Clock-Time

Lễ Chúa Ba Ngôi - Nhìn Thấy Thiên Chúa

Ngày lễ mừng kính trọng thể Ba Ngôi hôm nay đặt chúng ta đối diện với mầu nhiệm Thiên Chúa. Chúng ta có thể biết đôi điều về Thiên Chúa khi nhìn ngắm các thụ tạo.
 
SUY NIỆM CHÚA NHẬT

NGÀY 22-5-2016 



CHÚA BA NGÔI

NHÌN THẤY THIÊN CHÚA


DẪN NHẬP VÀ SÁM HỐI

Ngày lễ mừng kính trọng thể Ba Ngôi hôm nay đặt chúng ta đối diện với mầu nhiệm Thiên Chúa. Chúng ta có thể biết đôi điều về Thiên Chúa khi nhìn ngắm các thụ tạo. Nhưng chính Đức Giêsu mạc khải cho chúng biết mầu nhiệm Thiên Chúa. Đôi khi, chúng ta có thể bị các tạo vật của Thiên Chúa ám ảnh đến nỗi chúng ta bỏ quên chính Thiên Chúa. Chúng ta hãy hồi tâm suy nghĩ về điều đó trong một lúc.

ĐỀ TÀI CÁC BÀI ĐỌC

Bài đọc 1 (Cn 8: 22-31) Bài đọc này ca ngợi đức khôn ngoan của Thiên Chúa có thể được xem là một sự mò mẫm hướng về sự mạc khải của mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi.

Bài đọc 2 (Rm 5 1 1-5) Đức Kitô làm cho mối quan hệ yêu thương giữa chúng ta với Thiên Chúa trở nên hiện thực. Quan hệ này mang lại cho chúng ta niềm hy vọng và nâng đỡ chúng ta trong lúc khổ đau. Chúa Thánh Thần giúp chúng ta nhận ra tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta.

Tin Mừng (Ga 16: 12-15) Chúa Thánh Thần giúp Giáo Hội tiếp thu ý nghĩa trọn vẹn của mọi điều Đức Giêsu nói đặc biệt khi Người nói về Chúa Cha.

CHÚ THÍCH THÁNH KINH

Trong các thời kỳ của Thánh Kinh, người ta thường nhân cách hóa đức Khôn ngoan. Bài đọc trích từ sách Châm Ngôn hướng về vai trò của Bài Khôn Ngoan trong việc sáng thế. Sự suy xét về đức Khôn ngoan có thể được xem như một sự mò mẫm hướng về mạc khải mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi. Bài đọc 2 và bài Tin Mừng được chọn bởi vì các bài đọc này đặc biệt kể ra Ba Ngôi Chí Thánh của Thiên Chúa và vai trò của mỗi Ngôi trong sự cứu chuộc chúng ta.

Phaolô nhấn mạnh đến vai trò của Đức Kitô trong sự cứu chuộc chúng ta. Qua Người, chúng ta khắc phục sự thù địch và hư hỏng, và có thể bước vào quạn hệ tốt đẹp với Chúa Cha. Vì thế, chúng ta hy vọng có thể chia sẻ vinh quang của Thiên Chúa. Niềm hy vọng chắc chắn này sẽ làm cho chúng ta kiên định dù gặp khổ đau. Qua Chúa Thánh Thần, tình yêu của Thiên Chúa được rót xuống tâm hồn chúng ta.

Tin Mừng nhấn mạnh đến vai trò của Chúa Thánh Thần - tiếp tục công trình của Đức Giêsu trong Giáo Hội của Người sau khi Người về với Chúa Cha. Sẽ không có mạc khải mới. Không thể có mạc khải mới, bởi vì Đức Giêsu chính là mạc khải của Chúa Cha. Vai trò của Thần Khí sẽ là diễn giải cho các thế hệ kế tiếp ý nghĩa đương thời của những điều Đức Giêsu đã nói và làm.


BÀI GIẢNG 1: Nhìn thấy Thiên Chúa

Ngày xưa, có một ông vua, lúc về già lòng ông nặng trĩu nỗi sầu muộn. Ông nói: "Suốt cả đời trẫm, trẫm đã có kinh nghiệm về mọi việc mà một con người có thể có với các giác quan của mình. Nhưng còn có một điều mà trẫm không nhìn thấy. Trẫm đã không nhìn thấy Thiên Chúa. Trẫm sẽ chết một cách hạnh phúc nếu trẫm được nhìn thấy Thiên Chúa dù chỉ một lần".

Ông hỏi ý kiến các cận thần khôn ngoan và hứa sẽ trọng thưởng họ nếu họ có thể làm cho giấc mộng của ông thành hiện thực, nhưng họ không thể làm được.

Rồi một mục tử nghe được câu chuyện nhà vua. Anh đến gặp vua nói: "Có lẽ kẻ tiện dân này có thể giúp được Hoàng Thượng. Nghe vậy nhà vua rất vui mừng và đi theo người mục tử vào vùng đồi núi. Khi nhìn thấy cảnh nghèo nàn của người mục tử, nhà vua rất thương cảm. Trong lúc đi đường nhà vua dụi mắt mình với hy vọng thấy trước một điều gì. Nhưng người mục tử nói với nhà vua: "Thưa Hoàng Thượng, nếu ngài muốn nhìn thấy Thiên Chúa, ngài phải thanh tẩy tâm hồn ngài chứ không phải là đôi mắt ngài. Họ dừng lại trên một đỉnh đồi. Rồi chỉ tay về hướng mặt trời, người mục tử nói nhìn xem Nhà vua ngước mắt lên và cố gắng nhìn thẳng vào mặt trời, nhưng ánh sáng chói chang làm nhà vua hoa mắt. Anh định làm mù mắt trẫm sao? Nhà vua nói. Và người mục tử đáp: "Nhưng thưa đức vua, đây chỉ là một phần của thụ tạo, một phản chiếu nhỏ của vinh quang Thiên Chúa. Vậy làm sao ngài có thể hy vọng nhìn thấy Thiên Chúa với đôi mắt yếu đuối và bất toàn của ngài? Ngài nên bắt đầu tìm kiếm Người bằng đôi mắt khác với đôi mắt thể chất".

Nhà vua thích ý tưởng ấy và nói: "Trẫm cám ơn anh đã mở đôi mắt tâm trí của trẫm. Giờ đây trẫm có một câu hỏi khác: "Thiên Chúa sống ở đâu?”Người mục tử một lần nữa chỉ tay lên bầu trời ở đó có đàn chim đang bay lượn. "Xin Đức Vua hãy nhìn những con chim kia", anh ta nói: “Hãy nhìn xem chúng sống động và được không khí bao quanh như thế nào. Cũng với cách thức ấy, chúng ta sống và được Thiên Chúa bao quanh. Xin Đức Vua đừng tìm kiếm nữa. Hãy mở mắt ngài ra và nhìn. Hãy mở tai ngài ra và nghe. Ngài không thể để hụt mất Thiên Chúa. Thiên Đàng ở dưới chân ngài, cũng như ở trên đầu ngài”.

Nhà vua dừng lại và ngắm nhìn và lắng nghe. Khi làm như thế, một biểu lộ của sự bình an hiện ra trên khuôn mặt u buồn của nhà vua. Kế đó, người mục tử nói tiếp: "Thưa Họàng Thượng, còn có một điều khác nữa". Nói xong, anh ta dẫn nhà vua đến một cái giếng. Nhà vua đứng đó, nhìn xuống nước giếng sâu phẳng lặng. "Ai ở dưới đó?”Nhà vua hỏi. "Thiên Chúa”người mục tử đáp. "Trẫm có thể nhìn thấy Người không ". "Có chứ, chỉ cần Đức Vua nhìn kỹ".

Nhà Vua chăm chú nhìn xuống giếng. Nhưng ông chỉ nhìn thấy hình ảnh phản chiếu của ông trong nước. Vì thế ông ngẩng đầu lên và nói: "Nhưng trẫm thấy có mình trẫm". "Bây giờ thì Hoàng Thượng biết Thiên Chúa ở đâu. Người ở trong Hoàng Thượng".

Nhà vua nhận ra rằng anh chàng mục tử này khôn ngoan và giàu sang hơn ông. Ông cám ơn anh ta và trở về hoàng cung. Không một ai biết ông có nhìn thấy Thiên Chúa hay không nhưng mọi người có thể nói rằng trong tâm hồn nhà vua đã xảy ra một điều gì đó. Người ta thấy sự chuyên biến của nhà vua rõ ràng trong cách ông đối xử tử tế với những bề tôi thấp kém nhất.

Thiên Chúa ở xung quanh chúng ta. Nhưng cho đến lúc chúng ta khám phá ra Người ở bên trong chúng ta, Người sẽ luôn xa cách chúng ta và có vẻ như không thân thiện và thờ ơ. Khi chúng ta cảm nghiệm Thiên Chúa bên trong chúng ta, sự cô đơn không bao giờ còn là một vấn đề lớn với chúng ta bởi lẽ chúng ta biết rằng chúng ta không bao giờ cô độc. Và chúng ta sẽ nhìn xem mọi thụ tạo như là công trình của một Đấng Nghệ Sĩ là một người bạn của chúng ta.

Một Thiên Chúa có ba ngôi, một Thiên Chúa ở bên trong chúng ta và tuy vậy hoàn toàn bên trên chúng ta. Đây là một mầu nhiệm cao cả, nhưng là một mầu nhiệm của tình yêu.


BÀI GIẢNG 2: Những hình ảnh về Thiên Chúa

Có một câu chuyện ở Châu Phi về Thiên Chúa như sau. Một ngày nọ lúc Thiên Chúa du hành qua các đại lục mênh mông, khi lên cao khi xuống thấp. Đặc biệt Thiên Chúa nhận thấy một bộ tộc đã đánh mất đức tin vào Người. Vì thế, Ngườỉ hiện ra trong một cánh đồng nơi có bốn người làm việc, mỗi người một góc. Những người làm ruộng thấy Thiên Chúa đứng đó, giữa một cánh đồng, liền nhìn thật kỹ và rồi họ sấp mình thờ lạy Người.

Kế đó, Thiên Chúa biến mất nhưng vẫn theo dõi việc gì xảy ra sau đó. Bốn người nông dân chạy về ngôi làng của họ, tập họp dân làng và tuyên bố không còn nghi ngờ gì nữa: Thiên Chúa thật sự hiện hữu và chăm sóc họ khi Người ngự xuống viếng thăm họ. Vì vậy, tất cả mọi người phải bắt đầu thờ phụng Người một cách nghiêm chỉnh. Dân làng tiếp nhận tin tức với sự nồng nhiệt. Họ muốn biết những người ấy đã có thị kiến hay không. Thế nên một dân làng hỏi: "Thiên Chúa ăn mặc như thế nào?".

"Người mặc một cái áo choàng đỏ", người thứ nhất đáp.

"Không, Người mặc một cái áo choàng xanh lam", người thứ hai đáp.

"Cả hai anh đều sai", người thứ ba nói. "Đó là một áo choàng màu xanh lá cây".

"Các anh điên rồi", người thứ tư gào to. "Người mặc một cái áo choàng màu vàng".

Và đến đây, họ bắt đầu cãi nhau. Hết cãi nhau lại đánh nhau. Sau cùng, họ khinh miệt nhau và thù ghét lẫn nhau, và phân chia ra thành bốn bè phái.

Với một chút suy nghĩ, họ có thể dễ dàng đạt đến sự nhất trí. Mỗi người chỉ được nhìn Thiên Chúa thoáng qua. Thay vì nhấn mạnh đến thị kiến toàn diện, họ nên thừa nhận mỗi người chỉ có được một phần thị kiến.
Nếu họ cởi mở đối với quan điểm của người khác thì cuối cùng họ có thể đạt được một hình ảnh rộng rãi hơn và phong phú hơn về Thiên Chúa.

Thiên Chúa cao cả hơn tất cả chúng ta. Chúng ta có thể không bao giờ hiểu đầy đủ về Thiên Chúa. Chúng ta đã phải vất vả để hiểu biết những sự vật trần gian. Vậy làm thế nào chúng ta có thể hiểu hết mọi việc trên trời? Chỉ có ơn khôn ngoan mới có thế giúp chúng ta biết những đường lối của Thiên Chúa. Người ta có thể biết những chân lý đức tin nhưng vẫn chưa biết Thiên Chúa.

Có một hình ảnh chính xác về Thiên Chúa là rất quan trọng. Nếu chúng ta có một hình ảnh sai lầm, mọi sự việc khác sẽ mù mờ. Làm thế nào chúng ta có thể cầu nguyện đúng đắn, hoặc có một quan hệ đúng đắn với Thiên Chúa  nếu chúng ta có một hình ảnh sai lầm hoặc không phù họp với Người? Người Kitô hữu quan niệm đời sống là một lời đáp lại tình yêu Thiên Chúa.

Người đời nói Thiên Chúa giống với cái gì? Tất cả chúng ta chỉ cần nhìn vào Đức Giêsu. Trong ngôn ngữ của Thánh Phaolô: "Người là hình ảnh của Thiên Chúa vô hình". Vậy Đức Giêsu giống cái gì? Trong tất cả những hình ảnh mà chúng ta có về Đức Giêsu, một hình ảnh đáng yêu nhất là người Mục Tử Nhân Từ. Chính Đức Giêsu đã dùng hình ảnh ấy. Đức Giêsu là Mục Tử Nhân Từ, đã thí mạng sống mình cho đàn chiên. Trong Đức Giêsu, chúng ta thấy tình yêu của Chúa Cha đối với chúng ta. Còn về Chúa Thánh Thần? Chúa Thánh Thần là dây liên kết yêu thương giữa Chúa Cha và Chúa Con, và giữa hai ngôi Cha và Con với chúng ta.
 
Mầu nhiệm Thiên Chúa Ba Ngôi không phải để bàn cãi hoặc nghiên cứu mà để cầu nguyện và để sống. Người Kitô hữu sống trong thế giới của Chúa Cha, Chúa Con và Chúa Thánh Thần. Thế giới ấy không phải là một nơi nào đó ở bên ngoài không gian. Nó cũng là thế giới của mỗi người. Như trong câu chuyện Châu Phi cho chúng ta thấy Thế giới mỗi người là nơi Thiên Chúa biêu lộ chính Ngài cho chúng ta.
 
 
BÀI GIẢNG 3: Ý nghĩa của Thiên Chúa

Đức tin không phải là một thứ tự kỷ ám thị. Đây là ân sủng của một sự gặp gỡ mầu nhiệm với một Đấng nào đó. Nó ở bên ngoài mọi lý lẽ và cảm xúc, nhưng lý lẽ và cảm xúc cũng có thể hiện diện. Chúng ta có thể hiểu Thiên Chúa bằng trí óc và bằng giác quan. Thật vậy bằng toàn bộ con người chúng ta. Chúng tôi không nói về một xác tín của trí tuệ, mà về một cảm thức về Thiên Chúa - một cảm giác. Đó là một kinh nghiệm tuyệt vời làm sao.

Nhà văn Nga, Tolstoy kể lại câu chuyện một đêm kia, ông đang cầu nguyện cùng Thiên Chúa trong giường ngủ của ông trước một ảnh Đức Bà Đồng Trinh của Hy Lạp. Ngọn đèn đêm đang cháy. Kế đó ông ra ngoài ban công. Đêm tối đen như mực, và bầu trời đầy sao, sao mờ, sao sáng, một đám sao hỗn độn. Có một vẻ lóng lánh trên bầu trời, và trên địa cầu có những bóng đêm và hình dáng những cây khô. Ông nói: "Đó là một đêm kỳ diệu. Làm thế nào mà người ta không tin vào linh hồn bất tử khi người ta cảm thấy sự vĩ đại vô biên như thế trong bản thân mình? Tôi có thể chết. Và tôi nghe một tiếng trong nội tâm nói với tôi: Người đấy, ông hãy bái quỳ Người và thinh lặng".

Người nào có cảm giác về Thiên Chúa và về sự hiện diện của Người trong đời sống, người ấy thật hạnh phúc. Đó là tài sản duy nhất đang có. Như một người đã nói: "Tôi không cần tin Ngài, vấn đề đức tin không còn quan trọng nữa. Tôi biết chính điều ấy".

Khi người ta biết một điều gì, thật sự biết một cách thẩm sâu trong tâm hồn họ, Người ta không cần biện luận hoặc chứng minh điều đó. Họ biết đúng điều đó và như thế là đủ. Đức tin thật sự là một ơn của Thiên Chúa. Người ta tin với tâm hồn dù không biết tại sao hoặc cũng không tìm kiếm sự hiểu biết. Một sự chắc chắn thân thiết đó đầy tâm hồn người ta cũng đủ.

Khi chúng ta có một cảm thức về sự hiện diện của Thiên Chúa trong thế giới, chúng ta không còn cảm thấy lẻ loi cô độc trong thế giới. Chúng ta có thế nhìn thấy với sự thán phục và yêu thương mọi thụ tạo như là công trình của một Đấng Nghệ Nhân là bạn của chúng ta.

Cảm nghiêm sự hiện diện của Thiên Chúa trong thế giới là một phúc lành cao cả, nhưng cảm nghiệm sự hiện diện của Thiên Chúa ở giũa chúng ta là một phúc lành còn cao cả hơn. Suốt đời, Thánh Âu Tinh đã học theo điều đó. Ngài viết:"Ôi đấng Toàn Mỹ từ muôn đời cho đến muôn đời, con đã yêu Chúa chậm trễ, vâng, con đã yêu Chúa chậm trễ. Chúa ở bên trong con, nhưng con ở bên ngoài, và tìm kiếm Chúa ở nơi bên ngoài ấy. Và thật vô duyên, con đắm chìm trong những sự vật khả ái mà Chúa đã tạo dựng. Chúa ở với con, mà con không ở với Chúa. Những vật thụ tạo giữ con xa cách Chúa, tuy rằng nếu chúng không ở trong Chúa thì chúng sẽ không còn hiện hữu. Tại sao con lại cầu xin Chúa đến với con khi mà nếu Chúa không ở với con, con sẽ không còn hiện hữu”. Chúng ta gặp Thiên Chúa không phải chỉ trong thế giới bên ngoài chúng ta nhưng trong thế giới bên trong chúng ta, và thấy rằng Người gần gũi chúng ta hơn là chúng ta vẫn nghi ngờ. Người tham dự vào chúng ta như lời Thánh Phaolô đã nói: "Chính ở nơi Người mà chúng ta sống, cả động và hiện hữu”(Cv 17:28)

Thiên Chúa hiện diện ở khắp mọi nơi dù không rõ ràng ở nơi nào. Người giống như một nhà viết tiểu sử mà công việc là kể lại câu chuyện trong lúc ông vẫn đứng ở hậu cảnh.

Đối với nhiều người, sự im lặng của Thiên Chúa là một vấn đề lớn. Nhưng "Một Thiên Chúa ồn ào và hiển nhiên sẽ là một bạo chúa áp bức, không an toàn thay vì là một sự động viên không giới hạn đối với bản nhất yếu đuối và hay sợ sệt của chúng ta. Câu đáp lại của Người hòa nhập vào cuộc hành trình dài, gồm những sự kiện to lớn của đời sống, xâu thành chuỗi xuyên suốt mọi vật”(John Updike).

Thiên Chúa là Đấng duy nhất mà chúng ta quy phục nhưng không bị mất chính mình.


CÂU CHUYỆN KHÁC

Isaac Newton là một nhà toán học và khoa học vĩ đại của mọi thời. Tuy nhiên về cuối đời ông, ông nói về những thành tựu của mình:

"Tôi không biết tôi xuất hiện với thế giới như thế nào, nhưng đối với tôi, tôi giống như một cậu bé chơi đùa trên bãi biển và thỉnh thoảng thích thú vì tìm thấy một viên Sỏi bóng loáng hơn hoặc một vỏ sò xinh đẹp hơn thường gặp trong khi đại dương bao la của chân lý chưa khám phá vẫn còn trải ra trước mắt tôi".

Cả khi chúng ta nghĩ rằng chúng ta hiểu được mầu nhiệm Thiên Chúa, thì chúng ta chỉ mới bắt đầu. Chúng ta vẫn chỉ là những đứa bé chơi đùa trên bãi biển. Mầu nhiệm tăng lên thay vì giảm bớt với mỗi khám phá mới.

Một số người muốn biết mọi sự, muốn giải thích mọi sự, muốn tháo gỡ mọi sự thành những sự kiện. Nhưng sống với mầu nhiệm là một điều lý thú. Albert Einstein đã nói: "Kinh nghiệm đẹp nhất chúng ta có thể có là kinh nghiệm về điều mầu nhiệm", cả khi có đức tin thì mầu nhiệm, bóng tối và điều không thể biết vẫn còn. Chúng ta không thể thấy toàn bộ đời sống. Như lời Van Gogh đã nói: "Trên trần gian này, chúng ta chỉ nhìn thấy một nửa bán cầu".

------------------------------------------------------------------
 
PHỤNG VỤ CHÚA NHẬT & LỄ TRỌNG – NĂM C
Nguyên Tác: New Sunday & Holy Day Liturgies
Tác Giả: Flor McCarthy S.D.B
Chuyển Ngữ: Thiên Phúc
Nhà Xuất Bản: Dominican Publications – 1998
Flor McCarthy là một Linh Mục dòng Sa-lê-giêng, ngài dạy giáo lý trong trường trung học và có nhiều kinh nghiệm trong việc coi xứ ở Ái Nhĩ Lan và Hoa Kỳ. Ngài cũng viết những sách về Phụng Vụ An Táng và Phụng Vụ Hôn Phối.