Clock-Time

Suy Niệm Chúa Nhật V Thường Niên B - Lm. Alfonso

Tin mừng Mc 1: 29-39:  Trong đoạn Tin mừng hôm nay, chính Chúa Giêsu đã giúp chúng ta nhận ra vẻ đẹp của lao động. Đoạn Tin Mừng này mô tả một ngày làm việc tiêu biểu của Chúa Giêsu

SUY NIỆM CHÚA NHẬT

CHÚA NHẬT V THƯỜNG NIÊN B


NGÀY 07.02.2021



Bài đọc 1: G 7,1-4.6-7

“Tôi phải buồn sầu mãi cho đến tối”.

Trích sách Gióp.

Bấy giờ Gióp nói rằng: “Khổ dịch là đời sống của con người trên trái đất, ngày của họ giống như ngày của người làm công. Cũng như người nô lệ khát khao bóng mát, như người làm công ước mong lãnh tiền công thế nào, thì tôi cũng có những tháng nhàn rỗi, có những đêm người ta bắt tôi làm việc cực nhọc. Nếu tôi đi ngủ, thì tôi lại nói: “Chừng nào tôi mới thức dậy, và chừng nào là đến chiều? Tôi phải buồn sầu mãi cho đến tối”. Ngày của tôi qua nhanh hơn chiếc thoi đưa, nó tàn lụn đi mà không mang lại tia hy vọng nào. Hãy nhớ rằng đời sống tôi chỉ là một hơi thở! Mắt tôi sẽ không nhìn thấy hạnh phúc”. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 146, 1-2. 3-4. 5-6

Đáp: Hãy chúc tụng Chúa, Đấng cứu chữa những kẻ giập nát tâm can (c.3a)

1) Hãy ngợi khen Chúa, vì Người hảo tâm; hãy ca mừng Thiên Chúa chúng ta, vì Người êm ái, thực Người rất đáng ngợi khen. Chúa xây dựng lại Giêrusalem, tập họp con cái Israel phân tán. – Đáp.

2) Chính Người chữa những kẻ giập nát tâm can, và băng bó vết thương của lòng họ. Người ấn định con số các ngôi sao, và gọi đích danh từng ngôi một. – Đáp.

3) Chúa chúng ta cao cả và mãnh liệt quyền năng, sự khôn ngoan của Người thực là vô lượng. Chúa nâng cao những kẻ khiêm cung, Người đè bẹp đứa ác nhân xuống tận đất. – Đáp.

Bài đọc II: 1Cr 9,16-19.22-23

“Vô phúc cho tôi nếu tôi không rao giảng Phúc Âm”.

Trích thư thứ nhất của thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.

Anh em thân mến, nếu tôi rao giảng Tin Mừng, thì không phải để làm cho tôi vinh quang, mà vì đó là một nhu cầu đối với tôi. Vô phúc cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng. Giả như nếu tôi tự ý đảm nhận việc ấy, thì tôi có công; nhưng nếu tôi bị ép buộc, thì tôi phải làm trọn nghĩa vụ đã giao phó cho tôi. Vậy thì phần thưởng của tôi ở đâu? Khi rao giảng Tin Mừng, tôi đem Tin Mừng biếu không, tôi không dùng quyền mà Tin Mừng dành cho tôi. Mặc dầu tôi được tự do đối với tất cả mọi người, tôi đã đành làm nô lệ cho mọi người, hầu thu hút được nhiều người hơn. Tôi đã ăn ở như người yếu đau đối với những kẻ yếu đau, để thu hút người yếu đau. Tôi đã nên mọi sự đối với tất cả mọi người, để làm cho mọi người được cứu rỗi. Tất cả những việc đó, tôi làm vì Tin Mừng để được thông phần vào lợi ích của Tin Mừng. Đó là lời Chúa.

Alleluia, alleluia! (Ga 10,27) – Chúa phán: “Chiên của Ta nghe biết tiếng Ta; Ta biết chúng và chúng theo Ta”. – Alleluia.


Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô (1: 29-39)


Khi ấy, Chúa Giêsu ra khỏi hội đường, Người cùng với Giacôbê và Gioan đến nhà Simon và Anrê. Lúc ấy bà nhạc gia của Simon cảm sốt nằm trên giường, lập tức người ta nói cho Người biết bệnh tình của bà. Tiến lại gần, Người cầm tay bà, và nâng đỡ dậy. Bà liền khỏi cảm sốt và đi tiếp đãi các ngài. Chiều đến, lúc mặt trời đã lặn, người ta dẫn đến Người tất cả những bệnh nhân, tất cả những người bị quỷ ám: và cả thành tụ họp trước cửa nhà. Người chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau, xua trừ nhiều quỷ, và không cho chúng nói, vì chúng biết Người. Sáng sớm tinh sương, Người chỗi dậy, ra khỏi nhà, đi đến một nơi thanh vắng và cầu nguyện tại đó. Simon và các bạn chạy đi tìm Người. Khi tìm thấy Người, các ông nói cùng Người rằng: “Mọi người đều đi tìm Thầy”. Nhưng Người đáp: “Chúng ta hãy đi đến những làng, những thành lân cận, để Ta cũng rao giảng ở đó nữa”. Và Người đi rao giảng trong các hội đường, trong khắp xứ Galilêa và xua trừ ma quỷ. Đó là lời Chúa.

Suy niệm

Từ nhỏ đến lớn, chúng ta hay nghe câu “Lao động là vinh quang”, nhưng nghe mãi chẳng hiểu vinh quang ở chỗ nào vì cứ nhắc đến khái niệm đi học đi làm là thấy mệt. Sao ngày nghỉ cuối tuần trôi nhanh quá, một năm làm lụng vất vả, Tết gì mà nghỉ có năm bảy ngày, không kịp đi chơi đâu, thậm chí người ta dùng từ “đi cày” nói lên sự nặng nhọc của việc làm. Nhưng rồi, nếu có lúc nào đó không phải làm gì cả, chẳng phải đi đâu chi cho mệt, chẳng phải tiếp khách hay bạn bè, đồ ăn đồ uống sẵn đó, chẳng phải đến trường hay vất vả dậy sớm đi làm chi cho cực nhọc, thử hỏi trong chúng ta ai sẽ chọn lựa sống như thế, và sẽ sống trong điều kiện đó được bao lâu, được 21 ngày, hay là ít ra 14 ngày? Nhìn ra điều tích cực trong mùa dịch này giúp chúng ta ý thức được giá trị của việc học việc làm là ơn Chúa ban cho, để chúng ta được siêng năng cộng tác với Chúa trong việc duy trì và làm cho thế giới này tốt thêm lên.

Đoạn sách Gióp trong bài đọc I vẽ nên một cái nhìn bi quan về công việc con người phải làm trong cuộc sống: Khổ dịch là đời sống của con người trên trái đất. Con người giống như một người làm công, tệ hơn nữa xem mình như nô lệ cuộc đời. Chẳng thế mà giáo lý nhà Phật có câu “Đời là bể khổ”. Cho nên cuộc đời với những công việc như thế được coi là buồn thảm, bất hạnh.

Nhưng làm việc không phải là gánh nặng mà nó đem lại ý nghĩa của cuộc đời. Ông bà mình lại có câu: “Tay làm hàm nhai, tay quai miệng trễ” hay là “Nhàn cư, vi bất thiện”. Vâng, công việc đem lại sự an toàn, no đủ cho cuộc sống của mình cùng những thành viên trong gia đình. Nên con người cần trân trọng công việc và sẵn sàng hết mình mới công việc ấy.

Trong đoạn Tin mừng hôm nay, chính Chúa Giêsu đã giúp chúng ta nhận ra vẻ đẹp của lao động. Đoạn Tin Mừng này mô tả một ngày làm việc tiêu biểu của Chúa Giêsu:

– Giảng dạy ở hội đường

– Đến nhà nhạc mẫu của Simon, chữa cho bà khỏi bệnh sốt.

–  Cho đến chiều tối, chữa nhiều người đau ốm những chứng bệnh khác nhau, xua trừ nhiều quỷ 

– Sáng tinh sương hôm sau, tìm nơi thanh vắng cầu nguyện.

– Tiếp tục đi đến những làng, những thành lân cận, để rao giảng Tin Mừng.

Có thể thấy rằng Chúa Giêsu là một người làm việc bận rộn suốt ngày. Con Thiên Chúa nhập thể làm người để đụng chạm đến biển khổ của nhân loại. Người không mong múc cạn, chỉ mong làm vơi đi, người chia sẻ và ban cho những khổ cực của lao động một ý nghĩa. Ngay cả sau một ngày bận bịu và mệt mỏi, khi các môn đệ còn ngủ say thì Chúa Giêsu đã thức dậy sớm, Người tìm một chỗ cầu nguyện khá kín đáo tĩnh lặng vì Người ý thức cầu nguyện là nhu cầu thật sự. Người cần sống bên Cha, tâm sự về gánh nặng công việc, về nỗi đau khổ của loài người, về cuộc chiến chống ma quỷ. Vậy chúng  ta cũng được mời gọi bắt chước Chúa Giêsu. Trong học tập, lao động, làm ăn và nghiên cứu, chúng ta cũng cần dành thời giờ nhất định chạy đến với Chúa, nhất là qua giây phút cầu nguyện trước những căn bệnh thời đại đang theo đuổi con người như hình với bóng, thậm chí bệnh này bị khống chế trị liệu thì bệnh khác lại xuất hiện, càng ngày các căn bệnh càng khó trị hơn.

Ông Fabrice 49 tuổi, quốc tịch Pháp, đến Việt Nam vào cuối năm 2019 để thực hiện lời hứa với bà ngoại và mẹ là người Việt Nam. Sau khoảng thời gian đi nhiều điểm du lịch tại Việt Nam, ông chuẩn bị về nước thì dịch Covid-19 bùng phát nên ông bị "kẹt" lại. Tháng 11 vừa qua, khi số tiền mang theo đã gần cạn kiệt, ông Fabrice cảm thấy lo lắng và cầu cứu người thân. Tổng chi phí mỗi tháng ông chi tiêu ở Việt Nam khoảng 7 triệu đồng. Được sự tư vấn của người bạn, ông quyết định dành dụm số tiền còn lại mua chiếc xe đẩy để ra vỉa hè bán chuối chiên. Ông cho biết đây là một trải nghiệm và một sự thách thức bản thân của chính mình. Ông chọn ngã tư Trần Đình Xu (quận 1, TPHCM) giao với Nguyễn Cư Trinh (quận 1, TPHCM) để đặt xe bán hàng vì khu vực này khá đông dân và khách du lịch.

Ông cho hay "Tôi thức dậy từ 4h sáng để chuẩn bị mọi nguyên liệu đến 5h30 thì tôi bắt đầu bán cho đến khi hết hết bột thì tôi dọn về". Điều đặc biệt là ông Tô bột được pha theo công thức riêng của ông Fabrice bao gồm: sữa tươi, bột, bơ,… Nhờ mùi thơm phảng phất cả góc phố khi dùng bơ để chiên, xe bánh chiên rất được nhiều người dân trong khu vực chú ý. Mỗi lần thấy người nghèo bán vé số hay đi xe lăn đều kêu họ lại chuẩn bị một phần bánh để gửi tặng cho họ dù hôm đó bán ế hay đắt hàng. Cử chỉ nhỏ nhưng ông Tây này ghi điểm với người dân xung quanh bằng tấm lòng tốt bụng sự thân thiện và vui vẻ.

Chính thánh Phaolô, xem việc rao giảng Tin Mừng là một nhu cầu, là nguồn hạnh phúc: “Vô phúc cho tôi nếu tôi không rao giảng Tin Mừng”. Vì thế mà mỗi người chúng ta trong vị thế của mình, cần rao giảng Tin Mừng một cách tự ý tự nguyện để làm vơi đi gánh nặng của cuộc đời. Vâng, trong niềm vui và sự thân thiện cùng những cử chỉ nhỏ thôi, chúng ta hãy tận dụng để có thể loan báo Tin mừng cho người anh chị em. Amen.

Lm. Alfonso