nhà máy, công việc rất nhiều và áp lực rất lớn. Mẹ anh đã bỏ đi khi anh còn rất nhỏ, anh được cha nuôi dưỡng. Ngày ngày, người cha già vẫn chăm chỉ đưa cơm cho anh, nhưng hôm nay đã một giờ chiều rồi mà cha vẫn chưa mang cơm hộp đến. Anh thấy rất đói, tâm trí anh bắt đầu quay cuồng bên trách móc và tức giận.

Không biết làm gì mà cả ngày rảnh rỗi, chỉ là nấu ít cơm, gần đây nấu cũng linh tinh nữa. Hôm qua không có thịt, hôm kia 1 giờ chiều mới mang đến. Hôm kìa quên cả cho muối. Đợi suốt cả buổi chiều cha vẫn chưa đến. Anh đi ra ngoài kiếm đại một ổ bánh mỳ mười ngàn ăn cho đỡ đói rồi vào làm tiếp, anh không còn kiên nhẫn để chờ nữa!

 

Bảy giờ tối, công việc vừa xong, anh đang chuẩn bị về nhà thì có cuộc điện thoại từ sở cảnh sát gọi tới: “Bố anh đang ở chỗ chúng tôi. Ông ấy lạc đường, mời anh đến đón về”

Lạc đường? Cha làm sao mà lạc đường được?

Vừa đến sở cảnh sát, nhìn thấy cha vẫn cầm hộp cơm.

Thấy anh đến, cha vội đưa tới cho anh: “Ăn cơm đi con”.

Cha đang làm gì vậy? Một hộp cơm cầm đến tận bây giờ, lại cầm đến đây? Sao ăn được nữa?

Anh đang muốn phát điên, thì người cảnh sát nói: “Có người phát hiện ông lão này mồ hôi nhễ nhại cứ đi đi lại lại, hỏi ông ấy đi đâu, ông ấy nói không nhớ, hỏi nhà ở đâu, tên gì, cũng không nhớ, thế là gọi điện cho chúng tôi, may mà chúng tôi đã tìm thấy danh thiếp của anh trên người ông cụ. Cha anh mắc chứng bệnh đãng trí tuổi già, phải trông coi ông cụ, đừng để ông ấy đi mất”.

Cha đã bị mắc bệnh đãng trí tuổi già?

Giờ nó mới biết, để đưa cơm hộp cho nó, cha đã đi suốt cả buổi chiều trên con đường đó. Cái bệnh đãng trí tuổi già đã làm cha quên mất mình cần đi đâu, nhà mình ở đâu, mình là ai. Nhưng vẫn đinh ninh nhớ đến con trai, nhớ phải mang cơm hộp đến cho con trai.

Cha bị đói suốt cả buổi chiều mà vẫn giữ nguyên hộp cơm. Hộp cơm đã nguội ngơ nguội ngắt, đưa ra trước mặt anh. Vậy mà anh vô tâm, chẳng màng gì đến hộp cơm chứa đầy tình yêu thương mà biết bao người mơ ước. Anh nhìn hộp cơm, rồi nhìn người Cha đã da đã nhăn, tóc đã bạc, đôi tay đã run, đôi chân không vững với ánh mắt nhòe đi vì lệ.

Một người đàn ông đã trưởng thành như anh, cuối cùng đã không kiềm chế được òa lên khóc.


 
Sưu tầm