Clock-Time

Chú Giải Tin Mừng - Chúa Nhật XXXII Thường Niên A

Tin mừng Mt 25: 1-13: Trong đoạn trích sách Khôn ngoan này, tác giả đã thúc giục độc giả của mình đi tìm kiếm Đức Khôn Ngoan và học theo Đức Khôn Ngoan. Sự khôn ngoan này đến từ Thiên Chúa, cho phép người ta định hướng được cuộc đời của mình mà hông sợ bị lạc đường....
CHÚ GIẢI TIN MỪNG  
 
 CHÚA NHẬT 32 THƯỜNG NIÊN A    
   
    NGÀY 12/11/2017    
   
   
 
 
  Tin mừng Mt 25: 1-13

Học viện Piô Giáo hoàng - Chú Giải

DỤ NGÔN MƯỜI TRINH NỮ


CÂU HỎI GỢI Ý

1. Trình thuật này phải chăng chỉ là một dụ ngôn thuần túy? Hay là một dụ ngôn với nhiều nét ẩn dụ (các nét nào và chúng chỉ cái gì)? hay là một ẩn dụ (nếu thế thì dầu, đèn, con số mười trinh nữ chỉ cái gì)?

2. Các hình dung từ khờ-khôn có xuất hiện nơi nào trong Tin Mừng Mt nữa không?

3. Lời răn bảo hãy tỉnh thức (c.13) có mâu thuẫn với sự kiện mười trinh nữ đều ngủ thiếp đi, ngay cả năm cô khôn ngoan không?

1.Thay vì nói mười trinh nữ, có lẽ nên nói là mười cô thiếu nữ, bạn gái của cô dâu, "các cô phù dâu". Chữ Hy lạp được dùng quả thực có nghĩa là trinh nữ, nhưng ở đây nó chỉ nhằm diễn tả một thiếu nữ chưa chồng, chứ chẳng phải là một nữ tu đã tận hiến, như ta có thể hiểu. Dụ ngôn cảm hứng từ các hôn lễ tại Palestine thời Chúa Giêsu. Các dữ kiện lịch sử ta có về đề tài này rất muộn màng và khác biệt nhau. Mt không cho ta biết nhiều về phong tục đó và chỉ nêu lên những gì ông cần để xây dựng dụ ngôn của ông: một đám rước hôn lễ Đám rước đi đón chàng rể đang đến tìm cô dâu tại nhà cha mẹ cô ta, hay đang dẫn nàng về nhà riêng mình: ở đây không xác định công việc xảy ra lúc nào trong nghi lễ. Thật lạ lùng khi người ta chẳng hề nhắc đến cô dâu ( ít là trong các thủ bản đáng tin cậy nhất); có thể cắt nghĩa là vì, trong đám rước, chỉ chàng rể mới đóng vai trò quan trọng xét theo ý nghĩa giáo thuyết của trình thuật. Một vài nhà chú giải đã nêu lên tính cách giả tạo và không có vẻ thực của nhiều nét trong dụ ngôn: đám rước khởi hành quá khuya, việc tiếp đón chàng rể với đèn đuốc, việc chàng rể nửa đêm mới đến và việc chờ đợi lâu giờ làm các thiếu nữ thiếp đi. Thực ra, như nhiều tác giả khác nhận xét (vd Jeremias), hình như các chi tiết đó phù hợp với các tập tục được xác nhận trong văn chương giáo sĩ và dân ca Palestine. Đặc biệt, việc chàng rể đến chậm có thể hiểu được như là do cuộc mặc cả vào phút chót về các điều kiện trong khế ước hôn nhân và về các sính lễ phải dâng cho nhà gái.

Dù các nét đó có vay mượn từ một đám cưới thực sự hay không, thì hình như chắc là, theo sự soạn thảo của Mt, chàng rể tượng trưng cho Chúa Kitô, y như ông chủ trong dụ ngôn nén vàng và vị vua trong cuộc phán xét cùng tận. Quả thế, trong văn bản dụ ngôn tiệc cưới của ông, Mt so sánh Nước Trời với vị vua làm tiệc cưới cho hoàng tử (22, 2), một ám chỉ rõ ràng đến Chúa Giêsu, Con Thiên Chúa, trong lúc nơi Lc (14, 16- 24), chỉ là vấn đề người kia dọn một tiệc cưới lớn đi khách. Mười thiếu nữ tượng trưng cho cộng đoàn Kitô hữu chờ ngày Chủ quang lâm (hình ảnh biểu trưng này phải hiểu như vậy, chiếu theo văn mạch chung của tất cả phần, ch. 24-25). Trái lại, không thể gán một nghĩa biểu trưng đặc biệt nào cho dầu, đèn (vì trong trình thuật, các chi tiết đó hoàn toàn có vẻ thực và tự nhiên; hơn nữa, chúng chẳng gợi lên một âm hường Cựu ước nào đặc biệt). Đèn được nói ở đây là những dĩa đèn bằng đất nung hay những cây đuốc bằng gỗ rỗng có tim nhúng trong dầu. Thành thử đó chỉ là những dụng cụ cần thiết để chiếu sáng đám rước chàng rể cho đàng hoàng long trọng.

2. Dịch đúng hai hình dung từ diễn tả thái dộ của hai nhóm thiếu nữ: môros và phronimos không phải là chuyện dễ. Tuy nhiên người ta vẫn biết đức tính hay khuyết điểm của họ hệ tại chỗ nào: các cô này thì nghĩ đến việc đem dầu dự trữ, các cô nọ thì không. Lối dịch khá phổ biến: trinh nữ khôn ngoan và trinh nữ điên dại xem ra quá mập mờ. Chữ điên lại không đúng hơn vì có một âm hưởng bệnh lý; tốt hơn nên nói là năm cô trong bọn thì khờ khạo, chẳng biết phòng xa. Nơi Mt, cùng một tĩnh từ moros ấy chỉ con người xây nhà mình trên cát, nghĩa là chỉ kẻ nghe lời Chúa Giêsu mà không đem ra thực hành. Sự chểnh mảng và bất tiên liệu của y đã làm nhà y phải sụp đổ (7, 26-27). Rồi, trong lời châm biếm Biệt phái, Chúa Giêsu cũng đã gọi họ là khờ dại (môroi) và mù quáng (23, 17) vì do thói phân tích tỉ mỉ, họ đã đi đến chỗ đảo lộn bậc thang giá trị đích thực. Thành thử hình dung từ xấu nghĩa được dùng khi nói về năm thiếu nữ đầu tiên bao hàm một sự suy biến hay thiếu phán đoán nặng nề, một thứ vô ý thức đương nhiên ảnh hưởng đến thái độ sống và gây nên nhiều hậu quả tai hại.

Nhưng năm cô kia thì khôn ngoan. Mt cũng dùng lại các tĩnh từ đã sử dụng để nói về người xây nhà trên đá, kẻ biết nghe và đem lời Đức Giêsu ra thực hành (7, 24). Chữ này cũng gặp thấy trong lời Chúa Giêsu khuyên nhủ môn đồ: "Hãy ở khôn (phronimoi) như con rắn và chân thực như chim câu" (10, 16) và ở chỗ nói về người tôi tớ trung trực cùng khôn ngoan (phronimos) chủ đã đặt trên gia nhân ông để phân phát lương thực cho phải thời (24, 45). Thành thử ta không được coi đây như là một sự khôn khéo tránh thoát chuyện khó khăn hay lợi dụng thời cơ tốt, nhưng là một sự khôn ngoan đích thực trong cuộc sống, một óc phê phán đúng đắn và tế nhị về thực tại kèm theo một ý chí cương quyết hành động. Trong dụ ngôn người gieo giống, Chúa Giêsu cũng minh định cùng một sự kiện và cùng một yêu sách khi Người nói: "Thuộc hạng gieo vào đất tốt là kẻ nghe Lời và hiểu, kẻ ấy sinh hoa kết quả và làm ra có hạt thì một trăm, có hạt sáu mươi, có hạt ba mươi" (13, 23). Việc thấu hiểu mà Chúa Giêsu nói còn đi xa hơn sự tán đồng của lý trí, nó giả thiết một sự thấm nhập hoàn toàn Lời Chúa và tạo nên trong ta một kết quả hữu hiệu.

Hãy lưu ý: Lúc khởi hành, hai hạng thiếu nữ đều thuộc về đám rước đi đón hôn phu, cái đám rước tượng trưng cho toàn thể cộng đoàn Kitô hữu; thế mà năm cô trong họ, nghĩa là phân nửa, là những kẻ dại khờ, điều này làm nên cho các Kitô hữu một lời cảnh giác nghiêm trọng: không phải hễ được gọi gia nhập cộng đoàn là đương nhiên có các đức tính cần thiết.

3. Cho dù việc chàng rể đến chậm có thể giải thích dựa vào dân ca Palestine, vẫn rõ ràng là ở đây sự kiện đó muốn nói tới việc Chúa Kitô hoãn lại ngày quang lâm mà các Kitô hữu đầu tiên tưởng là sắp đến. Chờ đợi lâu dài, phải chăng sẽ kéo theo một sự buông lơi lòng nhiệt thành và tỉnh thức? Đúng! Và mối nguy là có người sẽ lợi dụng sự trì hoãn như vậy: đó là thái độ bị tố cáo nơi tên đầy tớ gian ác nghĩ thầm trong lòng: "Chủ ta về trễ", và tra tay đánh đập bạn bè cùng ăn uống với lũ say sưa.

Theo Mt, thời gian này sẽ kéo dài lâu lắm. Thật là ý nghĩa khi trong dụ ngôn nén vàng của ông, người chủ đã ủy thác của cải cho các đầy tớ mình cũng chỉ trở về sau một thời gian đằng đẵng (25, 19; điểm này không có trong dụ ngôn song song về các yến bạc của Lc 19, 15). Các môn đồ chân chính phải biết lợi dụng sự trì hoãn của ngày Quang lâm để sinh lời các nén vàng đã nhận được và nhờ đấy minh chứng lòng trung thành của mình đối với Chúa Kitô. Nhưng vì hình như chủ sẽ trở về trễ nên phải luôn ở trong tư thế sẵn sàng đón tiếp ông bằng cách ra sức hoạt động cho Nước Trời hơn là cứ ngồi canh gác chẳng hạn như ông chủ nhà trong Mt 24, 43-44; Lc 12, 39-40. Sự tỉnh thức không còn giới hạn ở việc đợi chờ cách thụ động hoặc chỉ có tính cách "phòng vệ" nữa, mà đòi buộc một sự vâng lời cụ thể thánh ý Chúa Kitô.

Theo nhãn giới đó, thì giấc ngủ của mười thiếu nữ chẳng có gì đáng trách. Cả năm cô khôn ngoan cũng ngủ, và ngủ một cách ngon lành vì đã tiên liệu và dự trữ đầy đủ dầu đèn. Cũng vậy, người khôn xây nhà trên đá có thể bình thản đứng nhìn mưa đổ, gió ùa vào nhà mình, vì đã làm mọi thứ cần thiết để ngôi nhà được vững chắc (7, 24- 25).

4. Việc chàng rể đến giữa khuya rõ ràng phản ảnh niềm tin vào việc Chúa Kitô sẽ trở lại vào lúc không ai ngờ (Mt 24, 44; Lc 12, 40). Niềm tin này, ta gặp nhiều lần trong Tân ước (Mt 24, 50; Lc 12, 46; Mc 13, 33- 37; Lc 12, 20; 1Tx 5, 2). Dù đã được chờ đợi, Chúa Kitô vẫn luôn đến cách bất chợt, thình lình trong dụ ngôn ta đang nghiên cứu, giờ chàng rể đến tuyệt đối không thể biết trước được; sự chậm trễ quá độ của ông đã khiến mọi phỏng đoán ra vô ích, và giấc ngủ xâm chiếm cả đoàn kiệu đã làm cho đoạn kết càng thêm tàn nhẫn và không thể nào tránh. Tiếng kêu thình lình xé toang màn đêm khiến cảnh trở nên bi thảm. Vì thường thường, lúc chàng rể đến là có tiếng đàn hất xướng ca của đám rước báo hiệu. Người ta nghe ông đến từ xa và ông dần dần tiến lại, chẳng có một chút bất ngờ nào. Ở đây, tiếng kêu đánh thức đột ngột các cô đang ngủ mê mệt, nên không phải là lời báo tin mà là một dấu hiệu cho thấy đã trễ rồi, chẳng còn làm gì được nữa (24,45). Không còn có phép nghi ngờ, không còn một giây phút nào được mất: chàng rể đã đứng đó, các cô phải lập tức sửa soạn đèn đuốc sẵn sàng (c.7). Chỉ một phút là đủ cho các cô khôn ngoan. Sự bất ngờ không làm họ khó chịu: dù ngủ, họ cũng đã sẵn sàng đón chủ đến; được trữ đầy dầu, đèn họ vẫn sáng luôn luôn (xem thêm Lc 12, 35-38). Óc tiên liệu của họ giờ đây mang lại kết quả.

5. Các cô khờ trái lại thật vô cùng lúng túng: đèn họ tắt rụi (c.8). Họ phải trả giá thói chểnh mảng của mình, thế nhưng họ vẫn còn tìm lối thoát bằng cách lợi dụng tính tiên liệu của những kẻ khác: "Xin cho chúng em chút dầu của các chị". Các cô khôn trả lời: "E không đủ cho cả chúng em và các chị đâu; chi bằng các chị hãy ra hàng buôn mà mua lấy" (c. 9).

Không được xem các cô này thiếu lòng tốt đối với bè bạn. Câu trả lời của họ có nghĩa là, vào phút chót, chẳng còn phương thế nào để bù trừ cho những thiếu sót của mình bằng cách chạy đến những kẻ khác và cố gắng lợi dụng cái họ có. Rõ ràng là quá trễ. Vào giờ Phán xét, con người sẽ không còn có thể giúp nhau dù những việc lặt vặt. Các toan tính hay các biện pháp tạm thời nghĩ ra bấy giờ để che đậy sự thất bại của mình hóa nên vô ích, các lời bào chữa bịa ra không thay đổi gì hoàn cảnh, những quyết định tốt đẹp nhất cũng hoàn toàn và mãi mãi vô giá trị. Và đây các cô ngu ngốc phải chạy đi mua dầu. Dĩ nhiên, chàng rể đến vào thính lúc đó. "Những kẻ sẵn sàng thì theo vị lang quân vào tiệc, và cửa đóng lại" (c.10).

6. Nơi đoạn kết, trình thuật hoàn toàn rời xa một cảnh đám cưới ở Palestine. Trong bầu khí lễ lạc vui vẻ ấy, có lẽ người ta sẽ không để ý đèn của một vài cô tùy tùng bị tắt rụi và cũng chẳng khiển trách họ gì. Cửa cũng không đóng đẻ những kẻ đến trễ bất cứ lúc nào cũng có thể vào được. Và vì bận tiệc tùng vui vẻ, chàng rể cũng sẽ chẳng phật ý về những chuyện tầm phào như vậy đâu. Nhưng trong, ở dụ ngôn chúng ta mà câu kết luận rõ ràng gợi lên cuộc phán xét sau cùng, sự việc không phải thế.

Lời nài nỉ của các cô: "Lạy Ngài, lạy Ngài, xin mở cho chúng tôi với", phải được liên kết với một đo.án của Diễn từ trên núi trong đó Chúa Giêsu bảo: không phải mọi kẻ nói với Ta: Lạy Chúa, Lạy Chúa, là sẽ vào được Nước Trời. Trong ngày ấy, nhiều kẻ sẽ nói với Ta: Lạy Chúa, lạy Chúa, há chúng tôi đã không nhân danh Ngài mà nói tiên tri, nhân danh Ngài mà làm nhiều phép lạ đó sao? Và bấy giờ Ta sẽ tuyên bố với chúng rằng: Ta không hề biết các ngươi; hãy xéo đi xa Ta, hết thảy phường tác quái" (Mt 7, 21-23). Thành thử lời nài nỉ của năm cô đến trễ hoàn toàn vô vóng. Trong dụ ngôn tiệc cưới lời mời vào tham dự không bảo đảm khỏi bị đuổi ra ngoài vì chẳng mặc áo cưới (22, 12-13); ở đây cũng vậy, việc được chọn đi vào đoàn rước chàng rể không bảo đảm cho các cô khờ quên dự trữ dầu quyền được vào phòng tiệc.

Biến thành người giữ cửa sắt đá, chàng rể quả quyết mình không biết các cô và chẳng muốn liên hệ gì với họ. Sự chểnh mảng của họ đã khiến họ bị loại trừ, không còn là người của ông gia đình ông (12, 49- 50), không còn gì chờ đợi ở ông nữa. Trong cả phần cuối cùng này (Mt 25, 10c- 13), nhân vật hôn phu trong dụ ngôn đã gần như hoàn toàn biến mất để nhường chỗ cho Chúa Kitô. Dụ ngôn trở thành ẩn dụ. Thật thế, Đấng mà người ta kêu cầu với tước hiệu của Chúa Kitô Phục sinh: lạy Chúa, lạy Chúa (Kurie eleison), Đấng tuyên ra lời phán quyết: "Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không biết các ngươi", chẳng còn tương ứng với nhân vật trong dụ ngôn nữa có chàng rể nào mà lại nói thế trong ngày hôn lễ của mình! - Đó chính là Chúa Giêsu Kitô uy nghi công bố lời phán xét tối hậu! án quyết có thể xem ra nghiêm khắc, nhưng chẳng qua chỉ là phê chuẩn sự lựa chọn hữu trách của con người và rút ra các hậu quả của việc lựa chọn đó mà thôi. Dụ ngôn là dấu chỉ của cuộc phán xét không do Thiên Chúa thi hành trước tiên, nhưng do con người thực hiện trong bản thân bằng chính thái độ sống của mình: các kẻ khờ khạo tự loại bỏ chính mình vậy.

7. Câu châm ngôn cuối cùng "Vậy các ngươi hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào, giờ nào" một lần nữa tái khẳng định ý nghĩa của đoạn văn. Câu đó đã nằm ở phần đầu dụ ngôn chủ nhà (24,42) nhưng dưới một dạng thức hơi khác chút xíu. Ở đây, thoạt nhìn bỏ không mấy ăn hợp với phần còn lại của đoạn văn, vì bản văn không trực tiếp yêu cầu hãy tỉnh thức - các cô khôn ngoan cũng đã ngủ mà - nhưng yêu cầu trữ đèn đầy dầu để sẵn sàng khi Chúa đến. Tuy nhiên đây không phải là một thứ kết luận được chắp vá, có phần giả tạo, vì đối với Mt, sự tỉnh thức chủ yếu hễ tại việc các môn đồ kiên trì quyết định thực hiện trong cụ thể điều mà họ được mời gọi thực hiện. Do đó, đối với họ, sự chờ đợi không phải là một thời gian trống rỗng trong đó lịch sử cứu rỗi chẳng tiến thêm bước nào, mà là một thời gian hăng say chuẩn bị, thời gian. Tổng động viên không ngừng mọi năng lực của cộng đoàn để làm tăng giá trị đến mức cao nhất lịch sử hiện tại. Niềm xác tín Chúa sẽ đến, cho dù còn lâu, ban cho đời ta ý nghĩa đích thực; một cách nào đó, ta lợi được thời gian của ta, ngày qua ngày, giờ qua giờ, bao lâu ta còn sống trung tín. Ta không được phép tính toán nỗ lực của ta theo kỳ hạn đã ấn định hay thu giảm nó tùy thích vì những mục tiêu giới hạn hơn. Bởi không biết ngày giờ nên ta bị bắt buộc phải luôn sẵn sàng, phải vâng lời đến kỳ cùng và càng lúc càng hơn nữa. Và đời ta sẽ không thiếu dầu miễn là ta luôn tỉnh thức.

CHÚ GIẢI CHI TIẾT

"Bấy giờ về Nước Trời thì cũng in như mười thiếu nữ ": Công thức nhập đề này, duy nhất trong Diễn từ cánh chung, nhắc lại công thức nhập đề của các dụ ngôn về Nước Trời ở chương 13; nó không muốn bảo: Nước Trời giống như mười thiếu nữ, nhưng là: bấy giờ, nghĩa là vào lúc Nước Trời tỏ hiện lần sau hết, có những người giống như các thiếu nữ trong dụ ngôn; tránh ra chữ bấy giờ có cùng một nghĩa với câu 31: "Khi Con Người đến trong vinh quang của Người... ".

"Đi đón lang quân": Lối so sánh Chúa Giêsu với lang quân chuẩn bị hôn lễ của mình và hình ảnh của chính lễ cưới rất quen thuộc dù ý niệm Messia-lang quân xa lạ với Do thái giáo thời suy đồi. Song tâm điểm của dụ ngôn nằm trong tầm quan trọng được gán cho lúc lang quân đến. Như dụ ngôn đi trước và dụ ngôn nén vâng tiếp liền sau, dụ ngôn mười trinh nữ phải được đọc và hiểu như là lời chú giải toàn bồ giáo huấn của các câu 36-42, chương 24.

"Các cô thiếp đi mà ngủ cả". Các trinh nữ không bị khiển trách vì đã ngủ, bởi thời gian hoạt động đã qua đối với các cô, nhưng là vì đã chẳng chịu làm công việc phải làm (các cô khờ) ngay từ đầu lễ cưới (đem đủ dầu có nghĩa là trung thành). Bởi thế, lời khuyên hãy tỉnh thức của c.13 không mâu thuẫn với giấc ngủ đó của mười trinh nữ, vì nó được áp dụng vào thời gian trước khi cử hành lễ cưới. Phải tỉnh thức bây giờ để có thể bình thản mà ngủ, với số dầu đã dự tru, trong thời gian cuộc lễ.

"E không đủ cho cả chúng em và các chị": Toàn bộ ý nghĩa dụ ngôn kết tinh trong câu trả lời cứng rắn này đối với các trinh nữ khờ dại chẳng chịu phòng xa. Không còn vấn đề cho hay ngay cả cho mượn chính cái điều bảo đảm cho ta ơn cứu rỗi. Ta thình lình được đưa vào một bầu khí hết sức nghiêm khắc xa hẳn rọi thứ tình cảm, mọi thứ nhân đạo.

KẾT LUẬN

Phải tỉnh thức bây giờ, nghĩa là phải dự trữ đủ dầu, phải trung thành (24,45; 25,23) và phải làm các việc cần làm lập tức để khỏi phải "thức dậy" (sống lại) cách thình lình trong giờ Phán xét. Nếu biết giờ Phán xét hay biết các dấu hiệu tiên báo hiển nhiên, có lẽ con người sẽ trì hoàn việc sống trung thành; nhưng trong phần hai này của Diễn từ cánh chung, một nhấn mạnh sự vô tri của nhân loại về Giờ đó và vì thế, ông chẳng đề cập gì đến các dấu chỉ tiên báo ngày tận cùng nữa cả.

Ý HƯỚNG BÀI GIẢNG

1.Chúa đến. Đối với mười trinh nữ, đó là một xác tín chắc chắn, hiển nhiên. Họ đã chuẩn bị đèn đuốc, đã đi nghênh đón và chờ đợi chàng rể tại nơi ấn định họ đã xác tín chàng sẽ tới đến độ không lo âu gì trước sự chậm trễ ấy. Họ đã thiếp đi và ngủ cả, đó là dấu hiệu họ đang bình thản tâm hồn.

Ta cũng tin Chúa đến. Tuy nhiên đôi lần việc chờ đợi làm ta bớt tin tưởng. Chắc chắn, Người đến, nhưng mọi sự xem ra quá bình lặng. Người đến, nhưng chẳng có dấu hiệu gì, người hình như bất động. Khi chẳng có gì xảy ra, khi không một dấu hiệu tiên báo nào xuất hiện, thì sự hao mòn của thời gian dễ tàn phá lòng kiên nhẫn của' ta, các câu hỏi bắt đầu nổi dậy, nghi ngại chen vào lung lay những xác tín chắc chắn nhất; dần dần chính sự mù mờ của kiến thức làm tắt ngủm ngọn đèn nội tâm của ta và đặt trong ta một thái độ dửng dưng nào đó, vì các biến cố đoan hứa xem ra đáng ngờ. Bấy giờ nếu thình lình xảy ra một tai biến, sự chờ đợi có thể chìm sâu vào thất vọng và bị coi như hoàn toàn vô ích. Chúa đến, đó là điều chắc chắn, là một xác tín bình thản phải được củng cố trong ta. Đó không phải là một giả thuyết, một khả hữu đơn thuần, mà là thực tại hiển nhiên của tương lai ta. Và vì liên hệ tới tương lai ta nên đó chính là viễn tượng duy nhất chắc chắn như cái chợt thể lý của ta. Ước gì niềm xác tín này làm lòng ta tràn ngập bình an, tinh thần ta hoàn toàn thanh thản.

2. Chúa đến, và đến bất ngờ. Đó là khía cạnh thứ hai trong câu chuyện mười trinh nữ. "Nửa đêm, có tiếng kêu... " như thể việc đi sang ngày mai ấy cũng là việc chuyển từ tình trạng này đến tình trạng kia. Bất ngờ và cưỡng chế, đó là đặc tính của việc Chúa đến trong Lời mà ta đang nghe lúc này đây của Thánh lễ. Đấy như là một dấu báo hiệu; trước đó nó đã cho thấy thật là phi lý khi ta trong mình sẽ có đủ giờ để canh chừng. Không báo trước như một tiếng sét giữa bầu trời quang đãng, như một tiếng kèn loa vang (1Tx 4, 16), như một "con đường Đamas" xem ra bình thường nhưng lại có tính cách quyết định, cuộc giá lâm ấy sẽ áp đặt sẽ mang đi tất cả, và sẽ ban sức sống cho những gì phù hợp với nó cho những ai đón chờ nó, và sẽ tiêu diệt những gì còn lại.

3. Nhưng hăng hái đi đón Chúa và chờ đợi Người đến trong một đức tin an tĩnh thì cũng chẳng đủ tí nào. Phải tích cực chuẩn bị cuộc gặp gỡ đố bằng cách dự trữ thật nhiều việc lành phúc đức, nhiều hành vi xả thân phục vụ các kẻ "bé mọn" quanh ta, nhiều trung tín đối với các công việc khác nhau thuộc bổn phận bậc sống ta. Chỉ có đời sống hoàn toàn tận hiến cho Chúa và cho anh em mới sẽ có thể rạng ngời như ánh sáng trong đêm tối trần gian và cho phép ta nghỉ yên giấc ngàn thu vì biết rằng Chúa sẽ mở rộng cho ta cánh cửa phòng tiệc của Người.

 

Noel Quession - Chú Giải


Trong tháng Mười một này, chúng ta đi dần đến lúc kết thúc của năm phụng vụ. Những chiếc lá mùa thu rơi rụng nhắc chúng ta rằng mọi sự sẽ đi đến một kết cuộc. Giáo Hội đề nghị chúng ta trong ba Chúa nhật cuối cùng này, ba đoạn văn Tin Mừng rõ ràng được trích từ bài giảng lớn sau cùng của Đúc Giêsu, trong đó Mát-thêu đã tập hợp những bài giảng về thời kỳ sau hết: loan báo việc Đền Thờ Giêrusalem bị phá hủy (Mát-thêu 24,1-25)... kêu gọi tỉnh thức chờ ngày Quang Lâm của Con Người (Mt 24,26-44)... ba dụ ngôn về sụ canh thức: Người đầy tớ chờ Chủ Về, mười cô trinh nữ, những nén bạc (24,46 - 25,30)... cuộc phán xét chung (Mát-thêu 25,31-46)...

Bấy giờ, Nước Trời sẽ giống như chuyện mười trinh nữ cầm đèn của mình ra đón chú rể...

Ngay từ đầu câu chuyện, Đức Giêsu không ngần ngại cho chúng ta một hình ảnh của cái đẹp, của tuổi trẻ, của niềm vui: Mười trinh nữ, theo bản văn Hy Lạp là "parthènoi". Sự thanh lịch của các cô gái trẻ còn được nhấn mạnh bởi cử chỉ của họ: các cô tay cầm đèn trong đêm tối. Các cô là những khách mời cho một cuộc hẹn gặp. Có một người cưới vợ: chú rể đang chờ họ. Cựu ước đã trình bày Thiên Chúa như một chú rể của ít-ra-en.

Khi Mát-thêu viết lại câu chuyện này, hình ảnh hôn lễ đã được sống cách rõ ràng: Đức Giêsu trong ngôi vị của Người là chú rể... và Giáo Hội, mọi người chúng ta là người được yêu. Thánh Phaolô không cho là táo bạo đã dám viết rằng: "Tôi đã đính hôn anh em với một người độc nhất là Đức Kitô, để tiến dâng cho Người như một trinh nữ thanh khiết (2 Cô-rin-tô 11,2). Lễ đính hôn, Hôn lễ, Tình yêu những hình ảnh của cái đẹp, sự sống hạnh phúc. Do đó, dụ ngôn ngày hôm nay giúp chúng ta đi sâu vào tâm tình của Đức Giêsu: Người coi mình như một chú rể; Người yêu thương. Tính tượng trưng này, có nhiều trong Kinh Thánh và xuất hiện ở nhiều nơi trong Tin Mừng Máccô 2,19; Lu ca 5,34; Mát-thêu 9,15; Gioan 3,29. Đối với chúng ta, đời sống Kitô hữu có phải là như thế không? Phải chăng là đường đi của vị hôn thê đến gạp hôn phu của mình? Phải chăng đó là khát vọng mãnh liệt về một cuộc hẹn gặp của tình yêu.

Trong mười cố đó thì có năm cô dại và năm cô khôn. Quả vậy, các cô dại mang đèn mà không mang dầu theo. Còn những cô khôn thì vừa mang đèn vừa mang chai dầu theo.

Chúng ta biết rằng như thường lệ, Đức Giêsu không dùng lời chỉ để kể cho chúng ta một câu chuyện nhỏ hay hay. Chúng ta chớ quên rằng vào lúc Đức Giêsu kể lại dụ ngôn này bối cảnh thật bi đát, Đức Giêsu còn cách cái chết của Người có vài ngày, một cái chết tàn bạo..

Người vừa công kích, chửi mắng những người Pha-ri-sêu một cách mạnh mẽ (.Mát-thêu 23,1-39)... Giờ đây "vụ án" của Đức Giêsu đã hình thành trong đầu óc các đối thủ của Người..họ đã quyết định giết người, như họ đã giết mọi ngôn sứ (Mát-thêu 23, 34-37). Năm cô dại không đơn giản là các cô "lơ đễnh", dại dột, những người không tiên liệu. Một lần nữa, chữ Hy Lạp mạnh hơn nhiễu. Đây là một vấn đề người điên dại "môrai" và trong ý nghĩa Kinh Thánh "điên" không đơn giản là một người ngu ngốc, không có trí tuệ, mà là kẻ "nghếch đạo", kẻ vừa đủ điên để chống lai Thiên Chúa: Kẻ ngu si (môros) tự nhủ làm chi có Chúa 'Trời!" (Thánh Vịnh 14,1). Trong các sách Tin Mừng cũng từ đó được dùng để chỉ "người -ngu dại xây nhà trên cát, không đem lời Đức Giêsu thực hành"': (Mát-thêu 7,24)... - "những, người Pha-ri-sêu ngu si mù quáng (Mát-thêu 23,17). Vậy năm cô dại không đơn giản là những cô gái dễ thương ngốc nghếch, đầu óc trống rỗng hoặc lơ đễnh.

Đây là một thái độ tâm linh nền tảng có liên quan: kẻ khôn là người xây dựng cuộc đời mình trên Thiên Chúa…kẻ dại (điên) là người xây dựng cuộc đời mình trên những gì chỉ dựa vào con người. Phải! Đời sống rất nghiêm trọng: một chọn lựa được đặt ra... một sự "được thua" được chuẩn bị. Đức Giêsu nhắc chúng ta điều đó, nếu cần, bằng cách phác họa cho chúng ta thấy một bức tranh có năm thiếu nữ khôn ngoan và năm thiếu nữ khờ dại. Bạn, bạn đã chọn điều gì? Sự khôn ngoan của Thiên Chúa? hoặc sự điền rồ?

Vì chú rể đến chậm nên các cô thiếp đi rồi ngủ cả.

Nếu câu chuyện chỉ là một sự mô tả hôn lễ bình thường, chi tiết này xem ra không có thực. Nhưng rõ ràng chúng ta ở trong một ngôn ngữ biểu tượng. Trong "bài giảng thời cánh chung", những chi tiết này nổi bật một cách mạnh mẽ. Dụ ngôn này có cùng một ý tưởng với dụ ngôn "người đầy tớ chờ chủ", người đầy tớ ấy trở thành hung dữ, say sưa vì thấy ông chủ về trễ (Mát~hêu 24,48-49).

Hãy chờ! Dù chờ một người đến trễ. Chúng ta đọc trong kinh Tin kính rằng chúng ta đang chờ Đức Giêsu trở lại: Người sẽ trở lại trong vinh quang để phán xét kẻ sống và kẻ chết". Nhưng cuộc hẹn gặp ấy không thể dự kiến trước được. Và Đức Giêsu báo trước cho chúng ta nguy cơ là ngủ thiếp đi và quên lãng: đó là điều trầm trọng. Hình ảnh ngủ rất có tác dụng: ru ngủ đời sống Kitô hữu, thay vì sống đời sống ấy: Vì chờ đợi Thiên Chúa đến trễ, hẳn là còn ở xa; người ta bắt đầu chán nản, nguội lạnh, đi theo tập tục cũ kỹ và xơ cứng.

Nửa đêm, có tiếng la lên: "Kìa chú rể, ra đón đi!"

"Nửa đêm!" Thiên Chúa luôn luôn đến trong đêm (Luca 12,39-40; Mát-thêu 24,43-44; Luca. 12,20; Mác~ô 13,35-36). "Ngày của Chúa đến sẽ như kẻ trộm ban đêm" (1 Thê-xa-lô-ni-ca 5,2). "Một tiếng la! Một tiếng la xé bóng đêm. Như thế, cảnh tượng đã cố ý bi thảm hóa. Tiếng la ấy làm giật mình mọi người: Thiên Chúa đến bất ngờ, vào giờ mà người ta không ngờ" (Mát-thêu 24,44), "lóe sáng như tia chớp" (Mát-thêu 24,27). Đối với mỗi người, giây phút này là giây phút duy nhất quan trọng: giây phút của Thiên Chúa... giây phút của cuộc gặp gỡ... giây phút mà, đối với mỗi người chúng ta, vĩnh cửu xuyên qua thời gian và xé rách thời gian thành một tiếng kêu thảng thốt.

Không một ai biết khi nào điều đó xảy ra. Hôm nay chăng? Ngày mai chăng? Một năm nữa chăng? Mười năm nữa chăng? Đức Giêsu báo cho chúng ta biết phải sẵn sàng cho lúc đó. Thế đấy, chúng ta được báo trước một lần mà thôi…

Trong lúc này, tôi có sẵn sàng chưa? Tiếng la sẽ xé rách bóng đêm của tôi có làm tôi giật mình không?

Bấy giờ tất cả các trinh nữ ấy đều thức dậy và sửa soạn đèn.

Trong câu chuyện của Đức Giêsu tất cả các cô đều ngủ: Khôn cũng như dại... Tất cả đều thiếu chờ đợi. Trong ngôn ngữ tượng trưng, tất cả đều đã bất trung. Lạy Chúa, Chúa biết rõ chúng con mà? Chúa không ngạc nhiên về sự yếu đuối của chúng con. Không Chúa chờ đợi gì nơi chúng con?

Chỉ cần chúng con giữ cho ngọn đèn của mình cháy sáng. Chúa không đòi hỏi điều không thể làm được: chỉ cần một chút tỉnh thức, một ngọn đèn nhỏ tiếp tục được thắp sáng trong lúc chúng con ngủ quên. Đó đã là ý định tế nhị của người hôn thê trong Diễm Ca (5,2). "Tôi ngủ, nhưng lòng tôi thức". Vâng, lạy Chúa, con biết rằng con không yêu mến Chúa cho đủ. Nhưng con muốn yêu mến Chúa nhiều hơn. Thông thường, con hay ngủ thiếp đi và không còn chờ đợi Chúa nữa. Lạy Chúa, xin hãy nhìn cái đèn nhỏ bé của con và phần dầu mang theo cho nó.

Các cô dại nói với các cô khôn rằng: "Xin các chị cho chúng em chút dầu của các chị, vì đèn của chúng em tắt mất rồi!" Các cô khôn đáp: Sợ không đủ cho chúng em và các chị đâu các chị ra hàng mà mua lấy thì hơn".Đúng lúc các cô đi mua, thì chú rể tới..."

Vào đứng lúc này của câu chuyện, hẳn luôn luôn có người công phẫn trước thái độ ích kỷ của các cô được gọi là các trinh nữ khôn ngoan. Một lần nữa, có cần phải nói rằng phần nợ như thế là không biết về thể loại văn chương là dụ ngôn? Chúng ta thường ghi nhận rằng: mọi chi tiết không chứa đựng bài học.

Rõ ràng ở đây, Đức Giêsu không có ý muốn nói: anh em hãy chỉ nghĩ đến mình thôi... anh em hãy từ chối sự phục vụ mà người ta yêu cầu... anh em hãy giữ lại cho mình mọi sự giàu sang của mình! Trong những đoạn khác của Tin Mừng, Đức Giêsu đã nói khá nhiều điều ngược lại.

Nhưng Đức Giêsu hẳn muốn dạy một bài học cao cả vì đã đưa nó vào chi tiết xem ra không có thật, được phóng đại tùy thích cốt để cho người ta thấy rõ: các bạn hãy thử nghĩ xem! Những người bán dầu còn đứng sau quầy hàng lúc nửa đêm để chờ bán hàng cho các cô bị những người bạn gái ích kỷ từ chối không cho mượn dầu! Và khi các cô trinh nữ lơ đễnh. nnua xong hàng, họ lại trở về phòng tiệc? Hẳn là có nguyên do gì đây? Đức Giêsu muốn nói với chúng ta điều gì? Vậy chúng ta hãy nghe phần cuối của câu chuyện.

Những cô đã sẵn sàng được đi theo chú rể vào dự tiệc cưới. Rồi người ta đóng cửa lại. Sau cùng, mấy trinh nữ kia cũng đến gọi: Thưa Ngài, thưa Ngài! Mở cửa cho chúng tôi với? Nhưng Người đáp: "Tôi bảo thật các cô tôi không biết các cô!"

Các cô trinh nữ điên dại đã không biết sẵn sàng. Như những người khác, họ chuốc sự cực nhọc vào thân, nhưng quá trễ! Như những người khác sau cùng họ cũng thắp lại đèn, nhưng quá trễ! Như những người khác, họ cũng đã về đến của phòng tiệc, nhưng quá trễ. Đó là điều mà Đức Giêsu muốn nói không phải chính chúng ta chọn giờ.

Rõ ràng đây không phải là một chú rể bình thường. Đây là vị Thẩm Phán ngày cánh chung mà người ta phải thưa bằng những từ mà người ta dùng để nói với Thiên Chúa: "Thưa Ngài, Thưa Đức Chúa!". Thế đấy không phải bất cứ ai thưa với Thầy: "Lạy Chúa! Lạy Chúa" là được vào Nước Trời cả đâu! Nhưng chỉ ai thi hành ý muốn của Cha Thầy là Đấng ngự trên trời" (Mát-thêu7, 21-23).

Vậy anh em hãy canh thức, vì anh em không biết ngày nào, giờ nào.

Câu nói khủng khiếp này làm nổi bật tính chất nghiêm trọng của tự do con người. Chúng ta được yêu thương không phải để mà cười. Theo ngôn ngữ Kinh Thánh, những cô điên dại bị đuổi ra khỏi phòng tiệc chỉ vì trước tiên họ đã xua đuổi Thiên Chúa. Sự phán xử mà Đức Giêsu đưa ra chỉ thể hiện điều mà các cô ấy xứng đáng bởi thái độ của chính họ. Các Pha-ri-sêu thời Đức Giêsu hẳn phải biết rất rõ. Nhưng giờ đây vấn đề liên quan đến chúng ta, đến tôi. Tôi đã sẵn sàng chưa? Tôi có canh thức không?

 


Giáo phận Nha Trang - Chú Giải

"Kìa chàng rể đến, hãy ra đón người" 


I. Ý CHÍNH:

Trong bài Tin Mừng hôm nay Chúa Giêsu dùng dụ ngôn 10 cô trinh nữ để dạy các môn đệ bài học phải tỉnh thức và sẵn sàng.

II. SUY NIỆM:

1/ "Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ dụ ngôn này":

Sau suốt một ngày giảng dạy trong đền thờ Giêrusalem, đến xế chiều, Chúa Giêsu cùng các môn đệ kéo nhau lên sườn núi cây Dầu, nhìn về phía đền thánh, để chuyện trò hàn thuyên vơí nhau. Trong khi hàn huyên. Chúa Giêsu đã nói về sự tàn phá thành Giêrusalem, để loan báo về ngày tận thế, và nhân cơ hội Chúa Giêsu đã dùng nhiều dụ ngôn để nói về sự phán xét (Mt 24,42-44; 24,45-51; 25,1-13; 25,14-30) trong đó có dụ ngôn về 10 cô trinh nữ, để dạy cho các môn đệ về bài học phải tỉnh thức và sẵn sàng.

2/ " Nước trời giống như 10 cô trinh nữ..."

kiểu nói này được coi như công thức nhập đề của các dụ ngôn về Nước Trời ở chương 13. Vì thế ở đây không có ý nói Nước Trời tỏ hiện lần sau hết, sẽ có người giống như 10 cô trinh nữ trong dụ ngôn.

- Trinh nữ: chỉ các cô gái chưa lập gia đình, chứ không có ý nói những người chủ ý chọn đời sống độc thân như các nữ tu.

- Cầm đèn đi đón chàng rể: Dụ ngôn này dựa theo phong tục cưới xin của dân Palestina thời Chúa Giêsu theo luật Maisen, cưới hỏi không có tính cách như ngày nay. Viẹc cưới hỏi thường làm về ban đêm. Năm bảy hôm trước ngày cưới, hai bên nhà trai, nha gái đãi tiệc riêng biệt bà con bạn hữu của mình. Rồi ngày cưới hay họ nhập lại ăn uống một đêm cuối cùng ở bên nhà trai. Nghi thức quan trọng nhất là đêm rước dâu. Chập tối, chàng rể cùng các bạn phụ rể, tay mang bó đuốc lên đường đi đến nhà gái, khi đó cô dâu và các bạn phù dâu sửa soạn đèn sẵn, chờ chàng rể đến. Khi mọi sự đã sẵn sàng, đám rước dâu khởi hành. Về tới nhà trai là vào tiệc ngay. Đèn các cô phù dâu phải đủ đốt chờ chàng rể đến, và phải thêm bình dầu để đủ đốt khi ăn tiệc. Tại tiệc cưới đèn các oc6 phù dâu phải treo thành hình vòng hoa ánh sáng quanh cô dâu chú rể.

Dụ ngôn có nhiều chi tiết, nhưng Chúa Giêsu chỉ muốn dựa vào phong tục rước dâu để nói lên sự tỉnh thức và sẵn sàng. Ở đây Chúa Giêsu tự ví mình là chàng rể. Người dẽ đến vào lần thứ hai vào ngày phán xét để mở tiệc cưới và ban phúc Thiên Đàng cho loài người. Những Người tỉnh thức và sẵn sàng sẽ được hưởng phúc, những người chểnh mảng tức là tội lỗi sẽ bị loại ra ngoài. Đồng thời dụ ngôn cũng có ý nhấn mạnh rằng Chúa Giêsu, chàng rể sẽ đến bất ngờ trong ngày phán xét của mỗi người, vì thế đòi hỏi mọi người luôn luôn tỉnh thức và sẵn sàng trong khi chờ đợi.

3/ " Trong đó có 5 cô khờ dại và 5 cô khôn ngoan":

khờ dại: vì họ không mang dầu theo, hoặc có đem theo mà không đủ nên khi chàng rể đến thì đèn họ đã tắt. Họ là thành viên của người đi đón chàng rể, nhưng họ đã không chuẩn bị chu đáo, không xứng đáng với nhiệm vụ.
Ở đây không muốn nói: những người có đạo mà chểnh mảng không chu toàn trong đời sống đạo, nên trong giờ chết không có ơn nghĩa thánh, không đủ công phúc để vào Nước Trời. Cũng vậy, không phải có tên trong Giáo Hội, trong giáo xứ, trong cộng đoàn nhà tu...là tức khắc có đủ đức tính tốt và bảo đảm ơn cứu rỗi.

Khôn ngoan: có nghĩa là biết tiên liệu đủ dầu để dùng trong cuộc chờ đợi và có thể lâu dài. Khôn ngoan theo nghĩa rộng là biết biết đón nghe lời Chúa và đem ra thực hành, giống như người xây nhà trên nền móng vững chắc...(Mt 7,24.10,16).

Ở đây muốn nói đến những người có đời sống đạo tốt: luôn luôn ở trong ơn nghĩa Chúa và có nhiều công phúc trước mặt Chúa để chờ ngày Chúa gọi về với Chúa.

4/ "Vì chàng rể đến chậm...":

Có ý nhấn mạnh đến sự chờ đợi lâu dài. Sự chờ đợi này đối với những kẻ khờ dại thì buông lơi lòng nhiệt thành và tỉnh thức. Nhưng đối với những người Khôn ngoan thì luôn luôn bền đỗ trong tư thế sẵn sàng và biết lợi dụng thời gian chờ đợi này để làm việc nhiều hơn, tăng gia thêm việc lành phúc đức.

- "Nên các cô thiếp đi và ngủ cả": "Thiếp đi và ngủ cả" diễn tả một sự mệt mỏi và không hay biết chàng rể đến lúc nào. Việc Chúa đến với mỗi người trong giờ chết thì không hay biết trước được.

- Đối với các cô Khôn ngoan, có ngủ cũng không có gì đáng trách, vì một đàng họ không phải canh gác (Mt 24,43-44. Lc 12,39-40) đàng khác họ có thể an tâm vì đã đem dầu đầy bình. Đối với những người tỉnh thức và sẵn sàng, thì việc Chúa đến cách bất ngờ cũng không sao, vì họ ở trong ơn nghĩa với Chúa rồi.

Đối với các cô khờ dại thì quả thực đã dại hai lần. Trước nhất ngay từ đầu đã không mang theo dầu, thứ đến vì không biết lợi dụng thời gian chờ đợi để sắm sửa cho đủ dầu, tr1i lại đã lăn ra ngủ nhưai! Những người khi còn sống ở đời này mà không sống đạo tốt và không gia tăng việc lành phúc đức thì cũng khờ dại như vậy.

Vì thế Thiên Chúa muốn ta sống chờ đợi ngày Người đến, chính là giờ chết của ta, nhưng ta không được chờ đợi trong thế thụ động. Trái lại phải tranh thủ để có một hành trang sẵn sàng bằng cách thực thi ý Chúa, gia tăng việc lành phúc đức lập công đền tội, trung thành với ơn nghĩa Chúa.

5/ "Nửa đêm...chàng rể đến":

chàng rể tượng trưng Chúa Giêsu

Nửa đêm là tiếp nối ngày trước sang ngày sau. Thời điểm nửa đêm tượng trưng sự chuyển tiếp từ đời này sang đời sau.

- việc chàng rể đến nửa đêm, diễn tả Chúa đến trong giờ chết của mỗi người cách bất ngờ.

Nhưng sự bất ngờ này, đối với các ô Khôn ngoan là những người lành, không làm họ khó chịu, vì tuy họ có ngủ, nhưng lúc nào họ cũng sẵn sàng chờ đón. Trái lại các cô khờ dại tức là những kẻ tội lỗi không chu toàn đời sống đạo, thì thật là lúng túng:

Họ cầu cứu nhưng không ai giúp đỡ họ được. Ở đây diễn tả vào giờ chết, mổi Người phải tự chịu trách nhiệm về mình, chẳng ai giúp ai được.

Họ đi mua dầu thì chính lúc đó chàng rể đến và cửa phòng tiệc đóng lại. Diễn tả đến lúc chết mới sám hối và sửa mình thì đã uá trễ, không còn thời giờ nữa.

6/ " Những trinh nữ đã sẵn sàng...":

Những trinh nữ này là tượng trưng cho những người đang sống trong ơn nghĩa Chúa. Họ luôn ở trong thư thế sẵn sàng, nên bất cứ lúc nào Chúa gọi, họ điều hội đủ điều kiện để vào Nước Trời với Chúa.

Và đóng cửa lại: diễn tả một trạng thái phân cách vĩnh viễn.

+ Đối với những người đã được vào trong thì muôn đời được hạnh phúc.

+ Đối với những người ở ngoài thì muôn đời bị loại trừ vì cửa đã đóng lại thì không thể vào được nữa.

7/ "Thưa Ngài xin mở cửa cho chúng tôi":

Ở đây gợi lại bài diễn từ trên núi " không phải ai nói lạy Chúa, lạy Chúa...là được vào Nước Trời" (Mt 7,21-23).

Cũng như ở dụ ngôn tiệc cưới, người vào dự tiệc mà không mặc áo cưới, mặc dù trước đó có được mời đi nữa, thì bây giờ cũng bị loại ra (Mt 22,1-14).

Các cô khờ dại cũng vậy, dù được chọn vào đoàn đón chàng rể, nhưng vì không sẵn sàng đủ dầu đèn thì cũng bị loại ra.

Cũng vậy, những người kitô hữu, dù đã được gia nhập giáo hội qua bí tích rửa tội để làm con Chúa, nhưng nếu không có đời sống phù hợp với ơn Chúa, với giáo huấn của Chúa và không có ơn nghĩa Chúa trong giờ chết, thì cũng bị loại ra khỏi Nước Trời.

Vì thế những lời van xin trong giờ phán xét là vô gía trị, không được Chúa nhậm lời. Chỉ có những việc lành mới có thế giá đưa ta vào Nước Trời.

8/ " Ta không biết các ngươi..."

Câu nói có vẻ cứng rắn và lãnh đạm này có ý diễn tả chàng rể quả quyết không biết các cô khờ dại này và chẳng muốn liên hệ gì với các cô.Chính sự chểnh mảng đem đèn mà không đem dầu theo đã khiến các cô bị loại trừ, không còn là người trong tiệc cưới với chàng rể nữa.

Điều này diễn tả những người mất ơn nghĩa Chúa trong giờ chết, thì không còn được gia nhập gia đình Thiên Chúa trên Nước Trời nữa. Họ là những người bị loại trừ, vì chính sự loại trừ này là hình phạt đau khổ vô cùng.

- Kiểu nói "không biết đến" diễn tả sự phán xét của Chúa đối với người không tỉnh thức và sẵn sàng trong giờ chết.

9/ "Vậy hãy tỉnh thức, vì các ngươi không biết ngày nào, giờ nào":

không biết ngày nào, giờ nào Chúa đến vào giờ chết của mỗi người, là lý do đòi hỏi mỗi người phải ở tư thế tỉnh thức và sẵn sàng.

Lời khuyên dụ phải tỉnh thức ở đây giống như câu đầu của Dụ ngôn chủ nhà (Mt 24,42) vì không biết ngày nào giờ nào ông chủ về, nên người đầy tớ phải tỉnh thức luôn. Thái độ tỉnh thức và sẵn sàng này giữ con người ở tình trạng thường xuyên sống trong ơn nghĩa Chúa và tăng gia việc lành phúc đức mỗi ngày một hơn.

III.ÁP DỤNG:

A)Áp dụng theo Tin Mừng:

Qua bài Tin Mừng hôm nay, Giáo Hội nhắc nhở chúng ta phải luôn tỉnh thức và sẵn sàng đợi Chúa đến trong giờ chết, bằng cách trung thành với ơn nghĩa Chúa và thường xuyên thực hiện những việc lành phúc đức.
B) Áp dụng thực hành:

Nghe lời Chúa nói trong dụ ngôn:

1) Mười cô trinh nữ: Cộng đoàn Giáo Hội, giáo xứ, gia đình hay dòng tu cũng tương tự như cộng đoàn 10 cô trinh nữ, trong đó có những kẻ hay đãng trí buông lơi việc hoàn thiện bản thân và bê trễ việc bổn phận sống đạo, nhưng cũng có những người rất chu đáo và tận tâm với việc sống đạo. Chúa đến gặp họ lúc nào họ cũng sẵng sàng.

2) Năm Aô khờ dại: Mỗi người làm chủ cuộc sống mình ở trần gian, người ta có thể giúp đỡ, chỉ bảo chia sẽ với nhau khi còn sống. Nhưng khi đến trước tòa Chúa thì mỗi người chịu trách nhiệm về cuộc đời của mình, người khác không thay thế hoặc giúp ích gì được.

3) Năm Aô khôn ngoan: Chúa để cho chúng ta sống ngày nào, giờ nào ở trần gian là để ta chờ đợi Chúa trong tư thế sẵn sàng và tỉnh thức. Vì thế ta phải biết khôn ngoan tiên liệu bằng cách gia tăng nhiều việc lành phúc đức và chu toàn bổn phận của mỗi người công dân tốt của Nước Trời.

4) Kìa chàng rể đến: Giờ chết, giờ gặp Chúa của mỗi người đều chắc chắn sẽ xảy ra khi nào. Chúa không muốn ta biết giờ ta chết, kể cả hậu vận và tương lai, vì muốn ta tập luyện tinh thần phó thác: tin vào sự quan phòng và tình thương của Chúa (không được coi bói) đồng thời cũng để ta sẵn sàng, luôn luôn sống trong tình trạng có ơn nghĩa với Chúa./.


 

Lm Phanxicô Xavie Lê Văn Nhạc - Bài Giảng Lễ


Anh chị em thân mến,

Bài đọc:Kn 6, 12-16;1Tx 4,13-18; Mt 25, 1-3

TRONG NGÀY CUỐI ĐỜI, BẠN SẼ SỐNG THẾ NÀO?

Mới đây, tại Thụy Sĩ, người ta đã dùng điện thoại để phỏng vấn 1200 người tại thành phố khác nhau về việc chuẩn bị chết. Câu hỏi được đặt ra là: "Nếu bạn chỉ còn một cuối cùng để sống, bạn sẽ làm gì?".Kết quả của cuộc thăm dò cho thấy:

-57%phụ nữ được hỏi cho biết họ sẽ sống ngày cuối cùng đó với gia đình.

-42% các ông được hỏi cho biết họ cũng muốn sống ngày cuối cùng đó với gia đình

-32% các ông các bà đều muốn được sống với gia đình mình trong những giờ phúc cuối đời

-Chỉ có 12% các bà và 26% các ông thích ở một mình hoặc cùng với bạn bè trong ngày cuối cùng của cuộc sống.

Thưa anh chị em,

Những con số trên đây có lẽ không đại diện cho ước muốn hay suy nghĩ của tất cả mọi người. Tuy nhiên, xuyên qua kết quả của cuộc thăm dò này, chúng ta cũng có thể đọc được một tâm trạng chung của con người khi đứng trước cái chết; đó là nổi sợ cô đơn. Cái chết là một cuộc ra đi đơn độc, một chia lìa vĩnh viễn, nhất là với những người thân yêu của chúng ta. Nếu câu hỏi trên đây được đặt ra cho chúng ta trong giờ phúc này, chúng ta sẽ làm gì?

- Có lẽ chúng ta còn nhớ câu chuyện của một vị thánh trẻ khi được hỏi về cách thế chuẩn bị chết:

Giữa một đám trẻ đang chơi đùa, viên giám thị đặt câu hỏi: "Nếu ngay bây giờ chúng con biết mình sắp chết, chúng con sẽ làm gì?. Một số em bé trả lời: "con sẽ vào nhà thờ cấu nguyện". "Một số em bé khác cho biết: "con sẽ đi xưng tội để dọn mình chết lành…" Chỉ có một cậu bé điềm nhiên trả lời: "Nếu trong giây lát con có chết, thì giờ này con vẫn tiếp tục cuộc chơi". Đó là câu trả lời của thánh trẻ Lu –Y Gon –za-ga. và câu trả lời đó đã làm cho viên gám thị ưng ý nhất, bởi vì nếu gải trí lành mạnh là một bổn phận trong lúc này, thì việc thánh hóa trước tiên phải nằm trong bổn phận hằng ngày; giờ nào việc nấy.

Nếu chúng ta biết lắng nghe tiếng Chúa trong từng biến cố,nếu chúng ta biết gặp gỡ Chúa trong từng sinh hoạt, nếu chúng ta tiếp xúc với Chúa trong từng phút giây … thì cái chết chỉ là một nối dài của cuộc gặp gỡ thân tình này.Người luôn trung thành với những gặp gỡ trong giây phúc hiện tại sẽ không phải sợ haĩ trong cuộc gặp gỡ tối hậu là cái chết.

Vì thế,thưa anh chị em, qua câu chuyện dụ ngôn 10 cô phù dâu đi đón chàng rể trong tin mừng hôm nay,chúa mời gọi chúng ta phải tỉnh thức và chuẩn bị sẵn sàng cho ngày giờ Chúa đến. Vì ngày giờ Chúa đến sẽ bất ngờ, không được báo trước. Dụ ngôn cho thấy có 5 cô khờ dạy và 5 cô khờ dạy. Có nhiều người bị trách là " khôn nhà dạy chợ". "Khôn " những chuyện vặt vãnh mà lại " khờ" những chuyện trọng đại. "Khôn" những chuyện nhất thời hôm nay để rồi 'dại" những chuyện ngàn đời mai sau. Có lẽ 5 cô khờ dại này đến giờ chót mới khôn ra (khôn đột xuất) và chạy đi mua "khôn" thì không kịp nữa rồi! Vì thế, chúng ta phải biết khôn ngay đi! Tin Mừng hôm nay đã cảnh giác chúng ta tỏ tường rồi đấy!

Bài học về sự khôn ngoan đã được Chúa Giêsu nói đến trong ví dụ về người khôn xây nhà trên nền đá (Mt 7,24). Đó là người "nghe và thi hành Lời Chúa". Khôn là chuẩn bị sống ngày hôm nay không gì khác hơn là "nghe và thi hành Lời Chúa". Trung thành sống điều này là ta đã xây dựng cho mình một nền tảng vững chắc để có thể đứng vũng trong đêm tối âm u hay trong mưa sa bảo táp. Ngược lại, không thi hành Lời Chúa, ta sẽ bị coi là kẽ khờ dại, vì đã xây nhà đời mình trên nền cát…

Năm cô khờ dại đã uổng công đi đón và mòn mỏi đợi chờ để rồi cứ phải đứng ở bên ngoài phòng tiệc cưới. Vì thế, nghe và thi hành Lời Chúa là một thái độ sống khôn ngoan để dù thức hay ngủ, ta vẫn ở trong tư thế sẵn sàng. Việc Chúa đến sẽ không còn là chuyện bất ngờ nữa mà là một cuộc hẹn hò gặp gỡ đầy ý nghĩa đã được chờ đợi.

Đừng chậm trể nữa, thưa anh em chị em, vì cửa Nước Trời chỉ mở ra cho những người hôm nay sẵn sàng dự tiệc, cho những người hôm nay mang canh cánh bên lòng nỗi ưu tư thi hành ý muốn của Chúa, chứ không dành cho những kẻ chỉ biết nói: "Lại Chúa, lại Chúa" ngoài môi miệng, để rồi phải nghe trả lời; Ta không biết các ngươi.Câu trả lời này cũng là lời phán quyết của Thẩm Phán tối cao trong ngày phán xét cuối cùng.

Anh chị em thân mến,

Hôm nay vẫn còn thời giờ để chúng ta "khôn", vẫn còn thời giờ để chúng ta đổ đầy dầu vào bình mà mang theo, vẫn thời giờ để xây dựng đời mình trên nền tảng thực thi Lời Chúa và Chàng Rể cũng đang đến loan báo niềm vui hội ngộ. Hãy sẵn sãng ra đón, để cùng Tân Lan vào dự tiệc Nước Trời hưởng niềm vui vô tận.

Đối với những ai đã sẵn sàng, đèn Tin- Yêu thắp sáng trong ta, họ đã được sung sướng gặp mặt Chúa: Thánh nữ Têrêxa Avila mấp máy nói lên với Chúa trước khi tắt thở: " Lạy Chúa Giêsu, này là giờ chúng ta gặp nhau". Trong khi Chị Thánh Têrêsa Giêsu Hài Đồng âu yếm thốt lên: " Lạy Chúa, con yêu mến Chúa", đôi mắt xuất thần nhìn thẳng vào một điểm trên pho tượng Đức Mẹ, nét mặt tươi tắn, rồi nhắm mắt lại, ra đi nhẹ nhàng. Đồng hồ chỉ 7giờ 20 phút, tối 30/9/1897.

Hai người Trinh Nữ khôn ngoan đã cầm đèn thắp sáng Tin Yêu ra đón Chúa và đã được gặp gỡ " Người Tình Lang" muôn thuở của mình.

Lạy Chúa Giêsu, nếu ngày mai Chúa đến, chắc chúng con sẽ vô cùng lúng túng…

Xin nuôi dưỡng nơi chúng con niềm tin vững vàng

và niềm hy vọng nóng cháy để tất cả những gì chúng con làm đều nhằm chuẩn bị cho ngày Chúa trở lại.


 

Lm Giuse Maria Lê Quốc Thăng - Bài Giảng Lễ

Khôn ngoan sống đức tin


Các bản văn Kinh thánh của Chúa nhật XXXII này trình bày cho chúng ta cách sống khôn ngoan chờ đợi Chúa đến. Những tuần cuối của năm phụng vụ, Giáo hội muốn nhắc nhở con cái mình hướng về ngày chung kết của lịch sử nhân loại, ngày Chúa Giêsu qui phục mọi loài dưới quyền thống trị của Thiên Chúa. Nhưng ngày đó xảy đến vào lúc nào, không ai có thể biết được, vì thế phải khôn ngoan tỉnh thức chờ đợi. Thái độ chờ đợi khôn ngoan thể hiện bằng chính cuộc sống thắp sáng niềm tin.

I. TÌM HIỂU LỜI CHÚA

1. Bài đọc I: Kn 6,12-16

Tìm kiếm khôn ngoan

Trong đoạn trích sách Khôn ngoan này, tác giả đã thúc giục độc giả của mình đi tìm kiếm Đức Khôn Ngoan và học theo Đức Khôn Ngoan. Sự khôn ngoan này đến từ Thiên Chúa, cho phép người ta định hướng được cuộc đời của mình mà không sợ bị lạc đường.

a. Tác giả được linh hứng đã khởi đầu bằng việc minh chứng rằng những tâm hồn tốt lành dễ dàng tìm được sự khôn ngoan, bởi vì Đức Khôn Ngoan đến gặp gỡ chúng ta như một người bạn.

b. Cần phải ước muốn và thành tâm đón nhận vì Đức Khôn Ngoan đòi hỏi một tâm hồn ngay thẳng trọn vẹn. Bằng sự tin tưởng phó thác vào Đức Khôn Ngoan, người ta sẽ tiến tới cách chắc chắn nhất trong đường lối của Thiên Chúa.

c. Đức Khôn Ngoan của Thiên Chúa đã tỏ bày cho chúng ta, những Kitô hữu, bằng dung mạo của Con Một Chúa là Đức Giêsu Kitô. Người là Đức Khôn Ngoan nhập thể mang đến cho nhân loại sự khôn ngoan của Thiên Chúa để hướng dẫn mọi người đi trên con đường cứu độ.

2. Bài đọc II: 1Tx 4,13-18

Sự trở lại của Đức Kitô

Thánh Phaolô khẳng định: con người sẽ không trở nên hư vô bởi cái chết của thân xác, nhưng sẽ được phục sinh. Nếu biết sống trong tình nghĩa của Thiên Chúa thì sẽ được chia sẻ hạnh phúc và vinh quang của Ngài.

a. Các tín hữu Thessalônica chỉ nhận được một sự đào tạo, huấn luyện vội vàng và không đầy đủ, nên đã mất bình an trước cái chết của anh chị em mình: những người đã khuất có thể được đón nhận hồng phúc ngày trở lại vinh quang của Chúa Giêsu không?

b. Thánh Phaolô an ủi họ bằng việc khẳng định rằng tất cả những ai chết trong Đức Kitô sẽ được kết hợp với vinh quang của Người, cũng như những người còn đang sống cho đến ngày vinh quang Chúa ngự đến.

c. Điều quan trọng nhất của đời Kitô hữu là hướng đời sống của mình cách mạnh mẽ nhất trong sự hiệp thông mật thiết với Đức Kitô. Sống với Đức Kitô thì ngày sau sẽ được thông chia vinh quang của Người mãi mãi.

3. Tin mừng: Mt 25,1-13

Dụ ngôn mười cô trinh nữ

Giáo huấn của dụ ngôn mười cô trinh nữ rất rõ ràng: ngay từ bây giờ phải tỉnh thức, nghĩa là phải dự trữ đầy đủ dầu đèn. Đấy là sự khôn ngoan của những người con cái Chúa. Cần phải sẵn sàng cho ngày Chúa Giêsu ngự đến bằng việc thực thi tốt hơn hết những giáo huấn của Tin mừng.

a. Hình ảnh mười cô thiếu nữ cùng chung một công việc là đi đón chàng rể nhưng lại phân chia thành hai nhóm khác nhau: năm cô khôn ngoan biết phòng xa và năm cô thiếu khôn ngoan không biết phòng xa. Điều này là một cảnh giác cho Kitô hữu cần phải biết khôn ngoan chuẩn bị cuộc sống theo những đòi hỏi của Tin mừng. Không thể chỉ mang danh Kitô hữu, chỉ rửa tội là xong, là đủ.

b. Việc chàng rể đến giữa khuya phản ánh việc Chúa Giêsu sẽ đến vào lúc bất ngờ. Điều này Kinh thánh đã nói rất nhiều lần (Mt 24,50; Lc 12,46; Mc 13,33-37; 1Tx 5,2). Dù được chờ đợi nhưng Chúa luôn đến cách bất chợt, thình lình. Chính vì thế, sự khôn ngoan chuẩn bị dư thừa dầu đèn là điều tối cần thiết.

c. Chúa Giêsu dùng từ ngữ khôn ngoan và khờ dại (Phronimos, môros) trong dụ ngôn này bằng chính từ ngữ Người dùng trong dụ ngôn người khôn xây nhà trên đá và người dại xây nhà trên cát. Do đó, cho phép chúng ta hiểu rằng khôn ngoan chuẩn bị đầy đủ dầu đèn chính là việc sống Tin mừng cách triệt để.

II. GỢI Ý BÀI GIẢNG

1. Khôn ngoan chờ đợi Chúa, một thái độ của niềm tin:

Cả mười cô thiếu nữ đều tin và chờ đợi chàng rể. Họ đã chuẩn bị đèn đuốc, đi đón và chờ đợi. Tuy nhiên, cách chuẩn bị lại khác nhau. Năm cô khôn ngoan hơn biết phòng bị dầu đèn, còn năm cô kia chỉ chuẩn bị dầu đủ cho đến đúng giờ chàng rể đến. Khi chàng rể đến muộn, thì họ không còn đủ dầu. Niềm tin không dừng lại ở việc nhận biết có Chúa, Chúa sẽ đến mà còn đòi hỏi cao hơn nữa, phải biết khôn ngoan tập trung vào việc chờ đón Chúa đến cách bất ngờ, không biết trước. Khôn ngoan chính là thái độ sống của người có niềm tin mạnh mẽ, sâu xa. Chúa đến và đến bất ngờ, cần phải tin và chuẩn bị cho việc Chúa đến. Tin Chúa sẽ đến, biết Chúa sẽ đến cách bất ngờ để rồi chuẩn bị sẵn sàng, chính là sự khôn ngoan mà người Kitô hữu phải học, phải sống. Đừng nên ỷ lại vào một vài thói quen đạo đức, vào chuyện đọc kinh cầu nguyện mà cho rằng như thế là đủ. Tin phải đi đến hành động dấn thân cụ thể bằng việc tích trữ dư đầy dầu đèn đức tin. Càng tin, càng biết Chúa, càng phải khôn ngoan sẵn sàng. Khi đã chuẩn bị sẵn sàng thì tâm hồn sẽ cảm thấy thoải mái và bình an. Ngược lại, sống đức tin hời hợt, không chuẩn bị kỹ lưỡng, chểnh mảng thì rơi vào tâm trạng bất an, âu lo, và bối rối lúng túng như năm cô khờ dại.

Dụ ngôn này là lời cảnh tỉnh cho những ai đã và đang cảm thấy hài lòng với việc mình là Kitô hữu, nhưng lại không sống đúng đòi hỏi của Tin mừng; là lời cảnh báo cho những ai ngủ mê trong đam mê dục vọng, trong việc sống đức tin hời hợt chiếu lệ.

2. Sống Tin mừng là cách thế chuẩn bị khôn ngoan:

Hăng hái đón chờ Chúa bằng một lối sống đức tin hình thức nệ luật, bằng việc thuần túy giữ các giới răn không thể nào đủ được. Phải tích cực chuẩn bị bằng việc dự trữ thật nhiều nhân đức, bằng các việc lành bác ái, bằng sự hy sinh dành cho tha nhân. Trên hết, bằng chính việc sống và thực thi Lời Chúa. Từ ngữ "khôn ngoan" Chúa Giêsu sử dụng ám chỉ năm cô khôn ngoan và "khờ dại" ám chỉ năm cô thiếu chuẩn bị, chính là từ ngữ sử dụng khi đề cập đến những người xây nhà trên cát và trên đá. Như thế, Chúa Giêsu nhấn mạnh đến việc sống Tin mừng. Khôn ngoan theo Kinh thánh không phải là sự tinh ranh của thế gian, không phải là sự khôn khéo trong ứng xử, mà chính là biết sống theo đường lối của Chúa, gắn bó với Chúa. Khờ dại cũng thế, không phải là bất cẩn, ngu ngơ, u mê mà là không biết gắn bó với Chúa, lạc xa con đường của Ngài.

Mỗi Kitô hữu cần phải chong đèn cho sáng, và dự trữ trong tâm hồn sao cho lúc nào cũng dư đầy dầu đèn đức tin, chất dầu Tin mừng. Sống Tin mừng là thái độ khôn ngoan chờ đón Chúa đến.

3. Chờ đợi trong khôn ngoan là biết sử dụng thời gian hiện tại:

Việc loan báo Chúa đến cách bất ngờ không phải là lời hù dọa, nhưng là một lời mời gọi mọi người phải biết tận dụng thời gian hiện tại để sống tích cực, sống tốt và sống theo thánh ý Chúa. Thiên Chúa ban cho con người có thời gian sống vì lợi ích của chính họ. Thời gian kiên nhẫn chờ đợi Chúa là thời gian sinh ích lợi cho cuộc đời mỗi người. Mười cô trinh nữ cùng tin tưởng chờ đợi chàng rể, cũng thiếp ngủ khi chàng rể đến muộn, nghĩa là cách nào đó, các cô cùng có thời gian sống và sinh hoạt như nhau. Thế nhưng, kết cục thì phần số của họ lại khác nhau. Năm cô khôn ngoan được vào dự tiệc còn năm cô kia thì không. Nguyên nhân là do cách sống, cách sử dụng thời gian chờ đợi hiện tại của họ khác nhau. Biết chuẩn bị dư đầy dầu đèn là biết sử dụng thời gian để thực thi Lời Chúa; biết sống tình yêu thương, thực thi bác ái; biết tận dụng thời gian Chúa ban để hoán cải, canh tân cuộc sống trở nên tốt hơn. Phải biết tận dụng thời gian, phải nhận ra việc chàng rể Giêsu sẽ đến trễ là cơ hội để hoàn thiện bản thân, để chuẩn bị tốt nhất cho sự đón nhận Người.

Dụ ngôn mười cô trinh nữ nhắc bảo Kitô hữu hôm nay phải biết sử dụng thời gian Chúa ban cách khôn ngoan chuẩn bị cho ngày Chúa đến với mỗi người. Chúng ta có biết sử dụng thời gian cách hữu ích hay không? Có biết chuẩn bị cách tích cực hay không? Đừng để "nước đến chân mới nhảy", chắc chắn sẽ không kịp khi Chúa đến.

v Dẫn vào Phụng vụ Thánh thể:

Chúng ta đang sống trong thời gian của lịch sử nhân loại chờ đón Chúa Giêsu đến với mỗi người vào ngày cánh chung hay vào giờ chết của mình. Tuy nhiên, Người vẫn đang đến với chúng ta hằng ngày nơi bàn tiệc Thánh thể. Tham dự bàn tiệc Thánh thể chính là đón Chúa đi vào cuộc đời mình. Chuẩn bị một cách xứng đáng đón nhận Mình Máu Thánh Chúa cũng chính là sự chuẩn bị cần thiết đón Chúa đến trong ngày vinh quang.

III. LỜI NGUYỆN TÍN HỮU:

Mở đầu: Đời sống Kitô hữu là một cuộc đợi chờ Chúa đến mỗi ngày. Với ngọn đèn đức tin luôn cháy sáng và trong niềm hân hoan chờ ngày Chúa đến trong vinh quang, chúng ta cùng dâng lời nguyện xin:

1. Hội thánh tiếp nối sứ mạng của Chúa Giêsu không ngừng vang lên lời mời gọi con cái mình và toàn thế giới hãy tỉnh thức và sẵn sàng. Chúng ta cùng cầu nguyện cho sứ điệp Tin mừng mà Hội thánh loan báo được mọi người đón nhận và thực thi.

2. "Kìa chàng rể đến, hãy tiến ra đón người". Chúng ta cùng cầu xin cho mọi thành phần trong Giáo hội luôn biết trang điểm bằng các nhân đức Tin, Cậy, Mến để sẵn sàng đón Chúa.

3. Dầu cần cho đèn chính là đời sống đức tin, lời cầu nguyện, các việc lành, những nhân đức… Chúng ta cùng cầu xin cho mọi người trong giáo xứ chúng ta, biết tích cực chuẩn bị đầy đủ dầu để ngọn đèn đức tin luôn cháy sáng trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời.

Lời kết: Lạy Chúa Giêsu, Chúa đến với chúng con hằng ngày đặc biệt trong Bí tích Thánh thể. Xin cho chúng con luôn mở rộng tâm hồn đón Chúa và giúp chúng con tích cực chu toàn bổn phận hằng ngày để xứng đáng gặp Chúa khi Ngài ngự đến. Chúa là Đấng hằng sống và hiển trị muôn đời.

Hành Trang Mục Vụ Khóa 10 - ĐCV Thánh Giuse Sài Gòn