Clock-Time

Suy Niệm Chúa Nhật Mình Máu Chúa Kitô - Lương Thực Hằng Ngày

Tin mừng Lc 9: 11-17 Đức Giêsu ban một lương thực đặc biệt cho những người đã đi theo Người vào sa mạc. Trong Thánh lễ, Giáo Hội tiếp tục sứ mạng của Đức Giêsu là giảng dạy, chữa lành và nuôi dưỡng Dân Thiên Chúa.
SUY NIỆM CHÚA NHẬT

NGÀY 29-5-2016 



Suy niệm Chúa Nhật Lễ Mình Máu Chúa Kitô

LƯƠNG THỰC HẰNG NGÀY


ĐÊ TÀI CÁC BÀI ĐỌC

Bài đọc 1 (St 14 1 18t-20) Menkixêđê một ông vua tử tế dân ngoại, đã ban bánh và rượu cho Apraham. Trong truyền thống Kitô giáo, bánh và rượu ấy được xem như là hình ảnh báo trước Thánh Thể.

Bài đọc 2 (1 Cr 11 :23-26) Khi chúng ta cử hành Thánh lễ, chúng ta không chỉ làm Đức Kitô hiện diện, mà còn làm tái hiện cái chết mà Người dùng để cứu rỗi chúng ta.

Tin Mừng (Lc 9: 11-17) Đức Giêsu ban một lương thực đặc biệt cho những người đã đi theo Người vào sa mạc. Trong Thánh lễ, Giáo Hội tiếp tục sứ mạng của Đức Giêsu là giảng dạy, chữa lành và nuôi dưỡng Dân Thiên Chúa.

CHÚ THÍCH THÁNH KINH

Bài đọc 1: Thuật lại việc Menkixôđô, vua Salem (tên trước đó của Giêrusalem) đã đến với tổ phụ Apraham Menkixêđê cũng là một vị tư tế và với tư cách ấy ông đã mang của lễ bánh và rượu cho Apraham và chúc phúc cho ông này. Trong truyền thống của Kitô giáo, bánh rượu ấy được xem như hình ảnh tiên báo bánh rượu của Thánh lễ.

Bài đọc 2: Tường thuật của Phaolô về sự thiết lập Thánh Thể là bài viết sớm nhất về nguồn gốc của Thánh Thể. Khi chúng ta cử hành Thánh Lễ, không chỉ có Đức Kitô hiện diện mà chúng ta còn làm tái hiện cái chết Người dùng để cứu rỗi chúng ta. Thánh Lễ không chỉ là một cái nhìn về quá khứ nhưng cũng là một cái nhìn hướng tới sự viên mãn của Nước Trời.

Ý nghĩa Thánh Thể của việc hóa bánh ra nhiều được làm nổi bật bởi việc sử dụng ngôn ngữ phụng vụ. Ở đây Luca dùng những từ giống như trong bữa Tiệc Ly và ở làng Emmau : Đức Giêsu: "cầm lấy bánh... bẻ ra... trao cho..." .Trong Thánh Lễ, Giáo Hội tiếp tục sứ vụ của Đức Giêsu là giảng dạy, chữa lành và nuôi dưỡng dân Thiên Chúa.

BÀI GIẢNG 1: Lương thực mà Đức Giêsu ban cho chúng ta.

Đức Giêsu có ít nhất hai lý do để Người có thể giải tán đám đông. Trước hết, Hêrôđê (người đã giết anh họ mình, Gioan) đã lưu tâm đến Người. Vì thế, đây là lúc Người phải giữ sự kín đáo, tránh xuất hiện nhiều. Và lý do thứ hai, các Tông đồ cần sự nghỉ ngơi vì mới đi làm sứ vụ trở về.
 
Nhưng Người đã không giải tán đám đông. Người nhìn họ với lòng trắc ẩn và thấy họ như đàn chiên không người chăn dắt. Vì thế Người đã quy tụ họ lại xung quanh Người. Hình ảnh Đức Giêsu ở giữa năm ngàn người. Họ được lôi cuốn bởi lời Người có sức hấp dẫn và nhân cách Người nồng nàn. Việc đầu tiên Người đã làm là giáo huấn họ về Nước Trời. Kế đến Người chữa lành những bệnh nhân.

Có những lúc, Người kết thúc công việc quá buổi trưa và mọi người đều đói. Các Tông đồ thúc giục Người giải tán đám đông. Nhưng Người không nghe theo họ. Người đã thực hiện một phép lạ cả thể là ban lương thực cho họ ăn. Và họ sung sướng biết bao trên con đường trở về nhà mình.

Phép lạ hóa bánh ra nhiều khi đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho các Tông đồ phân phát để nuôi sống đám đông là hình ảnh tiên báo sự dồi dào của bánh duy nhất mà Người ban cho chúng ta trong Thánh Thể.
Vào ngày thứ nhất trong tuần, ngày Đức Giêsu sống lại, các Kitô hữu tiên khởi gặp nhau và cùng nhau bẻ bánh. Từ ngày đó cho đến nay, việc cử hành bí tích Thánh Thể đã tiếp tục mỗi ngày, ở bất cứ nơi nào, chúng ta cũng gặp việc cử hành ấy trong Giáo Hội với cùng một cơ cấu nền tảng. Nó duy trì và ở ngay trung tâm của đời sống Giáo Hội.
 
Chúng ta là dân mới của Thiên Chúa. Đức Giêsu ở giữa chúng ta. Nơi đây chúng ta nghe lời Người khi lắng nghe đọc Kinh Thánh. Lời Người không phải là những lời chết. Đó là những lời hằng sống đem lại cho chúng ta những niềm cảm hứng và thách đố chúng ta. Kế đến, nơi đây, Đức Giêsu chữa lành những thương tật của tội lỗi và chia rẽ. Người tha thứ những tội lỗi của chúng ta và chữa lành những thương tích mà tội lỗi để lại. Người cũng chữa lành chúng ta khỏi tính biệt lập. Tất cả chúng ta được chữa lành tính ích kỷ và thái độ thờ ơ đối với người khác. Thánh Thể đào tạo chúng ta giữa một cộng đoàn yêu thương.

Sau cùng, nơi đây, chúng ta được lương thực Thánh Thể nuôi dưỡng. Nếu các ông không ăn thịt và uống máu Con Người, các ông không có sự sống nơi mình". (Ga 6:53). Vào cuối thánh lễ, chúng ta không chỉ giải tán mà được sai đi như những người đem sự sống đến cho những người khác.

Vì thế từ Thánh lễ này đến Thánh lễ khác, khi công bố mầu nhiệm Đức Giêsu Phục Sinh cho tới khi Người lại đến, Dân Thiên Chúa tiếp tục tiến lên trong cuộc hành hương dẫn đến bữa tiệc Nước Trời, khi mọi ngươi được tuyển chọn sẽ được ngồi vào bàn tiệc Thiên Quốc.

Một phụ nữ đứng tuổi người Pêru không biết đọc và không biết viết, khi được hỏi : "Thánh lễ có ý nghĩa gì với bà?  Bà đã đáp lại rằng : "Thánh lễ nói với tôi rằng tôi là một người quan trọng'".


BÀI GIẢNG 2: Để tưởng nhớ đến Thầy

Vào lúc này hay lúc khác, tất cả chúng ta không được ai biết đến hoặc làm lơ. Điều ấy làm chúng ta rất khổ sở. Chúng ta cảm thấy việc chúng ta làm không được thừa nhận và chính chúng ta bị đối xử như thể chúng ta thật sự không có gì đáng kể.

Nhưng có một điều còn tệ hơn việc chúng ta không được biết đến. Chúng ta có thể bị bỏ quên. Điều này còn làm chúng ta khổ sở hơn. Điều đó không chỉ ở chúng ta có ít giá trị mà ở chỗ không có giá trị nào cả. Như thể chúng ta đã không hiện hữu.

 Tất cả chúng ta đều mong mỏi được tưởng nhớ đến. Có lời nói rằng người ta không sợ chết bằng sợ có thể bị lãng quên. Bị lãng quên là bị đối xử như thể bạn không có ý nghĩa gì, bạn không quan trọng đối với bất cứ ai, và như thể bạn đã không bao giờ hiện hữu.

Đức Giêsu cũng muốn được tưởng nhớ. Đêm trước khi Người sắp chết, khi Người ngồi ăn với các môn đệ, Người cầm lấy bánh và nói : Đây là mình Thầy bị nộp vì các con : Rồi Người cầm lấy chén rượu nho và nói : "Này là chén máu Ta... Các con hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy".

Dĩ nhiên, Đức Giêsu không đòi các môn đệ tưởng nhớ chỉ vì nhu cầu riêng của Người. Người cũng nghĩ đến các môn đệ của Người. Họ cũng cần nhớ đến Người. Vì tình yêu của Người đối với họ. Người đã để lại cho họ một phương thế đặc biệt để họ nhớ Người tức là Thánh Thể.
 
Mỗi lần chúng ta cử hành Thánh Lễ, chúng ta nhắc lại một vài việc làm và lời nói kỳ diệu của Người. Chúng ta suy nghĩ về những điều ấy và áp dụng vào đời sống chúng ta. Nhưng Thánh Lễ còn kỳ diệu hơn thế nữa.

Khi chúng ta nhớ đến theo cách ấy, Người trở nên hiện diện với chúng ta. Không phải bằng thể chất, nhưng là hiện diện thật.

Qua Thánh Thể một dây liên kết được hình thành ở giữa chúng ta, với kết quả là chúng ta có thể bước vào sự thân mật sâu xa với Người hơn cả khi Ngươi hiện diện bằng thể chất. Chúng ta không chỉ giao tiếp với Người nhưng ở trong sự hiệp thông với Người, một sự hiệp thông thánh thiện.

Trí nhớ là một khả năng quý giá. Nó liên kết chúng ta với người khác và các biến cố không còn hiện diện với chúng ta nữa. Nếu chúng ta ấp ủ hồi ức về những người chúng ta yêu mến, họ trở nên hiện diện với chúng ta. Họ không chỉ là một hồi ức nhưng còn là một sự hiện diện thật, một sự hiện diện mà chúng ta cảm thấy hơn là nhìn thấy. Khi tưởng nhớ đến họ, chúng ta tiếp tục thu hoạch một mùa gặt từ những gì họ đã gieo trồng khi họ còn sống giữa chúng ta.

Tưởng nhớ đến Đức Giêsu còn sinh lợi hơn biết bao, đặc biệt trong cách mà Người yêu cầu chúng ta nhở đến Người.


BÀI GIẢNG 3 :          Trong đêm Người bị phản bội.

Đêm hôm trước ngày Người chết, Đức Giêsu ngồi vào bàn tiệc với các Tông đồ. Nhóm nhỏ quy tụ xung quanh bàn tiệc gợi lên sự gần gũi, thân mật, ấm cúng, tín thác và yêu thương. Nhưng nếu sự phản bội bước vào trong khung cảnh ấy thì sự chia cắt tình cảm càng sâu xa hơn, và tổn thương gây ra càng nhiều hơn. Khi sự rạn nứt xảy ra giữa những người rất thân nhau ,thì sự giải quyết gay go hơn so với những người không thân nhau đến thế.

Giuđa cũng đã có mặt. Tại sao ông ta lại tham dự bữa Tiệc Ly khi mà ông ta đã có ý định phản bội Đức Giêsu? Có lẽ, ông ta muốn tạo ra cảm tưởng rằng mọi việc vẫn bình thường, và do đó Đức Giêsu sẽ không có chút nghi ngờ nào. Bản tường thuật của bữa Tiệc Ly của Phaolô là bản cổ nhất mà chúng ta có trong Tin Mừng, ông viết : "Trong đêm Người bị phản bội, Chúa Giêsu cầm lấy bánh, dâng lời chúc tụng tạ ơn, rồi bẻ ra và nói : Anh em cầm lấy bánh mà ăn, đây là Mình Thầy, hiến tế vì anh em; anh em hãy làm như Thầy vừa làm để tưởng nhớ đến Thầy".

Một câu đập vào mắt chúng ta. Đó là "Trong đêm Người bị phản bội". Chính trong đêm ấy chứ không phải một đêm nào khác. Thay vì đoạn tuyệt với các Tông đồ, Người cho họ một dấu chỉ của tình yêu Người: Người ngồi ăn bữa tối thân mật với họ. Rồi Người nói : "Anh em hãy làm việc này để nhớ đến Thầy". Đó là cách mà họ phải nhớ đến Người. Chính trong đêm đó, một người trong bọn họ đã phản bội Người.

Chúng ta không nên nghĩ rằng Đức Giêsu không bị sự phản bội của Giuđa làm tổn thương. Người đã bị tổn thương một cách sâu xa. Thánh Gioan nói rằng khi Người bắt đầu nói về kẻ phản bội "Người đau buồn sâu sắc". Và chắc chắn là thế Người đã đích thân tuyển chọn và đào tạo Giuđa. Giuđa đã nghe những lời Người giảng dạy và chứng kiến những phép lạ của Người. Giuđa là một người trong vòng thân cận. Thế mà giờ đây, ông ta định phản bội Người. Sự phản bội của một người bạn càng gây ra nhiều sự tổn thương và khó khăn hơn khi đối phó với sự phản bội của một kẻ thù.

Đối phó với sự phản bội là một việc rất gay go. Tuy nhiên, những người bị phản bội có thế có được niềm an ủi từ sự kiện Đức Giêsu đã cảm thấy bị phản bội như thế nào. Họ không thể cho rằng mình không bị phản bội làm tổn thương. Đức Giêsu cho thấy Người bị tổn thương như thế nào và đã bộc lộ bằng lời nói. Điều quan trọng là chúng ta phải đối phó với sự tổn thương như thế nào. Nó có thể làm cho chúng ta chua chát hơn và cám dỗ chúng ta trả thù.

Dù cảm thấy bị tổn thương, Đức Giêsu không trả đũa Giuđa. Người cũng đã từ chối bêu xấu ông ta trước mặt những ngươi khác. Nhưng khi đưa cho Giuđa miếng bánh nhỏ (một cử chỉ bạn bè), Ngươi để ông ta biết rằng Người biết kế hoạch của ông ta. Và khi từ chối lấy tay chỉ thẳng vào ông ta, Người để cánh cửa mở rộng cho ông ta quay lại với tập thể.

Điều Giuđa làm cũng gây ra sự tổn thương cho các Tông đồ khác. Dẫu sao, ông ta cũng là một người của họ. Họ đã tin tưởng ông ta và cùng ông ta chia sẻ mọi việc. Họ nghĩ rằng họ biết ông ta, nhưng ông ta đã trở mặt làm kẻ phản bội. Khi phản bội Giêsu, ông ta cũng đã phản bội họ.
 
Chúng ta không nhớ đêm ấy vì sự phản bội của Giuđa. Chúng ta nhớ đến đêm ấy vì ơn lành mà Đức Giêsu để lại cho chúng ta dù rằng có sự phản bội đó. Thánh Thể sẽ giúp đỡ chúng ta bình phục trước sự phản bội mà bàn tay người khác đã gây ra cho chúng ta. Và Thánh Thể cũng giúp chúng ta không trở thành kẻ phản bội của bất kỳ ai khác.
 

------------------------------------------------------------------
 
PHỤNG VỤ CHÚA NHẬT & LỄ TRỌNG – NĂM C
Nguyên Tác: New Sunday & Holy Day Liturgies
Tác GiảFlor McCarthy S.D.B
Chuyển NgữThiên Phúc
Nhà Xuất Bản: Dominican Publications – 1998
Flor McCarthy là một Linh Mục dòng Sa-lê-giêng, ngài dạy giáo lý trong trường trung học và có nhiều kinh nghiệm trong việc coi xứ ở Ái Nhĩ Lan và Hoa Kỳ. Ngài cũng viết những sách về Phụng Vụ An Táng và Phụng Vụ Hôn Phối.