Clock-Time

Suy niệm Chúa Nhật III Phục Sinh - Lm. Antôn Hà Văn Minh

Tin Mừng: Ga 21 1-19: Con có yêu mến Thầy không? “Yêu mến Thầy” chính là yếu tố nền tảng để Chúa xây dựng Giáo Hội Chúa.

Tin Mừng: Ga 21 1-19
 

1 Sau đó, Đức Giê-su lại tỏ mình ra cho các môn đệ ở Biển Hồ Ti-bê-ri-a. Người tỏ mình ra như thế này.2 Ông Si-môn Phê-rô, ông Tô-ma gọi là Đi-đy-mô, ông Na-tha-na-en người Ca-na miền Ga-li-lê, các người con ông Dê-bê-đê và hai môn đệ khác nữa, tất cả đang ở với nhau.3 Ông Si-môn Phê-rô nói với các ông: "Tôi đi đánh cá đây." Các ông đáp: "Chúng tôi cùng đi với anh." Rồi mọi người ra đi, lên thuyền, nhưng đêm ấy họ không bắt được gì cả.4 Khi trời đã sáng, Đức Giê-su đứng trên bãi biển, nhưng các môn đệ không nhận ra đó chính là Đức Giê-su.5 Người nói với các ông: "Này các chú, không có gì ăn ư? " Các ông trả lời: "Thưa không."6 Người bảo các ông: "Cứ thả lưới xuống bên phải mạn thuyền đi, thì sẽ bắt được cá." Các ông thả lưới xuống, nhưng không sao kéo lên nổi, vì lưới đầy những cá.7 Người môn đệ được Đức Giê-su thương mến nói với ông Phê-rô: "Chúa đó! " Vừa nghe nói "Chúa đó! ", ông Si-môn Phê-rô vội khoác áo vào vì đang ở trần, rồi nhảy xuống biển.8 Các môn đệ khác chèo thuyền vào bờ kéo theo lưới đầy cá, vì các ông không xa bờ lắm, chỉ cách vào khoảng gần một trăm thước.9 Bước lên bờ, các ông nhìn thấy có sẵn than hồng với cá đặt ở trên, và có cả bánh nữa.10 Đức Giê-su bảo các ông: "Đem ít cá mới bắt được tới đây! "11 Ông Si-môn Phê-rô lên thuyền, rồi kéo lưới vào bờ. Lưới đầy những cá lớn, đếm được một trăm năm mươi ba con. Cá nhiều như vậy mà lưới không bị rách.12 Đức Giê-su nói: "Anh em đến mà ăn! " Không ai trong các môn đệ dám hỏi "Ông là ai? ", vì các ông biết rằng đó là Chúa.13 Đức Giê-su đến, cầm lấy bánh trao cho các ông; rồi cá, Người cũng làm như vậy.14 Đó là lần thứ ba Đức Giê-su tỏ mình ra cho các môn đệ, sau khi trỗi dậy từ cõi chết.

15 Khi các môn đệ ăn xong, Đức Giê-su hỏi ông Si-môn Phê-rô: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy hơn các anh em này không?" Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su nói với ông: "Hãy chăm sóc chiên con của Thầy."16 Người lại hỏi: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy có, Thầy biết con yêu mến Thầy." Người nói: "Hãy chăn dắt chiên của Thầy."17 Người hỏi lần thứ ba: "Này anh Si-môn, con ông Gio-an, anh có yêu mến Thầy không?" Ông Phê-rô buồn vì Người hỏi tới ba lần: "Anh có yêu mến Thầy không?" Ông đáp: "Thưa Thầy, Thầy biết rõ mọi sự; Thầy biết con yêu mến Thầy." Đức Giê-su bảo: "Hãy chăm sóc chiên của Thầy.18 Thật, Thầy bảo thật cho anh biết: lúc còn trẻ, anh tự mình thắt lưng lấy, và đi đâu tuỳ ý. Nhưng khi đã về già, anh sẽ phải dang tay ra cho người khác thắt lưng và dẫn anh đến nơi anh chẳng muốn."19 Người nói vậy, có ý ám chỉ ông sẽ phải chết cách nào để tôn vinh Thiên Chúa. Thế rồi, Người bảo ông: "Hãy theo Thầy."

SUY NIỆM

Con có yêu mến Thầy không? “Yêu mến Thầy” chính là yếu tố nền tảng để Chúa xây dựng Giáo Hội Chúa. Thật vậy, Chúa thiết lập Giáo Hội không là nhắm đến một tổ chức chính trị, hay là một tổ chức mang đặc tính xã hội, nhưng là trở thành dấu chỉ của Vương Quốc Thiên Chúa. Quả thật Giáo Hội là nơi chốn để Chúa qui tụ những người tin vào chúa thành một cộng đoàn yêu thương. Chính nơi cộng đoàn này, người ta tìm thấy con đường dẫn tới niềm vui vì được sống trong bầu khí huynh đệ.

Chính vì con đường này mà Đức Kitô nhập thể, chết và sống lại để hòa giải con người với Thiên Chúa. Sự hòa giải này khai mở một niềm hy vọng lớn lao cho nhân loại, có nghĩa là con người, nhờ sự hòa giải của Đức Kitô, đã không bị loại trừ, nhưng đã được nhận làm con của Thiên Chúa, mà là con cũng có nghĩa là được thừa tự gia nghiệp mà Chúa Kitô đã sắm sẵn, đó chính là sự sống đời đời.

Giáo Hội Chúa Kitô được hình thành là để tiếp nối công việc hòa giải này, tức là như Đức Kitô, Đấng đã thực hiện công việc hòa giải bằng hiến lễ tình yêu trên Thập Giá, thì Giáo Hội cũng phải thực hiện con đường hòa giải bằng một tình yêu hiến dâng, qua việc Giáo Hội đi ra khỏi chính mình để lắng nghe và thông hiểu. Nói như thầy Roger Schutz, người sáng lập cộng đoàn Taizé, để có thể thực hiện một cuộc hoà giải trong Giáo hội, trước tiên cần phải có sự cảm thông: “Các bạn trẻ của tôi ở trong thời đại có nhiều xâu xé và tranh chấp giữa con người xuyên qua cả Âu lục. Do đó tôi tự hỏi: Tại sao có những cuộc tranh chấp giữa con người với nhau, ngay cả giữa những Kitô hữu? Tại sao có những kết án mà không có sự cảm thông? Và tôi cũng tự hỏi: Có chăng ở trên trái đất nầy một con đường dẫn đến việc hiểu biết lẫn nhau? Và tôi tự nhủ: con đường nầy có được khởi sự từ nơi chính anh, và chính anh tự dấn thân để xây dựng con đường đó. Chính anh sẽ là nhịp cầu để tất cả mọi người hiểu biết lẫn nhau”? Sự hiểu biết và cảm thông có được qua những nhịp cầu đối thoại được xây dựng trên nền tảng tình yêu mà Cháu Giêsu đã đòi hỏi nơi thánh Phêrô: Con có yêu mến Thầy không?

Và cũng chính tình yêu này giúp Giáo Hội thực thi căn tính của mình, một căn tính bắt nguồn từ Thiên Chúa, Đấng giàu lòng thương xót, nói như thánh Toma Aquinô:  "Thực thi lòng thương xót là đặc điểm riêng của Thiên Chúa, và đó là cách thức đặc biệt để Ngài bày tỏ sự toàn năng của Ngài". Quả thực lòng thương xót là cột trụ nâng đỡ đời sống Giáo Hội. Đức Phanxicô đã minh định: “Tất cả các hoạt động mục vụ của Giáo Hội cần phải được thấm đẫm sự dịu dàng; không một sứ điệp và chứng từ nào của Giáo Hội trước thế giới lại có thể vắng bóng lòng thương xót. Tình yêu thương xót và thông cảm chính là phương thế để củng cố tính cách đáng tin của Giáo Hội”.

Được xây dựng từ lòng thương xót của Chúa, Giáo Hội không thể không thực thi nhiệm vụ Chúa giao: Hãy chăm sóc chiên của Thầy với tấm lòng bao dung chất chứa lòng thương xót, để rồi mọi ốm yếu của con chiên được chữa lành nơi lòng thương xót của Giáo Hội. Và noi theo gương Thầy chí Thánh, Giáo Hội, với lòng thương xót, “luôn tìm cách gặp gỡ mọi hình thức nghèo khó và giải phóng thế giới này khỏi quá nhiều thứ nô dịch. Lòng thương xót muốn đụng tới các vết thương của mọi người, để chữa lành chúng. Như là  tông đồ của lòng thương xót, Giáo Hội luôn dấn thân để xoa dịu các vết thương hiện đang làm đau đớn các thân xác và linh hồn của nhiều người trong chúng ta” (Đức Phanxicô).

Lạy Chúa, chúng con được Chúa qui tụ từ tình yêu để trở thành một cộng đoàn yêu thương. Xin cho chúng con tiếp tục việc qui tụ này bằng chính lòng mến của chúng con dành cho Chúa. Một lòng mến luôn biết tha thứ, quảng đại và bao dung, không chấp nhất nhỏ nhen, nhưng luôn rộng mỏ đôi tay để kiến tạo tình huynh đệ trong tình yêu như Chúa đã yêu chúng con. Amen

Lm. Antôn Hà Văn Minh