Clock-Time

Suy Niệm Chúa Nhật Lễ Hiển Linh B - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin mừng Mt 2: 1-12  Ánh sáng cứu độ mà I-sa-i-a đã thấy trước nơi Giê-ru-sa-lem, thì nay đã tỏ hiện ngang qua biến cố Chúa Giê-su sinh ra tại Bê-lem, và các nhà đạo sĩ từ phương Đông là những người dân ngoại đầu tiên nhận ra.

SUY NIỆM CHÚA NHẬT

CHÚA NHẬT CHÚA HIỂN LINH B



 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (Mt 2: 1-12)
 

1 Khi Đức Giê-su ra đời tại Bê-lem, miền Giu-đê, thời vua Hê-rô-đê trị vì, có mấy nhà chiêm tinh từ phương Đông đến Giê-ru-sa-lem,2 và hỏi: "Đức Vua dân Do-thái mới sinh, hiện ở đâu? Chúng tôi đã thấy vì sao của Người xuất hiện bên phương Đông, nên chúng tôi đến bái lạy Người”.3 Nghe tin ấy, vua Hê-rô-đê bối rối, và cả thành Giê-ru-sa-lem cũng xôn xao.4 Nhà vua liền triệu tập tất cả các thượng tế và kinh sư trong dân lại, rồi hỏi cho biết Đấng Ki-tô phải sinh ra ở đâu.5 Họ trả lời: "Tại Bê-lem, miền Giu-đê, vì trong sách ngôn sứ, có chép rằng:6 "Phần ngươi, hỡi Bê-lem, miền đất Giu-đa, ngươi đâu phải là thành nhỏ nhất của Giu-đa, vì ngươi là nơi vị lãnh tụ chăn dắt Ít-ra-en dân Ta sẽ ra đời”.7 Bấy giờ vua Hê-rô-đê bí mật vời các nhà chiêm tinh đến, hỏi cặn kẽ về ngày giờ ngôi sao đã xuất hiện.8 Rồi vua phái các vị ấy đi Bê-lem và dặn rằng: "Xin quý ngài đi dò hỏi tường tận về Hài Nhi, và khi đã tìm thấy, xin báo lại cho tôi, để tôi cũng đến bái lạy Người”.9 Nghe nhà vua nói thế, họ ra đi. Bấy giờ ngôi sao họ đã thấy ở phương Đông, lại dẫn đường cho họ đến tận nơi Hài Nhi ở, mới dừng lại.10 Trông thấy ngôi sao, họ mừng rỡ vô cùng.11 Họ vào nhà, thấy Hài Nhi với thân mẫu là bà Ma-ri-a, liền sấp mình thờ lạy Người. Rồi họ mở bảo tráp, lấy vàng, nhũ hương và mộc dược mà dâng tiến.12 Sau đó, họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình.


Suy niệm
 

   Có lẽ nhiều người trong chúng ta khi đi xem hang đá cũng đã từng thắc mắc: trong khi Kinh Thánh ghi lại là Chúa Giê-su sinh ra nơi hang đá, chuồng bò, và lúc đó người ta chưa có điện để thắp sáng, vậy thì tại sao khi trang trí các hang đá, người ta lại thắp nhiều điện như vậy? Thưa, người ta trang trí điện sáng là để nói lên ý nghĩa của việc Thiên Chúa giáng sinh: Ngài là Đấng đem ánh sáng đến cho nhân loại. Ánh sáng cứu độ này, tiên tri I-sa-i-a đã thấy trước, khi hướng nhìn về Giê-ru-sa-lem và reo lên: “Hãy đứng lên, hãy toả sáng ra, hỡi Giê-ru-sa-lem! Vì sự sáng của ngươi đã tới, vì vinh quang của Chúa đã bừng dậy trên mình ngươi” (Is 60,1). Trong khi các dân tộc khác đang chìm trong u tối, thì một mình Giê-ru-sa-lem rực sáng lên, không phải bằng ánh sáng của đèn điện, nhưng là được vinh quang của Chúa chiếu soi. Bởi thế, các dân tộc đều hướng về Giê-ru-sa-lem để được hưởng nguồn ánh sáng của ơn cứu độ: “Chư dân sẽ lần bước tìm về sự sáng của ngươi, và các vua hướng về ánh bình minh của ngươi” (Is 60,3).

Ánh sáng cứu độ mà I-sa-i-a đã thấy trước nơi Giê-ru-sa-lem, thì nay đã tỏ hiện ngang qua biến cố Chúa Giê-su sinh ra tại Bê-lem, và các nhà đạo sĩ từ phương Đông là những người dân ngoại đầu tiên nhận ra. Các ông là những con người uyên bác, chuyên tìm hiểu những qui luật của trời đất. Qua điềm lạ của ánh sao, các ông đoán biết: một nhân vật quan trọng mới xuất hiện. Nhân vật này, như các ông tính toán, có liên quan chặt chẽ tới việc thay đổi vận mạng của toàn dân thiên hạ.

Chúng ta nhớ rằng, các nhà đạo sĩ này là những người ngoại quốc. Họ không phải là dân Is-ra-el, không thuộc về dân tuyển chọn của Thiên Chúa nên không biết đến Thiên Chúa trong Kinh Thánh đâu. Họ chỉ cảm nhận được lời mời gọi từ ánh sao và họ vội vã lên đường. Họ bỏ lại sau lưng quê hương xứ sở, bất chấp mọi khó khăn gian khổ, mang theo vàng, nhũ hương, mộc dược làm lễ vật dâng lên vị vua mới sinh. Khi tới nơi ngôi sao chỉ đường, các đạo sĩ không hề thấy cung điện nào, cũng không thấy ông vua uy nghi nào, mà chỉ thấy 1 trẻ sơ sinh nằm trong máng cỏ. Thế nhưng, trong khung cảnh hết sức đơn sơ nghèo nàn đó, các đạo sĩ vẫn tin Hài Nhi kia là Đấng Cứu Thế và các ông sấp mình thờ lạy.

Tin Mừng Mat-thêu kết thúc bằng ghi nhận: “Sau đó, họ được báo mộng là đừng trở lại gặp vua Hê-rô-đê nữa, nên đã đi lối khác mà về xứ mình” (2,12). Điều đó có nghĩa là khi đã được gặp gỡ Thiên Chúa, con người phải có một quyết định thay đổi đời sống. Họ không thể sống theo con đường cũ, mà phải đi một con đường khác: con đường của niềm tin, con đường của ánh sáng. Vì một khi đã gặp được Chúa, là con người được biến đổi; và khi đã có Chúa, thì các đạo sĩ sẽ không đi theo con đường tăm tối trước đây nữa, nhưng đi theo một con đường mới. Con đường này sẽ đưa các ông bước vào một hành trình mới đó là hành trình sống và loan báo cho mọi người về những gì các ông đã thấy, về đức tin các ông đã lãnh nhận, về niềm vui và hy vọng mà các ông đang được hưởng.

Giống như hành trình của các đạo sĩ, hành trình theo Chúa đòi chúng ta phải bỏ con đường cũ, để trở về theo một con đường khác. Con đường mà Hài Nhi Giê-su mở ra cho chúng ta luôn luôn mới. Đó là con đường chấp nhận từ bỏ và hy sinh, bỏ lại đàng sau những quyến rũ bất chính của xã hội, của lối sống tự do buông thả, chấp nhận lội ngược dòng, sống khác với người đời cho dù bị thế gian lên án là dại khờ. Người đời sống gian dối trộm cắp, nhưng là người Công giáo, tôi sống ngay thẳng; người đời có thể làm điều gian ác, bất công nhưng tôi vẫn sống thật thà dù có thể bị thiệt thòi; người đời thù oán giận hờn ghen ghét, nhưng tôi vẫn sống tha thứ và yêu thương. Sống được như thế, thì năm mới 2021 sẽ là một năm tràn đầy hạnh phúc và bình an cho từng người, từng gia đình và xứ đạo chúng ta. Amen.

 

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường