Clock-Time

Suy niệm Chúa Nhật IV Thường Niên C

Họ từ chối không đón nhận sự hiện diện của Chúa như vị Ngôn sứ

 
LỜI CHÚA: Lc 4, 21-30

21 Người bắt đầu nói với họ: "Hôm nay đã ứng nghiệm lời Kinh Thánh quý vị vừa nghe."22 Mọi người đều tán thành và thán phục những lời hay ý đẹp thốt ra từ miệng Người. 23 Người nói với họ: "Hẳn là các ông muốn nói với tôi câu tục ngữ: Thầy lang ơi, hãy chữa lấy mình! Tất cả những gì chúng tôi nghe nói ông đã làm tại Ca-phác-na-um, ông cũng hãy làm tại đây, tại quê ông xem nào! "24 Người nói tiếp: "Tôi bảo thật các ông: không một ngôn sứ nào được chấp nhận tại quê hương mình.25 "Thật vậy, tôi nói cho các ông hay: vào thời ông Ê-li-a, khi trời hạn hán suốt ba năm sáu tháng, cả nước phải đói kém dữ dội, thiếu gì bà goá ở trong nước Ít-ra-en;26 thế mà ông không được sai đến giúp một bà nào cả, nhưng chỉ được sai đến giúp bà goá thành Xa-rép-ta miền Xi-đôn.27 Cũng vậy, vào thời ngôn sứ Ê-li-sa, thiếu gì người phong hủi ở trong nước Ít-ra-en, nhưng không người nào được sạch, mà chỉ có ông Na-a-man, người xứ Xy-ri thôi."28 Nghe vậy, mọi người trong hội đường đầy phẫn nộ.29 Họ đứng dậy, lôi Người ra khỏi thành -thành này được xây trên núi. Họ kéo Người lên tận đỉnh núi, để xô Người xuống vực.30 Nhưng Người băng qua giữa họ mà

SUY NIỆM

Cha ông Việt Nam có câu: “gần chùa gọi bụt bằng anh” để nói lên thái độ tầm thường hóa sự thánh thiêng của những con người được diễm phúc sống gần cạnh các vị thần thánh, nhưng lại không nhận ra diễm phúc này. Thái độ đó có thể bắt nguồn từ việc đánh giá sai các giá trị của cuộc sống. Coi của cải vật chất như cùng đích của cuộc đời, nên thần thánh chỉ là những vị có trách nhiệm phục vụ cho nhu cầu trần thế, còn giá trị linh thiêng thì hầu như không được quan tâm đến.

Đấy cũng là thái độ của những người đồng hương đối với Chúa Giêsu. Họ không nhận ra hồng phúc họ có được từ một người con cháu, một người anh em,một người bạn sống giữa họ là vị “Thiên Sai”. Họ từ chối không đón nhận sự hiện diện của Chúa như vị Ngôn sứ không phải vì mặc cảm tự ti về sự nhỏ bé nghèo hèn của ngôi làng Nazareth, nhưng là vì sự khát vọng thèm thuồng về một sự thay đổi cuộc sống vật chất từ nghèo hèn đến sang trọng, từ nhỏ bé đến uy dũng, từ vô danh đến sự nổi danh, vâng, họ muốn sự hiện diện của Chúa trở thành hiện tượng mang lại một sự đổi đời cho họ, cho con cháu họ.

Sự chờ đợi đó đã đã làm cho tâm trí họ ra u mê để không thể nào nhận ra con người đích thật của Cháu Giêsu. Lòng họ ra chai đá để không thể mở tai đón nhận lời mang lại sức biến đổi cuộc sống, không phải biến đổi từ nghèo hèn đến nhung lụa, nhưng là từ xa lạ đến bằng hữu, từ bất an đến hòa bình, từ u buồn đến niềm vui, từ thất vọng đến tràn ngập niềm hy vọng. Họ đã đánh mất ân huệ về sự hiện diện của Chúa bên cạnh họ.

Đó không chỉ là thái độ của người đương thời với Chúa Giêsu, thái độ đó còn được tiếp tục bày tỏ trong môi trường sống hôm nay đối với nhiều Kito hữu. Đã không ít người lẩm bẩm kêu ca về việc phải đi lễ vào ngày Chúa nhật: “đi lễ có làm cho gia đình giàu có hơn được không? Nếu không, thì đi lễ làm gì?”. Tệ hơn nữa, thái độ tầm thường hóa sự thánh thiêng trở thành nếp sống trong mối tương giao giữa Kitô hữu với Thiên Chúa, đến nỗi vì một chút danh dự người ta không ngần ngại phá thai, hay là không còn phân biệt đâu là tội và không tội để dễ dàng phạm thánh khi lên rước lễ mà còn sống trong tình trạng rối. Ngoài ra, sự nhận thức về hồng ân đức tin Chúa ban hầu như quá mơ hồ để không đủ can đảm tuyên xưng đức tin trong cuộc sống, dễ dàng thỏa hiệp với việc thờ phượng các ngẫu thần khác. Thái đọ tầm thường hóa sự thánh thiêng dẫn tói một sự lầm lạc về đức tin và dễ dàng đánh mất đức tin.

Lạy Chúa, người đồng hương đương thời  không đón nhận Chúa vì Chúa không làm thỏa mãn những nhu cầu vật chất của họ, xin cho chúng con đừng thể hiện thái độ đánh mất giá trị cao quí  của hồng ân đức tin mà Chúa ban tặng vì những nhu cầu vật chất chóng qua. Trên hết mọi sự, xin cho chúng con luôn cất tiếng tạ ơn vì sự hiện diện của Chúa trong cuộc sống là niềm vui khôn sánh mà Chúa đã dành để cho chúng con. Amen.

Lm. Antôn Hà Văn MInh