Clock-Time

Suy Niệm Chúa Nhật Tuần V Phục Sinh Năm C (Ga 13:31-33a.34-35) - Lm. Alfonso

Đoạn văn Tin mừng hôm nay được xem là một trong những lời tâm tình nhất của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ, vì nó nằm trong bối cảnh Chúa Giêsu sắp chia tay các môn đệ yêu dấu. Có thể nói những tâm tình của người sắp rời xa dành cho người ở lại lúc này đây là những tâm tình căn cốt nhất, tâm huyết nhất, và là lời nhắn nhủ đầy tha thiết.

Suy niệm Lời Chúa
CHÚA NHẬT V PHỤC SINH
Ngày 15/5/2022

Bài Ðọc I: Cv 14,20b-26 (Hl 21-27)

“Các ngài thuật lại những gì Thiên Chúa đã làm với các ngài”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong những ngày ấy, Phaolô và Barnaba trở lại Lystra, Icôniô và Antiôkia, củng cố tinh thần các môn đồ, khuyên bảo họ giữ vững đức tin mà rằng: “Chúng ta phải trải qua nhiều nỗi gian truân mới được vào nước Thiên Chúa”. Nơi mỗi hội thánh, các ngài đặt những vị niên trưởng, rồi ăn chay cầu nguyện, trao phó họ cho Chúa là Đấng họ tin theo.

Sau đó, các ngài sang Pisiđia, đi đến Pamphylia. Sau khi rao giảng lời Chúa tại Perghê, các ngài xuống Attilia, rồi từ đó xuống tàu trở về Antiôkia, nơi mà trước đây các ngài đã được trao phó cho ơn Chúa để làm công việc các ngài mới hoàn thành. Khi đến nơi, các ngài tụ họp giáo đoàn, thuật cho họ nghe những gì Thiên Chúa đã làm với các ngài và đã mở lòng cho nhiều dân ngoại nhận biết đức tin.

Đáp ca: Tv 144,8-9.10-11.12-13ab

Đáp: Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa, con sẽ chúc tụng danh Chúa đến muôn đời (c. 1).

1) Chúa nhân ái và từ bi, chậm bất bình và giàu ân sủng. Chúa hảo tâm với hết mọi loài, và từ bi với mọi công cuộc của Chúa.

2) Lạy Chúa, mọi công cuộc của Chúa hãy ca ngợi Chúa, và các thánh nhân của Ngài hãy chúc tụng Ngài. Thiên hạ hãy nói lên vinh quang nước Chúa, và hãy đề cao quyền năng của Ngài.

3) Để con cái loài người nhận biết quyền năng và vinh quang cao cả nước Chúa. Nước Ngài là nước vĩnh cửu muôn đời, chủ quyền Ngài tồn tại qua muôn thế hệ.

Bài đọc II: Kh 21,1-5a

“Thiên Chúa sẽ lau khô mọi giọt lệ ở mắt họ”.

Trích sách Khải Huyền của Thánh Gioan.

Tôi là Gioan đã thấy trời mới và đất mới. Vì trời cũ và đất cũ đã qua đi, và biển cũng không còn nữa. Và tôi là Gioan đã thấy thành thánh Giêrusalem mới, tự trời xuống, từ nơi Thiên Chúa: tề chỉnh như tân nương được trang điểm cho tân lang của mình. Và tôi nghe có tiếng lớn tự ngai vàng phán ra: “Đây là Thiên Chúa ở với loài người, và chính Thiên Chúa sẽ ở với họ. Người sẽ lau khô mọi giọt lệ ở mắt họ. Sự chết chóc sẽ không còn nữa, cũng không còn than khóc, không còn kêu la, không còn đau khổ: bởi vì các việc cũ đã qua đi”. Và Đấng ngự trên ngai vàng đã phán rằng: “Này đây, Ta đổi mới mọi sự”.

Alleluia, alleluia! (Ga 13,34): Chúa phán: “Thầy ban cho các con điều răn mới, là các con hãy yêu thương nhau, như Thầy đã yêu thương các con” . Alleluia.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 13,31-33a.34-35)

Khi Giuđa ra khỏi phòng tiệc, Chúa Giêsu liền phán: “Bây giờ Con Người được vinh hiển và Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người. Nếu Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người, thì Thiên Chúa lại cho Người được vinh hiển nơi chính mình, và Thiên Chúa sẽ cho Người được vinh hiển. “Các con yêu quý, Thầy chỉ còn ở với các con một ít nữa thôi. Thầy ban cho các con điều răn mới, là các con hãy yêu thương nhau. Như Thầy đã yêu thương các con, thì các con cũng hãy yêu thương nhau. Căn cứ vào điều này mà mọi người nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là nếu các con yêu thương nhau”. Đó là lời Chúa.

Suy niệm

Trong một dịp tụ họp công cộng nào đó, chẳng hạn dịp SEA Games 31 đang diễn ra, người ta nhận ra nhóm này nhóm kia thuộc về đoàn nào nhờ có chiếc áo đồng phục, chiếc nón hay dây băng cổ tay. Và thậm chí nhờ chiếc logo, phù hiệu đính lên áo, hay một cử chỉ thể hiện, người nhận ra một người thuộc về một tổ chức nào đó. Hôm nay, Chúa Giêsu dạy chúng ta một dấu hiệu để giúp người khác nhận ra chúng ta thuộc về Chúa, là học trò của Thầy Chí Thánh, đó là “Căn cứ vào điều này mà mọi người nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là nếu các con yêu thương nhau”.

Trong Cựu Ước có dạy: “Ngươi phải yêu thương đồng loại như chính mình” (Lv 19,18). Luật yêu thương này trích từ sách Lêvi đã được các kinh sư Do thái khai triển: “Điều gì mình không muốn người khác làm cho mình, đừng làm cho người khác. Phần còn lại là phần giải thích. Hãy đi và làm như vậy”, hay kinh sư Akiba dạy: “Hãy yêu thương người thân cận như bạn thân, đó là nguyên tắc tổng quát và quan trọng nhất của lề luật”. 

Nhưng trong Tân Ước, Chúa Giêsu cho các môn đệ Ngài một điều răn mới, mới đến mức không thể nào đo lường được. Tình yêu không còn quy chiếu đến chính mình, nhưng đến tình yêu vô tận của Thiên Chúa được biểu thị nơi Ngôi Lời Nhập Thể, Đấng hiến dâng trọn vẹn mạng sống mình: “như Thầy đã yêu thương anh em”.

Nhà chú giải Noel Quession cho biết rằng chỉ với ba dòng trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã lặp lại điệp khúc “Yêu thương nhau” tới ba lần. Sự lặp đi lặp lại như thế đủ cho thấy tầm quan trọng của điều này qua ba ý như sau:

- Là lệnh truyền của Chúa Giêsu: “Thầy ban cho anh em một điều răn mới”.

- Là gương mẫu của Chúa Giêsu: “Yêu thương nhau như Thầy đã yêu thương anh em”.

- Là dấu chỉ Chúa Giêsu: “Người ta sẽ nhận biết anh em nhờ tình yêu”.

Như thế, Chúa Giêsu thực sự mời gọi các môn đệ tiếp tục sứ vụ thật ý nghĩa của Người. Đối với Chúa Giêsu, tình yêu không phải là điều gì cứ lặp đi lặp lại cách nhàm chán đến độ vô nghĩa. Người quả quyết giới răn của Người có một sự mới lạ và độc đáo. Người ta thường trích lời Chúa Giêsu: “Các con hãy thương yêu nhau”, nhưng lại hay bỏ nửa sau “như Thầy đã yêu thương các con”. Và nhiều người coi từ “như” này như một liên từ so sánh: các môn đệ được kêu gọi để bắt chước việc đối nhân xử thế của Thầy mình.

Nhưng, Fiches Dominicales thì lại cho biết thêm, liên từ “như” này của bản văn Tin Mừng không chỉ biểu thị sự so sánh, mà còn biểu thị nguồn gốc của tình yêu mà Chúa Giêsu đòi hỏi nơi các môn đệ mình. Vì thế, chúng ta có thể diễn dịch: “Các con hãy yêu thương nhau, theo như Thầy đã yêu thương các con”.

Chúa Giêsu Kitô đã dạy chúng ta thực thi điều răn mới để làm thay đổi cuộc sống xã hội. Yêu như Chúa Giêsu yêu, đó là quỳ xuống rửa chân cho anh em mình, một cử chỉ phục vụ tới độ thấp hèn nhất, khiêm tốn nhất. Yêu như Chúa yêu đó là “hiến mạng sống cho kẻ mình thương mến”. Tình yêu của Chúa vị tha bằng việc Người hy sinh và thứ tha cho tội lỗi con người gây ra, chứ không vị kỷ chỉ nghĩ lợi ích cho mình mà mặc kệ người khác.

Thời đại chúng ta dường như đang kêu gào lớn tiếng một luật sống khác với luật sống của máu lửa, sắt thép đang huỷ diệt khắp chốn. Chẳng hạn, chiều 12/5/2022 vừa qua, trên báo đài đã đăng tin sự việc tại Bình Thuận, một tài xế điều khiển chiếc xe con chở theo một số người bạn suýt xảy ra va chạm với xe máy chạy cùng chiều phía trước. Do sự cố chưa xảy ra nên ô tô này tiếp tục chạy đến trước một quán ăn. Những người trên xe vừa bước xuống thì liền bị những người đi xe máy đuổi kịp. Do bực tức, họ dùng bàn ghế, ly chén lao vào hành hung những người trên xe con. Anh tài xế thoát ra được, leo lên đóng cửa xe con, do thiếu kiềm chế, anh điều khiển xe chạy lòng vòng đâm vào nhóm người đi xe máy làm một người tử vong tại chỗ. Trước sự việc ấy, chúng ta thấy, khi con người hận thù, và cố giải quyết mâu thuẫn bằng thù hận thì sẽ chẳng giải quyết được chuyện gì. Quả là hai con hổ đánh nhau, một con bị thương, một con tất chết.

Trước việc ngày nay người ta càng trở nên bất bao dung hơn, thì điều răn Yêu Thương này chẳng những không lỗi thời mà còn rất khẩn thiết. Việc thực hành luật yêu thương mà Chúa Giêsu dạy làm chứng trước thiên hạ biết rằng người Kitô hữu trở nên đồng hình đồng dạng với Đức Kitô. Sống đức Bác Ái Kitô giáo sẽ là dấu chỉ cho thấy người môn đệ rập khuôn theo lệnh truyền và chứng tá của Thầy. Đó chính là Đạo mà người Kitô hữu đang thực hành niềm tin của mình.

Vâng, chỉ vương quyền bác ái mới có thể thay đổi thế giới, mới biến hận thù thành yêu thương, chiến tranh thành hoà bình. Chỉ “hãy yêu thương nhau như Thầy đã thương yêu các con” mới có thể tạo lập một mẫu người và xã hội huynh đệ. Ngôn từ của bác ái “không phải là bạc nhược, nhưng là tự chủ và dũng cảm”.

Suy niệm 2

Đoạn văn Tin mừng hôm nay được xem là một trong những lời tâm tình nhất của Chúa Giêsu dành cho các môn đệ, vì nó nằm trong bối cảnh Chúa Giêsu sắp chia tay các môn đệ yêu dấu. Có thể nói những tâm tình của người sắp rời xa dành cho người ở lại lúc này đây là những tâm tình căn cốt nhất, tâm huyết nhất, và là lời nhắn nhủ đầy tha thiết.

Chúa Giêsu cho biết Chúa Cha làm hiển danh Con của Ngài khi Người Con được giương lên cao trên Thánh giá. “Bây giờ Con Người được vinh hiển và Thiên Chúa được vinh hiển nơi Người”. Chúa Giêsu xác tín rằng vì mang cả nhân tính lẫn thiên tính, cương vị của Con Người Giêsu được tôn vinh nơi cuộc khổ nạn và và đỉnh điểm nơi phục sinh là dấu chỉ Người chiến thắng tội lỗi và sự chết cách vinh hiển. Chính Người là hiện thân của “Thiên Chúa ở với loài người”, như Bài đọc II trích sách Khải Huyền cho biết: “Người sẽ lau khô mọi giọt lệ ở mắt họ. Sự chết chóc sẽ không còn nữa, cũng không còn than khóc, không còn kêu la, không còn đau khổ”. Giờ đây bắt đầu một sự mới mẻ và hoàn thiện của việc thực thi “giới răn mới”. Chúa Giêsu, Đấng không đến để bãi bỏ điều luật nhưng để kiện toàn. Việc Người kiện toàn tình yêu của giới răn cũ là “mến Chúa yêu người” giờ đây được đòi hỏi thêm nở tình bác ái huynh đệ: “Như Thầy đã yêu thương các con, thì các con cũng hãy yêu thương nhau. Yêu tha nhân như chính mình chưa đủ, còn phải yêu tha nhân như gương Chúa Giêsu Kitô đã yêu.

Sở dĩ Chúa Giêsu có thể yêu như thế vì Người mô phỏng theo tình yêu Chúa Cha dành cho loài người cũng đến cùng đến nỗi sẵn sàng trao ban Con Một. Thiên Chúa còn yêu thương con người ngay lúc con người còn là tội nhân, Ngài biết tại sao họ lại hành xử và phản ứng như vậy, nên Ngài thông cảm và tha thứ với những yếu đuối của con người. Qua đó Chúa mong muốn chúng ta tập theo cách hành xử như Chúa, con tim như Chúa, bao dung nhân hậu như Chúa, có cái nhìn như Chúa. Đó là tình yêu ân cần, tận tâm, vô vụ lợi, sẵn sàng hiến mình.

Trong thế giới ích kỷ và người ta dửng dưng với nhau, ham mê tiền bạc, bóc lột người nghèo, Kitô hữu càng cần thể hiện cách cụ thể tình yêu đó để người chung quanh nhận ra người Kitô hữu là môn đệ đích thật của Chúa Kitô. Thù hận, tìm cách trả thù chỉ làm cho con người khổ sở bất hạnh. Ngay cả khi người ta xúc phạm đến mình, nếu mình tha thứ, mình sẽ sống an bình và hạnh phúc hơn.

Ngày 23.03.2019, ĐHY Angelo Becciu, Tổng trưởng Bộ phong thánh đã chủ sự Lễ phong chân phước cho Mariano Mullerat Soldevila, một bác sĩ có lòng bác ái, thương yêu giúp đỡ người nghèo. Với đức tin mạnh mẽ, bác sĩ bênh vực Giáo hội trong thời chiến tranh bách hại. Đến phút cuối, bác sĩ vẫn chăm sóc cho người làm hại đến mình.

Mullerat theo học ngành y tại đại học Barcellona và tốt nghiệp 7 năm sau đó, năm 1921, khi 24 tuổi. Một năm sau, anh kết hôn và bắt đầu đi đến các thành phố lân cận để chữa trị miễn phí cho những người nghèo. Anh an ủi khuyến khích những người nằm liệt giường và những người bệnh nặng siêng năng lãnh nhận các bí tích và lo liệu để những người này có thức ăn cũng như thuốc thang đầy đủ.

Năm 1931, cách mạng lan rộng khắp cả nước, Cộng hòa Tây Ban Nha lên nắm quyền, cùng lúc vua Alphongso XIII bị đi lưu đày. Một số người gần gũi thân cận với bác sĩ Mullerat đã đề nghị ông rời Tây Ban Nha, nhưng ông từ chối. Người ta cũng đề nghị ông chạy đến ẩn náu ở Zaragoza, nơi ông sẽ được an toàn, nhưng một lần nữa ông không muốn làm thế. Ông tin rằng mình phải hoàn thành sứ mệnh giúp đỡ người nghèo. Tràn đầy niềm tin và không sợ phải đối mặt với nguy hiểm, vẫn quyết ở lại nơi đó.

Và rồi không lâu sau đó, những người lính đã đến nhà bác sĩ và bắt anh đưa đi. Một phụ nữ có đứa con bị bệnh đã bước ra giữa đường và chặn chiếc xe tải dừng lại, và hỏi xem bác sĩ Mullerat có thể giúp con của bà không. Những quân lính đã cho bác sĩ khám bệnh cho đứa bé và kê đơn thuốc. Kế đó, bác sĩ Mullerat cũng nhận thấy rằng một trong những người lính dân quân đang bị một vết thương, ông liền hỏi xem mình có thể kiểm tra vết thương cho anh ta không. Người lính chỉ cho ông thấy một vết cắt sâu ở chân, và bác sĩ đã băng bó cho anh ta và chỉ cho anh ta cách chăm sóc vết thương. Sứ mệnh bác sĩ của ông đã là phúc lợi cuối cùng cho một trong những kẻ tra tấn bắt bớ ông.

Trong bài giảng Thánh lễ phong chân phước, ĐHY Becciu nhận định: “Chân phước tử đạo Mullerat không chỉ là một anh hùng, còn thúc giục chúng ta trở nên đồng hình trọn vẹn hơn với Chúa Kitô, khi tìm thấy nơi Người suối nguồn của sự hiệp thông Giáo hội đích thực, để chúng ta có thể làm chứng tá cho xã hội ngày nay về tình yêu và sự dấn thân của chúng ta với Chúa và với anh em của chúng ta. Bằng gương sáng và lời chuyển cầu của mình, vị chân phước giúp chúng ta không để mình bị sự chán nản và trì trệ thống trị”.

Hành động yêu thương đến cùng là cung cách hành xử của Thiên Chúa, và “căn cứ vào điều này mà mọi người nhận biết các con là môn đệ của Thầy, là nếu các con yêu thương nhau”. Chính khi yêu thương nhau như Chúa làm con người được hạnh phúc thật sự, và Thiên đàng là nơi người ta yêu thương, sống hạnh phúc vì quan tâm đến nhau. Vậy, lạy Chúa, xin cho chúng con nhận ra không có con đường nào khác dẫn tới Thiên đàng ngoài con đường yêu thương. Khi chúng con yêu như Chúa Giêsu yêu là chúng con đang được trở nên thần hóa, đang bắt chước Thiên Chúa và dần trở nên thánh vì Thiên Chúa là Đấng Thánh. Amen.