Clock-Time

Chúa Nhật XXXI Thường Niên C - Đức Kitô Niềm Vui Của Nhân Loại

Tin Mừng Lc 19: 1-10 "Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông! "6 Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người.

SUY NIỆM CHÚA NHẬT

SUY NIỆM CHÚA NHẬT XXXI THƯỜNG NIÊN NĂM C

 

 

ĐỨC KITÔ NIỀM VUI CỦA NHÂN LOẠI


Tin Mừng Lc 19: 1-10

1 Sau khi vào Giê-ri-khô, Đức Giê-su đi ngang qua thành phố ấy.2 Ở đó có một người tên là Da-kêu; ông đứng đầu những người thu thuế, và là người giàu có.3 Ông ta tìm cách để xem cho biết Đức Giê-su là ai, nhưng không được, vì dân chúng thì đông, mà ông ta lại lùn.4 Ông liền chạy tới phía trước, leo lên một cây sung để xem Đức Giê-su, vì Người sắp đi qua đó.5 Khi Đức Giê-su tới chỗ ấy, thì Người nhìn lên và nói với ông: "Này ông Da-kêu, xuống mau đi, vì hôm nay tôi phải ở lại nhà ông! "6 Ông vội vàng tụt xuống, và mừng rỡ đón rước Người.7 Thấy vậy, mọi người xầm xì với nhau: "Nhà người tội lỗi mà ông ấy cũng vào trọ! "8 Ông Da-kêu đứng đó thưa với Chúa rằng: "Thưa Ngài, đây phân nửa tài sản của tôi, tôi cho người nghèo; và nếu tôi đã chiếm đoạt của ai cái gì, tôi xin đền gấp bốn."9 Đức Giê-su mới nói về ông ta rằng: "Hôm nay, ơn cứu độ đã đến cho nhà này, bởi người này cũng là con cháu tổ phụ Áp-ra-ham.10 Vì Con Người đến để tìm và cứu những gì đã mất."

SUY NIỆM

Chắc chắn ông Giakêu đã không cảm nhận được hạnh phúc của cuộc đời, cho dẫu, xét về mặt vật chất, ông là người dư của thừa tiền, và lắm người hầu kẻ hạ, bởi xét cho cùng, ông cũng chỉ là thành phần bị khinh bỉ trong xã hội Do Thái, một hạng người thu thuế được xếp ngang hàng với người tội lỗi.

Sống trong nhung lụa nhưng ông vẫn cảm thấy cuộc đời sao trống rỗng, và vô vị. Những bữa tiệc không làm ông no thoả, những chén rượu nồng không làm ông thoả mãn. Ông vẫn khắc khoải về một niềm vui đích thật. Và ở đâu ông có thể tìm thấy niềm vui đó? Ông nghe nói về một con người Giêsu với những điều mà Người thực hiện và lời giảng dạy Người đã rao truyền. Có lẽ ông đã từng nghe loan truyền rằng, những ai gặp được Giêsu, là gặp được một kho tàng vô giá, bởi nơi Người toát ra một niềm vui khôn tả, điều mà ông đang khao khát. Có lẽ, ông đã nghe nói về niềm vui của người bất toại, của người bị quỉ ám, của những người đui mù, què qặt, của người phong cùi đã gặp được Chúa và được Người chữa lành; niềm vui của những ngừoi thu thuế và tội lỗi nhận được từ nơi Giêsu, khi Người đón nhận để cùng đồng bàn với họ, niềm vui của người phụ nữ phạm tội ngoại tình bị bắt gặp quả tang, nhưng Người cương quyết không kết án, và ra tay chở che cho chị khỏi bị ném đá.

Giakêu khao khát gặp Người, có thể ban đầu vì tò mò để xem Người là ai, nhưng sự tò mò đó lại là cần thiết để khởi đầu cho một biến cố trọng đại. Ông gặp được Chúa, và ông đã nhận được niềm vui đích thật, điều ông hằng ước mong.  

Câu chuyện về Giakêu là một lời thách đố cho những ai đang lấy tiền bạc làm Chúa của mình để tôn thờ. Quả thật, người thời đại hôm nay đang tạo ra những thần tượng mới, điều mà Đức Phanxicô đã nhận định:  “Việc thờ phượng con bò vàng ngày xưa đã tìm thấy một hình tượng mới và tàn nhẫn vô tâm trong sự sùng bái tiền bạc”. Thật vậy, khi con người bước vào một nền văn minh hiện đại, cứ tưởng rằng, cuộc sống sẽ an vui hơn, hạnh phúc hơn, nhưng mọi chuỵen xảy ra đều trái ngược với ước mong. Chưa bao giờ cuộc sống của con người đối diện với nhiều bất an như hôm nay, chỉ vì con người đối xử với nhau càng ngày càng xa lạ, và mối quan hệ chỉ còn được xây dựng trên nền tảng tiền bạc. Điều mà Nguyễn Bỉnh Khiêm ngày xưa xót xa: “Còn tiền còn bạc còn đệ tử, hết cơm hết rượu hết ông tôi”, nay đã trở thành một chủ nghĩa hưởng thụ ích kỷ tạo nên một nền văn hoá vô cảm, nền văn hoá này đang huỷ diệt mối tương giao huynh đệ giữa cộng đồng xã hội.

Thất vọng với sự giàu sang của mình, Giakêu quyết đi tìm cho được một con đường dẫn tới niềm vui đích thật, ông phải gặp Đức Kitô. Bất chấp mọi dị nghị ông đã tìm cách leo lên cây sung để giải quyết vấn đề thấp bé của mình để thấy cho được Đức Kitô. Vâng, Thiên Chúa đã trao ban muôn ngàn phương thế để con người có thể gặp gỡ được ơn cứu độ. Chỉ tiếc, con người đầy kiêu hãnh, cao ngạo với cái tôi ích kỷ của mình, không nhận ra sự giới hạn và mỏng dòn của mình, cho nên chẳng bao giờ khiêm cung để tìm hiểu, để khước từ ý riêng, đón nhận sự trợ giúp của người khác, hoặc lắng nghe ý kiến khôn ngoan của các bạc thánh hiền.  Để rồi, cuộc đời họ mãi lầm lũi trong bất an, và khổ não. Nếu không mạnh dạn tìm gặp cho được Chúa, nếu không sẵn sàng cởi bỏ đôi dép sang trọng để trèo lên cây sung, có lẽ Giakêu vẫn mãi là một chàng thu thuế đáng nguyền rủa. Thế nhưng mọi sự đã đổi thay sau khi gặp được Đức Kitô, Giakêu đã trở thành một con người mới, con người được cứu độ và được Đức Kitô dẫn vào hội nhập với cộng đoàn thuộc con cái Abraham, cộng đoàn được Chúa yêu thương. Và quả thật, Giakêu đã tìm thấy niềm vui mà ông hằng khao khát, giờ thì ông mãn nguyện, niềm vui được biểu tỏ qua việc ông sãn sàng chia sẻ của ông cho người nghèo, và đền bù những bất công ông gây ra. Có nghĩa là niềm vui không  nẩy sinh từ sự giàu có tiền bạc, nhưng bắt nguồn từ chỗ biết cho đi, biết yêu thương, biết kết nối với tha nhân, hay nói cách kahsc niềm vui không ở tropng những trái tim chai cưng, nhưng được tuôn trào từ những nhịp đập yêu thương của trái tim.

Lm. Antôn Hà Văn Minh