Clock-Time

Muối Men Cho Đời 228 | Bài Giảng Chúa Nhật XXIII Mùa Thường Niên Năm C | Lc 14: 25 - 33 | Lm. Antôn Hà Văn Minh

Muối Men Cho Đời 228 - Bài Giảng Chúa Nhật XXIII Mùa Thường Niên Năm C, Lc 13, 22 - 30, Suy Niệm: Lm. Antôn Hà Văn Minh

MUỐI MEN CHO ĐỜI

BÀI GIẢNG CHÚA NHẬT XXIII MÙA THƯỜNG NIÊN NĂM C

Tin mừng: Lc 14: 25 - 33


LINH MỤC ANTÔN HÀ VĂN MINH

 

Một hiện tượng đang xảy ra ơ Việt Nam là con số các em học sinh tự tử tăng, ly do các em bi sức ép tâm lý từ phía cha mẹ về vấn đề học hành. Liên tiếp thời gian gần đây nhiều trường hợp học sinh tự tử vì áp lực học tập từ cha mẹ khiến nhiều người không phải xót xa. Vào cuối tháng 3, nữ sinh lớp 9 đã tử vong sau khi rơi từ tầng 26 chung cư ở Hà Nội; một nữ học sinh lớp 8 ở Bắc Ninh cũng đã tìm đến cái chết bằng cách treo cổ tại nhà. Nguyên nhân của các em tự tử đều liên quan đến học hành. Cha mẹ nào cũng muốn con cái thi và đậu vào vác trường đại học mà sau này sẽ kiếm được nhiều tiền hoặc có danh giá như là luật sư, bác sĩ…Theo TS. Vũ Việt Anh  “Chuyên gia Giáo dục, Học viện Thành Công cho rằng, sự việc học sinh tự tử chỉ vì áp lực học tập như trường hợp bạn học sinh ở trường chuyên bị ép học tới 3 – 4 giờ sáng không phải là hiếm. Sự việc cho thấy bạn trẻ không có kĩ năng quản lý thời gian, không có kĩ năng sắp xếp công việc và giao tiếp ứng xử nên khi gặp những xung đột, vướng mắc trong gia đình không biết cách giải tỏa” Nguyên nhân chính dẫn tới ý định này chính là sự kỳ vọng quá lớn của cha mẹ vào con cái của mình, một kỳ vọng vì thành tích hay ước muốn một tương lại sáng lạng cho con cái của mình. Tuy nhiên sự kỳ vọng này luôn vượt quá khả năng của con cái tạo ra một sức ép rất lớn làm cho các em luôn cảm thấy nặng nề trong cuộc sống và đi tìm cái chết như giải pháp để thoát khỏi sự ức chế nầy. Sự kỳ vọng này của cha mẹ được gọi là thiếu khôn ngoan.

Khôn ngoan trong đời sống luân lý Kitô giáo là một trong bốn nhân đức trụ. “Đức Khôn ngoan là nhân đức giúp lý trí sẵn sàng trong mọi hoàn cảnh  phân  định  được  điều  thiện  đích  thực  và  lựa  chọn  những phương tiện thích hợp để đạt tới điều thiện đó”. Đức khôn ngoan  trực tiếp hướng dẫn sự phán đoán của lương  tâm. Người khôn ngoan quyết định và sắp đặt cách hành động của mình theo  sự  phán  đoán  này”” (Sach GLCG số 1806). Đó là điều mà Lời Chúa hôm nay nhắn nhủ chúng ta : “ai trong anh em không từ bỏ hết những gì mình có, thì không thể làm môn đệ tôi được”.

Quả thật, bước theo Chúa Giêsu là một chọn lựa khôn ngoan, bởi nói như Phêrô: “Thầy mới có những lời ban sự sống”, chính Chúa cũng đã khẳng định điều đó: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống”. Cho nên chọn con đường theo Chúa Kitô, chính là biết định hướng cho cuộc đời của chúng ta. Đây là một định hướng đúng đắn, bởi ngoài Chúa Giêsu ra chúng ta tìm đâu được hạnh phúc và sự sống đích thật.

Nhưng để có thể đưa ra một định hướng đúng đắn cho mình  trước tiên đòi hỏi mỗi người chúng ta phải biết lắng nghe tiếng Chúa, tiếng của Đấng là nguồn mạch mọi sự khôn ngoan, tiếng được nói trong thinh lặng,  thế nhưng người thời đại hôm nay không muốn nghe tiếng nói của Chúa, bởi nói như Đức hồng y Sarah: “Nhiều người thuộc thời đại chúng ta không thể chấp nhận được sự thinh lặng của Thiên Chúa. Họ không chấp nhận đi vào sự hiệp thông bằng một cách thức nào khác ngoài bằng lời nói, cử chỉ hoặc hành động cụ thể và hữu hình. Trong khi Thiên Chúa nói bằng sự thinh lặng của Người. Sự thinh lặng của Thiên Chúa là một lời nói. Ngôi Lời của Người là cô tịch”.

Có nghe được tiếng Chúa chúng ta mới đưa ra cho mình một sự định hướng đúng đắn. Và từ định hướng này, chúng ta mạnh dạn bước theo sự hướng dẫn của Thần khi để hành động. Hành động để đạt tới sự thiện hảo chính là bước theo chân Chúa Kitô, bởi vì giá trị cuộc sống Chúa Giêsu mang lại cho chúng ta quả là vô song, nên hành động của chúng ta cho việc bước theo Chúa cũng đòi hỏi một thái độ dứt khoát: “từ bỏ hết những gì mình có”. Cuộc đời chúng ta có những gì? Ông Gióp đã nói : “thân trần truồng tôi sinh ra từ lòng mẹ” (Ga 1, 21), điều đó có nghĩa sự hiện hữu của chúng ta là do bởi tình thương của Chúa, và những gì chúng ta đang có, thực ra nó thuộc về Chúa. Cái chúng ta có chăng là cái tôi, một cái tôi đã bị ô nhiễm bởi nguyên tội, nên chất chứa nhiều tự ái, ích kỷ, tham lam và nói như Đức phật đó là “lòng dục”, cái ham muốn, nguyên nhân của bao khổ đau. Vâng, trên con đường theo Chúa, từ bỏ mọi sự mình có không gì hơn là loại trừ tính kiêu căng, lòng tham vô đáy và hưởng thụ vô độ. Sự từ bỏ như thế là một sự khôn ngoan, điều mà Chúa Giêsu đòi hỏi. Bởi, chính khi từ bỏ như thế là chiếm hữu được hạnh phúc vô biên, từ bỏ cái tôi ích kỷ sẽ nhận được chính Đấng là nguồn mạch của sự sống.

Đức Phanxicô trong bài giảng tại buổi lễ mở Cửa Thánh của Vương cung thánh đường Nữ Vương Maria ở Collemaggio, đánh dấu Lễ ân xá lần thứ 728 cho người Celestinian vào ngày 28-8-2022 đã nói: “Không có cách nào khác để hoàn thành thánh ý của Thiên Chúa ngoài việc mặc lấy sức mạnh của người khiêm tốn, không có cách nào khác. Chính vì họ là như vậy, nên những người khiêm nhường xem ra yếu đuối và là kẻ thất bại trước mắt những người nam nữ, trong khi thực tế, họ là những kẻ chinh phục thực sự vì họ là những người hoàn toàn tin tưởng vào Chúa và biết thánh ý của Người”, và ngài nhấn mạnh: “Sự khiêm tốn không hệ ở việc coi thường bản thân, mà đúng hơn hệ ở tính hiện thực lành mạnh khiến chúng ta nhận ra những tiềm năng cũng như nỗi khốn cùng của mình. Bắt đầu từ sự khốn cùng của chúng ta, sự khiêm nhường khiến chúng ta rời mắt khỏi bản thân để hướng về Thiên Chúa, về Đấng có thể làm mọi sự và thậm chí là Đấng dành cho chúng ta những gì chúng ta không thể tự mình kiếm được. “mọi sự có thể đuợc thực hiện cho những người có đức tin” (Mc 9:23).

Đức tin Kitô giáo đòi hỏi người tín hữu phải có một sự chọn lựa khôn ngoan theo lời mời gọi của Tin Mừng. Có nghĩa là “Không thể vừa là Kitô hữu vừa mang tinh thần thế tục. Tinh thần ấy dẫn chúng ta đến sự hư ảo, ngạo mạn, tự đắc. Và đó là một ngẫu tượng, chứ phải thuộc về Thiên Chúa”, nói như Đức Phanxicô. Sự chọn lựa như thế chính là một sự từ bỏ ngẫu tượng mà chúng ta đang ôm ấp trong lòng: tiền bạc, danh vọng, thú vui trần thế, để bước vào con đường Giêsu. Con đường đó hướng dẫn từng người chúng ta đạt tới sư thánh thiện của Thiên Chúa, điều mà Chúa Giêsu đã mời gọi: các con hãy nên hoàn thiện như cha các con trên trời là Đấng hoàn thiện. Vâng sự thánh thiện được thể hiện qua từng giây phút của cuộc sống bằng chính việc kết hợp mật thiết với Chúa Kitô, Đức Phanxicô đã nhấn mạnh: “Để nên thánh, không nhất thiết cứ phải là Giám mục, Linh mục, hay Tu Sĩ. Chúng ta vẫn thường bị cám dỗ để nghĩ rằng, sự thánh thiện chỉ được dành riêng cho những người có khả năng tránh xa những công việc quen thuộc để dành nhiều thời gian cho việc cầu nguyện. Thực ra không phải như vậy. Tất cả chúng ta đều được kêu gọi nên thánh, bằng cách là chúng ta sống trong Đức Ái, và làm chứng trong cuộc sống hằng ngày của mình, ở bất cứ nơi nào chúng ta hiện diện. .... Nên thánh bằng cách yêu thương và chăm sóc chồng hay vợ mình như Chúa Giê-su đã thực hiện cho Giáo hội. Bạn là một công nhân? Hãy nên thánh bằng cách thực hiện công việc của mình trong sự phục vụ những người anh chị em với sự ngay thực và với kiến thức chuyên môn. Bạn là cha, là mẹ, là ông hay là bà? Hãy nên thánh, bằng cách dưỡng dục con cái mình trong sự kiên nhẫn để chúng noi gương Chúa Giê-su. Bạn đang mang một trách nhiệm? Hãy nên thánh bằng cách chiến đấu cho niềm hạnh phúc chung và khước từ những mối quan tâm riêng của bạn”. Đấy chính là hành động khôn ngoan mà Tin Mừng mời gọi chúng ta thực thi.

Lạy Chúa, xin cho chúng con ý thức về việc từ bỏ, là người Kitô hữu chúng con không thể vùa vui thú với trào lưu thế tục, vừa cầu khẩn Nước Trời. Xin cho chúng con luôn ý thức về sự thánh thiện của đời sống Kitô hữu để chúng con biết khôn ngoan chọn lựa lối sống phù hợp với đức tin công giáo Amen