Clock-Time

Chú Giải Tin Mừng - Lễ Chúa Hiển Dung - Thứ Hai Tuần XVIII Thường Niên B

Tin mừng Mc 9: 2-11: Biết được ý nghĩa của cuộc sống là điều quan trọng nhất đối với con người. Nếu không biết tại sao mình sống, sống mà không biết sống để làm gì, sống mà không biết đi về đâu là điều bất hạnh hơn cả.

CHÚ GIẢI TIN MỪNG

LỄ CHÚA HIỄN DUNG

NGÀY 06/08/2018




Năm A: Mt 17,1- 9 

Năm B: Mc 9,2-8

Năm C: Lc 9, 28-36

Xem lại CN 2 MC A,B,C

Thứ Bảy tuần 6 TN.

 

Giáo phận Nha Trang - Chú Giải

Năm A: Mt 17,1- 9 .

1. Ý nghĩa lịch sử ngày lễ:

Lễ này được mừng trước 40 ngày lễ Suy Tôn Thánh Giá 14/9. Vì thế lễ này có giá trị cũng cố niềm tin vào hiệu qủa thập giá của Chúa Kitô.

Từ thế kỉ thứ năm, người Hy Lạp đã mừng kính này dưới tên " Chúa Giê-su biến hình" hay lễ "Núi Ta-Bo". Vào thời trung cổ, thánh lễ này mới được phổ biến bên Giáo Hội Tây Phương.

Mãi đến năm 1457, Đức Giáo Hoàng Ca-lít-tô III mới phổ biến thánh lễ này trên toàn Hội Thánh để kỉ niệm cuộc chiến thắng người Thổ Nhĩ Kỳ theo hồi giáo ở ben-gát vào năm 1456.

2.Ý nghĩa của việc Chúa biến hình.

Cả ba sách Tin Mừng nhất lãm đều tường thuật câu chuyện Chúa Giê-su biến hình: (Mt 17,1-9; Mc 9,2-10; Lc 9,28-36). Thánh Gio-an Tông Đồ ám chỉ câu chuyện này trong Ga 12,20-32. Thánh Phê-rô, một trong ba môn đệ đã được chứng kiến cảnh biến hình này thì đã kể lại câu chuyện một cách vắn tắt trong bài Thánh Thư hôm nay(2 Pr 1,16-19). Còn thánh Phao-lô, tuy không trực tiếp đề cập đến câu chuyện, nhưng nhiều khi ngài cũng nhắc cho các tín hữu về việc phải đổi mới và biến dạng sang Chúa Giê-su Kitô.

Như vậy, việc Chúa Giê-su biến hình là là một biến cố lịch sử trong cuộc đời của Người, đã được nhiều nơi trong sách Tân Ước hoặc trực tiếp hoặc gián tiếp mô tả và gợi lên để chúng ta thấy rõ đây là một Mầu Nhiệm quan trọng.

Biến cố Chúa biến hình có giá trị nâng đỡ, ủi an và khích lệ cũng như củng cố niềm tin cho các môn đệ sau khi nghe Chúa loan báo về cuộc thương khó, tử nạn và Phục Sinh của Người. Chính vì vậy mà phụng vụ đã nhắc lại câu chuyện này ở đầu Mùa Chay. Chúa cho các môn đệ thấy vinh quang của Người để họ không mất niềm tin khi thấy người bị khổ nạn.

Qua biến cố biến hình, Chúa Giê-su muốn mạc khải cho các môn đệ hiểu về con người của Người hơn. Vì thế trong biến cố này có điểm quan trọng là tiếng nói phán ra từ trong đám mây: "Ngài là con chí aí của Ta, kẽ Ta đã sùng mộ, các ngươi hãy nghe Ngài". Rõ ràng Chúa Cha muốn giới thiệu: Đức Giê Su là con Một, là tôi tớ được sủng mộ và là Tiên Tri của Người. Lời giới thiệu của Chúa Cha không những giúp cho các môn đệ hiểu về Chúa Giê-su mà còn tin nhận Chúa Giê-su là Con Thiên-Chúa nữa.

Biến cố biến hình của Chúa Giê-su cũng trình bày về sứ mệnh cứu thế của Người. Quả vậy, ý nghĩa này được bày tỏ qua lời Chúa Cha tuyên bố về Đức Giê Su là kẽ được Người sủng mộ. Lời giới thiệu này gợi lên hình ảnh Người Tôi Tớ trong sách I-sai-a (Is 42,1), nghĩa là Chúa Cha tỏ ra hài lòng về lối làm việc của Chúa Giê-su, về việc người cứu thế bằng đau khổ, về thái độ nghiêm cung nhẫn nhục của Người trong Mầu Nhiệm thập giá.

3.Nhận thức và áp dụng:

Suy niệm và chiêm ngắn việc Chúa Giê-su biến hình, chúnh ta thêm lòng tin tưởng vào Chúa Giê-su Tử Nạn và Phục Sinh, đồng thời chúng ta đươc khích lệ và can đảm trong mọi thử thách và dưới mọi hình thức thánh giá để tín trung với Chúa.

Ba môn đệ Phê-rô, Gio-an và Gia-cô-bê được chứng kiến việc Chúa Giê-su biến hình để nhờ đó thêm sự can đảm và tin tưởng vào Chúa hơn. Trong mỗi thánh lễ, nhất là thánh lễ hôm nay, chúng ta cũng được diễm phúc chứng kiến việc Chúa biến bánh và rượu trở thành Mình và Máu Thánh Chúa để nên lương thực nuôi sống ta.

Mầu nhiệm biến hình mạc khải cho các môn đệ biết nhìn Đức Giê Su là Con Chí Ai của Thiên-Chúa. Thánh lễ cũng cho ta thấy danh tính đích thực của chúng ta vì nhờ việc kết hiệp với Thiên-Chúa, chúng ta cũng trở nên những người con yêu dấu, những Ki-Tô hữu phản ảnh khuôn mặt của Đức Kitô.

Qua biến cố Chúa biến hình, chúng ta được học biết đươ2người lối c3a Chúa Cứu Thế: Người phải đi qua giang khổ để đạt tới vinh quang. Chúng ta muốn được đưa vào vinh quang của Chúa, cũng phải sẳng sàng pha61n đấu chống dục vọng và ích kỷ để lột bỏ con người cũ và biến sang con người mới thuộc về Chúa Kitô.


Lm Lê Văn Nhạc - Bài Giảng Lễ

 
Năm C: Lc 9, 28-36

Lễ Chúa Hiển Dung

Hiển dung : soi sáng ý nghĩa cuộc đời

Đn 7,9-10.13-14 ; 2Pr 1,16-19 ; Lc 9,28b-36

 
Vào thời Trung cổ, một tín hữu kitô nọ lên đường đi hành hương đến một nhà thờ được xem là cổ kính nhất trong nước của mình. Sau vài ngày đi đường, người đó lạc vào trong một vùng núi đá nắng cháy khô cằn và hiểm trở. Ông ta thấy ở đó những người thợ đục đá đang cố gắng đục đẽo và vác trên vai từng tảng đá lớn vuông vắn.

Người khách hành hương đi mon men đến gần một người thợ. Mồ hôi chảy đầm đìa trên tấm thân gầy của người thợ đục đá khiến cho người khách hành hương càng thương cảm. Nhưng khi người khách hỏi truyện, người thợ đục đá liền trả lời một cách nhát gừng : "Ông không thấy tôi đang lao nhọc vất vả hay sao mà còn hỏi ?"

Người khách tìm đến một người thứ hai. Người nầy lại càng có dáng vẻ mệt nhọc hơn. Được hỏi tham gia vào công trình xây dựng nào, người thợ nầy chỉ trả lời : "Người ta thuê tôi làm việc. Tôi chỉ biết rằng từ sáng sớm đến chiều tà tôi đổ mồ hôi xót con mắt là để có cơm bánh cho vợ con tôi mà thôi, còn công trình xây dựng gì thì tôi không cần biết !"

Trong thinh lặng, người khách hành hương lại tiếp tục cuộc hành trình. Lên đến đỉnh đồi, ông lại gặp một người thợ đục đá khác, người nầy cũng có dáng vẻ mệt nhọc và tiều tụy không kém những người kia. Nhưng nhìn vào ánh mắt của người thợ đục đá nầy, khách hành hương thấy toát lên một vẻ thanh thản và nhẫn nhục lạ thường. Tiến lại, người khách lên tiếng hỏi :

- Ông đang làm gì đó ?

Người đàn ông nhìn ngài mĩm cười và hãnh diện đáp :

- Ông không biết sao ? Tôi đang góp công xây dựng một ngôi thánh đường.

Nói rồi người thợ đục đá đưa tay chỉ xuống một thung lũng nơi đó người khách nhận ra một công trình đang được thi công, từng viên đá đang được xếp lại ngay ngắn để làm nên bốn bức tường của ngôi thánh đường.

Anh chị em thân mến,

Biết được ý nghĩa của cuộc sống là điều quan trọng nhất đối với con người. Nếu không biết tại sao mình sống, sống mà không biết sống để làm gì, sống mà không biết đi về đâu là điều bất hạnh hơn cả. Cuộc sống của chúng ta có lẽ cũng giống như những người thợ đục đá để góp phần vào công trình xây dựng một ngôi thánh đường. Những nỗi vất vả lao nhọc, chán nản, buồn tẻ dệt nên đời thường của mỗi người chúng ta nhiều lúc che khuất hướng đi và ý nghĩa của cuộc đời. Những mất mát, thất bại và khổ đau lại càng làm cho chúng ta choáng ngợp, hụt hẫng giữa giòng đời.

Chúa Giêsu đã đến trong trần gian để giúp chúng ta nhìn ra ý nghĩa của cuộc sống và sống một cách sung mãn cuộc sống tại thế nầy. Ngài đã sống trọn từng thực tế của kiếp sống con người. Ngài đón nhận tất cả mọi biến cố trong cuộc sống nhu hồng 6an của Thiên Chúa. Cả đến đau khổ và cái chết Chúa Giêsu cũng đón nhận để xuyên qua đó con người có thể nhìn ra ý nghĩa của cuộc sống.

Quả thực, trong ánh sáng hiển dung của Chúa Giêsu, chúng ta được mời gọi để nhận ra ý nghĩa của cuộc đời chúng ta. Tin Mừng lễ Chúa Hiển Dung hôm nay cho chúng ta thấy : ngay sau khi các môn đệ đã nhận ra Chúa Giêsu là Đức Kitô, Đấng Cứu Thế, thì trước mắt các ông hình ảnh một Đấng Cứu Thế oai hùng lẫm liệt theo như các ông quan niệm, bắt đầu tan biến để hiện ra một Đấng Cứu Thế đau khổ, bị đày đọa, bị khai trừ, bị giết chết. Hình ảnh đó thật là khó hiểu đối với các ông. Vì thế, chẳng lạ gì, Phêrô đã lên tiếng khuyên can Thầy đừng đi theo con đường đau khổ đó làm gì ! Rồi giờ đây, trong lúc ngây ngất chiêm ngưỡng dung nhan sáng chói rực rỡ của Thầy, thì lại cũng chính Phêrô đã dám đề nghị cắm lều ở lại luôn trên núi nầy, vì ở đây sướng quá, khỏi phải đi qua con đường đau khổ mà ông đã khuyên can Thầy. Nhưng đến lúc mở mắt ra, ông chỉ còn thấy một mình Thầy trên đỉnh núi. Ánh sáng rực rỡ đã biến mất. Và Thầy còn giục các ông xuống núi, đi về Giêrusalem để Thầy chịu tử nạn như Thầy đã báo trước. Thế là Phêrô đã vỡ mộng ! Chính trong giờ phút hiển dung rực rỡ vừa rồi, ông Môisê và Êlia cũng đã xuất hiện để đàm đạo với Chúa Giêsu về "cái chết" mà Ngài sắp hoàn thành tại Giêrusalem, và Chúa Cha cũng đã xác nhận : "Đây là Con Ta yêu dấu, anh em hãy nghe lời Ngài". Lời đó là để công nhận, để tán thành bước đường vượt qua đau thương của Chúa Giêsu. Vì thế, mấy Thầy trò lại xuống núi. Và rồi đây Phêrô cũng như các môn đệ khác phải đi theo sau Thầy, qua con đường đau khổ mới đến vinh quang.

Thưa anh chị em,

Đau khổ và sự chết tự nó không phải là một giá trị. Thiên Chúa không tạo ra sự dữ để đày đọa con người. Do tội lỗi của mình, con người đã tạo ra đau khổ cho chính mình. Nhưng Thiên Chúa quyền năng và khôn ngoan đã biến đau khổ và sự chết thành nguồn ơn cứu thoát cho con người. Qua cái chết của Chúa Giêsu trên thập giá, Thiên Chúa muốn nói với chúng ta rằng tình yêu mạnh hơn sự chết, cũng như mọi khổ đau, thất bại trong cuộc sống không phải là ngõ cụt mà là nẻo đường dẫn đến vinh quang và sự sống. Đó là cái nhìn mới mẻ mà Chúa Giêsu hiển dung đã soi sáng cho chúng ta. Từ nay chúng ta được mời gọi đón nhận tất cả mọi biến cố trong cuộc sống như hồng ân của Thiên Chúa và như dịp may được cộng tác vào công trình cứu chuộc và tái tạo của Ngài.

Như thế, vinh quang của Chúa hiển dung hôm nay chưa phải là vinh quang trọn vẹn của Thiên Chúa. Đó chỉ là một thoáng vinh quang báo trước vinh quang của ngày phục sinh mà thôi. Cũng vậy, trên núi Chúa hiển dung chưa phải là nơi định cư vĩnh viễn của những người đi theo Chúa Giêsu. Đừng để mình rơi vào cơn cám dỗ của Phêrô : đừng vội cắm lều ! Vì đây chỉ là nơi dừng chân để lấy sức tiến về Trời Mới Đất Mới. Trong cuộc hành trình về vĩnh cửu có những bóng mát cho đời và chúng ta được phép dừng chân lấy sức để rồi lại tiếp tục ra đi. Nếu cắm lều ở lại, sẽ chẳng bao giờ tới đích.

Anh chị em thân mến,

Sống mà không biết tại sao mình sống, sống mà không biết sống để làm gì, sống mà không biết mình sẽ đi về đâu, đó là điều bất hạnh nhất. Chúa hiển dung hôm nay đã soi sáng cho chúng ta nhận ra ý nghĩa của cuộc đời chúng ta. Ngài là ánh sáng, trong ánh sáng ấy chúng ta thấy ý nghĩa của cuộc sống. Trong cuộc hành trình gian khổ trên trần thế, hãy cứ tin tưởng, vì đã có Chúa Giêsu vừa là người chỉ đạo, vừa là người bạn đồng hành của chúng ta. Vẫn biết rằng con đường Ngài dẫn chúng ta đi là con đường hẹp, đường thập giá, nhưng lại chính là đường sự sống, đường ánh sáng và "những đau khổ đời nầy không đáng là gì so với vinh quang dành để cho chúng ta mai sau trên trời". (Rm 8,18)


HTMV Khóa 10 - ĐCV Thánh Giuse Sài Gòn