Clock-Time

Sở hữu của cải và khước từ của cải - Suy Niệm Chúa Nhật XXVIII Thường Niên B

Tin mừng Mc 10: 17-27: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?". Bài Tin mừng giới thiệu với chúng ta một người say mê và chân thành, đến bày tỏ nguyện vọng sâu xa nhất đã bám rễ nơi trái tim con người, nguyện vọng được sống viên mãn...
SUY NIỆM HẰNG NGÀY

CHÚA NHẬT XXVIII THƯỜNG NIÊN B


SỞ HỮU CỦA CẢI VÀ KHƯỚC TỪ CỦA CẢI


 
Tin Mừng Mc 10: 17-27

"Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp?". Bài Tin mừng giới thiệu với chúng ta một người say mê và chân thành, đến bày tỏ nguyện vọng sâu xa nhất đã bám rễ nơi trái tim con người, nguyện vọng được sống viên mãn. Một con người vô danh: hẳn người này có thể là mỗi người chúng ta. Đến với Đức Giêsu là đúng rồi. Nhưng đáp lại được lời đề nghị cũng là lời mời gọi của Người, rõ ràng là việc không đơn giản.

I. Khám phá sứ điệp Tin Mừng: Mc 10,17-30.

1. Bài tường thuật cuộc gặp gỡ của Đức Giêsu với người giàu có(17-22).

Điều gì thật sự có giá trị? Điều gì thạt sự có ý nghĩa? Cuộc sống hiện tại kết thúc với cái chết. Người giàu đến găp Đức Giêsu xác tín rằng có một sự sống đời đời. Anh có nhiều của cải, anh biết cách lo liệu cho cuộc sống trần thế, nhưng cảm thấy có trách nhiệm đối với cuộc sống tương lai. Anh muốn sống cuộc sống trần gian thế nào để không mất chỗ trong cuộc sống vĩnh cửu. Anh rất tin tưởng đến gặp Đức Giêsu, và chờ đợi nhận được những lời khuyên tốt. Đức Giêsu chỉ cho anh các điều răn: ai muốn tôn trọng ý muốn của Thiên Chúa, thì đang ở trên đường dẫn tới sự sống đời đời. Người đến gặp Đức Giêsu đây đang đi đúng đường: anh đã giữ các điều răn từ thuở nhỏ. Lạ lùng là Đức Giêsu không cổ võ cách sống của anh mà bảo anh về, Người lại bảo anh tự giải thoát khỏi mọi của cải và đến đi theo Người. Người chỉ cho anh thấy một nôi dung và một lối sống hoàn toàn mới: anh phải đi theo Người mãi mãi, lắng nghe lời Người nói, nhìn xem các công việc Người làm, có đầy Thần khí của Người, ở lại mãi mãi với Người, chia sẻ lối sống của Người. Sự hiệp thông liên tục với Người đưa anh đến chỗ hiểu thế giới và đời sống của Đức Giêsu và chuẩn bị cho anh đi vào trong cuộc sống đời đời, nghĩa là cuộc sống trong Nước Thiên Chúa, trong sự hiệp thông với Thiên Chúa.

Ở đây Đức Giêsu khẳng định rằng con đường mà Người đang theo được hướng dẫn bởi thánh ý Thiên Chúa cũng một cách trực tiếp và đảm bảo như các điều răn. Và Người cũng khẳng định rằng chính Người có khả năng dẫn đưa tuyệt đối chắc chắn đến sự sống đời đời. Và Đức Giêsu mời gọi anh làm cử chỉ như các môn đệ đầu tiên(x. 1,16-20; 10,28-30). Nhưng người giàu đã không hiểu lời mời gọi của Đức Giêsu là Tin mừng; anh muốn vừa bám vào của cải vừa đi theo Đức Giêsu. Sự kiện phải chọn lựa làm cho anh buồn rầu.

2. Đức Giêsu giáo huấn các môn đệ về sự khó khăn của việc từ bỏ(23-27).

Đức Giêsu không nói ỡm ờ về sự khó khăn trong việc từ bỏ của cải. Thái độ sửng sốt của các môn đệ là dịp để Người nhắc lại giáo huấn: đến được Nước Thiên Chúa là chuyện khó khăn. Sự kiện các môn đệ được gọi là”con"(chỉ có ở đây trong Tin mừng Máccô) cho hiểu rằng lời khẳng định được nhắm trực tiếp cho họ. Nhưng Đức Giêsu cất đi cho họ nỗi lo âu về tương lai khi qui hướng họ về Thiên Chúa. Trong Cựu ước, có những câu với nọi dung như thế: G 42,2; x. St 18,14; Dcr 18,6.

3. Đức Giêsu giáo huấn về phần thưởng dành cho người môn đệ(28-30).

Trong câu trả lời cho Phêrô, Đức Giêsu cho thấy là người ta có thể đạt được sự sống này nếu liên kết với bản thân Người. Người nào siêu thoát với những liên hệ với của cải và với gia đình mình, mà gắn bó với Đức Giêsu, thì sẽ thấy mở ra trước mắt một chân trời các quan hệ bao la hơn. Một người đi vào trong gia đình những người đã liên kết với Đức Giêsu, thì gặp lại những của cải và các người thân thuộc của mình, nhờ đó đạt được một cuộc sống mới mẻ và phong phú hơn; đồng thời người ấy lại đang ở trên con đường chắc chắn đưa tới sự sống đời đời. Câu trả lời của Đức Giêsu hàm chứa Tin mừng. Người cho thấy rằng nhờ trung gian là bản thân Người, người ta có thể đạt được sự sống hoàn toàn mới mẻ, một sự sống có giá trị không thể triệt tiêu.

II. CHIÊM NGẮM CHÚA GIÊSU:

Đức Giêsu đã cho người đến gặp Người hiểu rằng, vấn đề ở đây không còn phải là luật lệ luân lý, cũng chẳng phải là vấn đề sống khổ chế, mà là đi theo Đức Giêsu để tiến về tình yêu tuyệt đối của Thiên Chúa. Cần phải để cho Đức Giêsu dạy cho biết đi từ một nền luân lý nhắm tìm kiếm sự hoàn thiện đến lô-gích của đức tin, hệ tại chỗ không đặt mình làm trung tâm nữa, nhưng chọn sống theo Tin mừng, theo Đức Giêsu. Trong viễn tượng này, phân biệt giữa”giới răn" và”lời khuyên" chẳng còn ý nghĩa gì cả. Hoặc bước theo Đức Kitô hoặc không bước theo Người. Hoặc túi tiền hoặc sự sống. Bước theo Đức Kitô có nghĩa là để rộng đường cho Thiên Chúa tự do hành động, mà với Người, mọi sự đều có thể được.

III. GỢI Ý BÀI GIẢNG:

1. Một người đi tìm sự sống.

Chúng ta tưởng tượng là người đến gặp Đức Giêsu đang có tất cả mọi sự. Nhưng đến một lúc nào đó, anh hiểu rằng đời sống của anh thiếu mộtđiều gì đó. Rất có thể anh thiếu một cảm thức sâu xa về ý nghĩa của đời sống để khỏi trở thành vô ích. Và anh nhận biết rằng chỉ Đức Giêsu mới đưa lại cho anh câu trả lời đúng đắn nhất. Trước khi trả lời, Đức Giêsu đã làm một cử chỉ đơn giản nhưng rất tiêu biểu:”đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến". Người đi xa hơn bộ áo đẹp bên ngoài để nhìn thẳng vào anh ta và để đọc ra những gì đang chất chứa nơi đáy lòng anh ta. Đức Giêsu chính là Lời”xuyên thấu chỗ phân cách tâm với linh, cốt với tủy…, vì sắc bén hơn cả gươm hai lưỡi"(Dt 4,12). Thế rồi Người đã khẳng định giá trị cứu độ của việc tuân giữ các điều răn. Đến đây người đối thoại đáp:”Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ".

2. Phải từ bỏ những cái có hạn để đón nhận ân ban vô hạn.

Tưởng là con người kia đã có đủ, bây giờ chỉ cần làm thêm, Đức Giêsu lại nói:”Anh chỉ còn thiếu có một điều!". Người đề nghị anh từ bỏ tất cả, nhưng vẫn là của cải có giới hạn, để có”một kho tàng trên trời", tức là ân ban vô giới hạn. Tuy nhiên, việc từ bỏ này lại được thực hiện bằng việc”đi theo" Người mỗi ngày. Thế là người này đã không đủ can đảm đáp trả, vì”có nhiều của cải": anh đành chấp nhận”thiếu một điều", mãi mãi; dù anh”có nhiều của cải", anh sẽ mãi mãi”thiếu một điều"! Mọi người được yêu cầu đặt việc bước theo Đức Giêsu, vì Người và vì Tin mừng, trước tất cả mọi sự, thậm chí trước chính bản thân mình và sự trọng kính của người đương thời(x. 8,34-38). Tính mới mẻ triệt để của lời Đức Giêsu kêu gọi đi theo Người không hệ tại lời mời từ bỏ, nhưng hệ tại khả năng kết dệt một liên hệ mới, có được một nội dung mới cho cuộc sống. Thật ra, nhận được lời kêu gọi của Đức Giêsu là nhận được Tin mừng, cũng là một đặc quyền cao cả: bởi vì, chẳng hạn, đặc quyền này đã không được ban cho người ở Ghêrasa sau khi đã được giải thoát khỏi ma quỷ(5,18t). Đức Giêsu mời gọi chúng ta tách mình khỏi của cải không phải để rồi chỉ còn hai bàn tay trắng, nhưng để chúng ta trở nên tự do và có khả năng liên kết với Người. Ta chỉ có thể đạt tới sự sống đời đời nhờ đức tin, nhờ liên kết vô điều kiện và đầy tin tưởng vào Người. Nhờ hiệp thông với Đức Giêsu và với gia đình Người, ta nhận được sự sống đời đời như một ân huệ. Dây liên kết với Đức Giêsu không bị hủy diệt bởi cái chết.
 
Lm Giuse Maria Lê Quốc Thăng - Bài Giảng Lễ