Clock-Time

Suy Niệm Chúa Nhật XIX Thường Niên C - Những đầy tớ tỉnh thức

Tin mừng Lc 12: 32-48 Như nhưng đầy tớ trung tín, chúng ta phải ở trong tình trạng sẳn sàng, có sự chuẩn bị, không phải ở trong sự sợ hãi,
SUY NIỆM CHÚA NHẬT

CHÚA NHẬT XIX THƯỜNG NIÊN C

 


NHỮNG ĐẦY TỚ TỈNH THỨC
 
DẪN NHẬP VÀ SÁM HỐI

 
Chúng ta những đầy tớ của chúa và là đầy tớ của nhau. Nhưng chúng ta là loại đầy tớ nào? ( Nghỉ) Chúng ta hãy xin Chúa tha thứ lỗi lười biếng và vô tâm của chúng ta trong việc phục vụ Thiên Chúa và Phục vụ lẫn nhau.

Tôi thú nhận cùng Thiên Chúa toàn năng…
 
ĐỀ TÀI CÁC BÀI ĐỌC

 
Bài đọc 1 ( Kn 18: 6-9) Vì chính Thiên Chúa đã đến để cứu giúp dân Do Thái trong đất Ai Cập, nên Người sẽ cứu chuộc những ai tín thác vào Người.

Bài đọc 2 ( Dt 11: 1-2, 8-19) Chúng ta được kêu gọi noi gương sống đưc tin của các tổ phụ, đặc biệt của Áp-ra-ham, “ Người cha của chúng ta trong đức tin”.

Tin Mừng (Lc 12: 32-48) Dụ ngôn về các đầy tớ tỉnh thức khuyến khích sự tỉnh thức và lòng trung tín bền bỉ của chúng ta.
 
CHÚ THÍCH THÁNH KINH
 
Bài đọc 1 là một trích dẫn từ một đoạn văn dài thuật lại hành động của Thiên Chúa cưu giúp Itraen trong cuộc xuất hàng khỏi Ai Cập. Nó chỉ rõ những người Do Thái đã hưởng được những lợi ích như thế nào từ việc người Ai Cập bị trừng phạt và do đó thiết lập một nền tảng lịch sủ cho niềm tín thác vào Thiên Chúa.

Điều ấy phù hợp với chủ đề của Bài đọc 2 đề cập đến niềm tin vào những lời Thiên Chúa hứa. Bài này ca tụng nhiêu khuôn mặt khác nhau trong lịch sử của Israen, nhưng đặc biệt là Ap-ra-ham như những gương sáng của đưc tin.

Điều được nhấn mạnh trong tin mừng là sự sẳn sàng đợi Chúa trở lại. Dù các môn đệ chỉ là những “đàn chiên nhỏ bé”  trong một thế giới thù nghịch, họ không nên chán nản, ngã lòng, nhưng phải nhìn lên Chúa Cha với lòng trông cậy vì Người đã chọn họ cho vương quốc của Người.

Họ giống như những tân nương chờ tân lang ( Đức Giê-su) trở về tư tiệc cưới. Trong lúc họ không biết chính xác giờ nào Người trở lại, họ phải tỉnh thức và kiên trì trung tín.

Dù những lời ấy thích hơp với mọi Ki-tô hữu, Luca đặc biệt nghĩ đến những vị lãnh đạo các cộng đoàn, và kêu gọi họ lấy lòng vị tha để phục vụ Chúa và các Ki-tô hữu đồng đạo của họ.
 
BÀI GIẢNG 1


Sống với sự bất ổn

Ngày nay đa số chúng ta điều có dịp đi phi cơ. Trước mỗi chuyến bay sắp cất cánh thì một tiếp viên hàng không nói mấy lời đị khái: “ chúng tôi sung sướng lưu ý quý khách trong ít phút về đặc điểm an toàn của chuyến bay này…” Kế đó tiếp viên chỉ cho bạn cách cài dây an toàn và khuyến các các bạn buộc chặt dây trong suốt chuyến bay. Tiếp viên ấy nói với bạn con số và nơi có lối thoát khẩn cấp. và có sự cố khoang máy bay bị mất áp suất bất ngờ thì một mặt nạ cung cấp oxyzen sẽ được thả xuống trước mặt bạn. Bạn cũng được cho biết bên dưới chổ ngồi của bạn, có một áo phao trong trường hợp máy bay đâm xuống biển.

Ý tưởng chính trong những điều nhắc nhỡ ấy là giúp cho các hành khách chuẩn bị đối phó với sự cố bất ngờ. Nhưng ít người quan tâm đến những lời của tiếp viên. Nếu chú ý đến một sự cố nào, thì chỉ làm cho thân kinh họ bồn chồn lo lắng.

Trong Tin Mừng, Đưc Giê-su cho chúng ta một vài giáo huấn liên quan đến chuyến bay của cuộc đời- một chuyến bay mà tất cả chúng ta điều có dự phần. Người nói với chúng ta phải chuẩn bị trước các sự cố bất ngờ. như nhưng đầy tớ trung tín, chúng ta phải ở trong tình trạng sẳn sàng, có sự chuẩn bị, không phải ở trong sự sợ hãi, nhưng trong niềm tín thác và hy vọng.

Khi đời sông tiếp tục trôi qua, chúng ta càng thấy nó phù du biết bao, và càng bán víu chúng ta càng thấy nó bấp bênh. Chúng ta không được tạo thành bằng sỏi đá nhưng bằng những vật liệu rất mỏng dòn. Sự sống của chúng ta có thể bị lấy đi trong nháy mắt. Tuy nhiên, sự chóng qua và mỏng dòn của đời sống làm cho chúng ta nhận thấy kho tàng mà chúng ta đem theo trong những cái bình bằng đất quý giá biết bao.

Đức Giê-su biết rõ sự bấp bênh của đời sống. Dụ ngôn của Người nhấn mạnh đến sự kiện cái chết có thể đến bất cứ lúc nào. Điều đó không có nghĩa là Thiên Chúa cố bắt lấy chúng ta lúc chúng ta không biết, như một kẻ trộm khoét vách vào nhà. Điều đó không thể nghĩ ra được. Sự chết, chứ không phải Thiên Chúa, mới là kẻ trộm đánh cấp sự sống của chúng ta.

Sự bấp bênh, bất ổn của đời sống sẽ không ngăn cản chúng ta vui hưởng đời sống trong hiện tại. tất cả chúng ta điều muốn mình có thể kết thúc đời mình cùng với những kế hoạch đã thực hiện và những công việc đã hoàn thành. Nhưng chúng ta không biết liệu chúng có đươc may mắn ấy không. Cái chúng ta có là cơ hội để trung tín với những trách nhiệm và những cam kết của chúng ta trên cơ sở mỗi ngày giống như người đầy tờ mà Đức Giê-su nói đến. Do đó, chúng ta có thể tiến đến điều không biết như Ap-ra-ham đã làm, trong niềm tín thác vào sự chăm sóc dịu hiền và yêu thương của Thiên Chúa.

Ngày xưa, có một người pha trò trong cung đình. Trong nhiều năm liền đã giúp việc mua  vui cho nhà vua và triều đình. Nhưng rồi ông đã phạm phải một hành động thiếu suy xét và bị kết tội chết. Trước khi bản án được thi hành, nhà vua gọi ông ta đến và nói: “Vì nhiều lần người đã đem lại cho trẫm những giờ phút vui vẻ trong bao năm qua, nên trẫm sẽ ban cho ngươi được chọn cách mà ngươi phải chết.”

Người pha trò suy nghĩ một lúc rồi đáp: “ Thưa Hoàng thượng, ngài thật là chí lý, kẻ tôi tớ này xin chọn cách chết bởi tuổi già.”

Nhà vua thấy rất vui vì lời đáp ấy đến nỗi ngài đã chiếu cố đến lời cầu xin của ông ta. Phần lớn chúng ta điều muốn lựa chon như thế. Nhưng chúng ta không biết liệu chúng ta có được hay không.

Chúng ta đều là những đầy tớ của Thiên Chúa và đầy tớ của nhau. Những đầy tớ nào trung tín và có trách nhiệm sẽ được chúc lành. Người đầy tớ trung tín không hoản sợ lúc ông chủ quay về. Người ấy đón mừng giây phút ấy.

Giờ nào cũng là giờ tồi tệ đối với người đầy tớ bất trung. Giờ nào cũng là giờ tốt đối với người đầy tớ trung tín. “Chúng ta không được kêu gọi để thành công và chỉ kêu gọi để trung thành” (Mẹ Tê-rê-xa)
 
BÀI GIẢNG 2

Người đầy tớ trung tín

 
Cái chết là biến cố lớn nhất của đời sống, tuy nhiên nhiều người bị nó tóm lấy mà không hay biết. Đối với một số người nó đến như một kẻ trộm vào ban đêm. Tuy nhiên sự bất ngờ ấy có thể là một ân sủng- nó theo sát chúng ta trong gang tấc. nó buộc chúng ta chuẩn bị trong mọi lúc.

Được chuẩn bị không có nghĩa là hoàn thành hết mọi việc mà là người ta muốn hoàn thành. Nó có nghĩa là phải sông trung thực với trách nhiệm của mình trong giây phút hiện tại. một ngạy nọ, một tu sỹ đang quét sàn nhà trong tu viện thì có người hỏi ông. Ông sẽ làm gì nếu ông sẽ chết trong một giờ nữa. “Tôi sẽ  tiếp tục công việc quét nhà”, Ông đáp. Nói cách khác, ông muốn tiếp tục đi theo bổn phận của mình trong lúc đó.

Nhiều người tin rằng hạnh phúc gắng liền với việc hông có sự gì để cam kết, không có người nào đó để đạp lại và không bao giờ để cho nhu cầu hoặc những vấn đề của người khác trói buộc mình. Nhưng không phải thế. Thật ra, trái lại mới đúng. Hạnh phúc và sự viên mãn của một con người không nằm trong tự do, nhưng trong sự chấp nhận bổn phận. Người ta chấp nhận bổn phận này không phải một cách khắc nghiệt nhưng với lòng yêu thương.

Bất cứ ai chỉ làm tròn bổn phận của mình, thì không làm hết bổn phận ấy. chúng ta càng hiến dâng tình yêu cho nhiệm vụ khó khăn hơn, thì nó cũng làm cho chúng ta cao quý hơn. Ân sủng cao cả nhất, tự do cao cả nhất trong đời sống là khi điều chúng ta phải làm cũng chính là điều chúng ta thích làm. “tôi nằm ngủ và mơ thấy đời sống là một niêm vui. Tôi thức dậy và thấy đời sống là bổn phận. Tôi hành động và thấy bổn phận là niềm vui” (Tagore).

Khi ông Dag Hammaraskjold bắt đầu nhiệm kỳ thứ hai của chức vụ Tổng Thư Ký Liên Hiệp Quốc, ông đã đọc bài diễn văn cảm tạ. Trong bài diễu văn ấy, ông trích dẫn câu thơ của một thi sĩ Thụy Điển: “Phải chăng sẽ đên ngày mà niềm vui sẽ lớn và nỗi buồn phiền sẽ nhỏ?” và ông nói thêm câu trả lời của riêng ông: “Đến ngày mà chúng ta cảm thấy mình sống với một bổn phận đã hoàn thành và đáng làm, ngày ấy niêm vui sẽ lớn và chúng ta có thể coi sự buồn phiền là chuyện nhỏ.”

Đẹp biết bao nếu cái chết đến khi chúng ta đã làm xong mọi việc, hoàn  thành mọi nhiệm vụ đâu vào đó như một bó lúa đã được cột lại. Nhưng chúng ta không thể chắc chắn đó có phải là trường hợp của mình không bởi vì giờ chết được giấu kín đối với chúng ta. Tuy nhiên, chúng ta nhớ điều này: vấn đề không phải là chúng ta chết lúc nào và như thế nào mà chúng ta sống như thế nào. Chúng ta phải cố gắng sống viên mãn và nhiệt tình và không chờ khi bệnh tật tai họa khi nhận ra bản chất bấp bênh của đời sống con người.

Mấy năm trước đây ở Mỹ, có môt tu sĩ dòng Phan-xi-cô hoạt động giúp đỡ các trẻ em mồ côi, ông tham gia vào một cuộc chạy đua xe đạp để gây quỹ bảo trợ. Trong lúc chạy ông đã bị một xe hơi đâm vào và kết quả là ông đã chết. Đúng là một cái chết không đẹp. Tuy nhiên từ một quan điêm Ki-tô giáo đó là một cái chết rất đẹp. ông chết trong lúc làm việc cho Chúa. Ông giống như người đầy tớ trung tín mà Đức Giê-su nói đến trong Tin Mừng.

Đời sống rất quý giá, nhưng chúng ta không vui hưởng thế gian này mãi mãi. Phúc cho những người có ý thức về bổn phận. Sự cao cả của họ gắng liền với ý thức trách nhiệm. Mẹ Tê-rê-xa nói: “Chúng ta không được kêu gọi để thành công, nhưng chỉ để sống trung thành”
 
BÀI GIẢNG 3

Hành trình trong đức tin


 Trong một bài viết cho một tạp chí The Tablet ( Tháng 4-2000) Mục sư Ignotos nói rằng có hai cách để tiếp cận đời sống: cách tiếp cận của một người đặt kế hoạch và của một người hành hương. Người đặt kế hoạch thích làm chủ toàn bộ đời sống của mình và có thể đặt kế hoạch cho mỗi giai đoạn tùy theo những mục tiêu đã đinh trước. Người đặt kế hoạch theo sự gợi ý của xã hội về những điều mà xã hội cho làm thành công và dành phần lớn thời gian để sông phù hợp với phong cách sống và các giá trị của những người khác. Họ thất vọng đắng cay nếu thất bại trong việc hoàn thành những mục tiêu ấy.

Trái lại, người hành hương là người chấp nhận đời sống như một gói quà mà người ấy mở ra khi sống đời sống đó, vì dù có cố gắng đến đâu, chúng ta không bao giờ có thể hoàn toàn làm chủ sự việc xảy ra. Người ấy không để cho thất bại chán nản làm nhụt chí, nhưng xem chúng như những cơ hội có sự trưởng thành tâm linh. Không giống như người đặt kế hoạch, người hành hương không bao giờ cảm thấy hoàn toàn thoải mái, dễ chịu với những giá trị của xã hội.

Người đặt kế hoạch từ chối sống với đức tin. Trái lại, người hành hương sống bằng đức tin. Dù biết rằng đời sống đầy nguy hiểm, người hành hương vẫn khẳng định nó. Dù ý thức sự bấp bênh hoàn toàn của thân phận con người, người ấy vẫn hoan hỷ. Đó là cốt lỗi của đức tin. Người ấy đặt chính mình vào đôi tay của Thiên Chúa, và do đó mở rộng tâm hồn mình cho Ơn Chúa chở che. Người ấy cử hành giây phút hiện tại và do đó có thể sống cuộc đời đến mức cao nhất.

Áp-ra-ham là một gương mẫu cao cả đức tin trong Cựu ước ( bài đọc 2). Ông là một người hành hương tinh tuyền. Theo lời của Thiên Chúa ông tự làm mình mất gốc, rời bỏ gia đình và dân tộc của ông và bắt đầu lên đường đến một vùng đất mà Thiên Chúa hứa sẽ chỉ cho ông; ở đó ông sẽ trở thành tổ phụ của môt dân tộc to lớn. Đó là một cuộc hành  trình đi vào xứ sở chưa biết. La bàn duy nhất mà ông có chính là đức tin vào Thiên Chúa.

Chúng ta là những con cháu tinh thần của Áp-ra-ham. Chúng ta chứng tỏ mình là những đứa cháu chân chính của Áp-ra-ham bằng việc bắt chước đức tin của ông. Đời sống thì đầy dẫy nhứng điều bấp bênh. Giống như Áp-ra-ham chúng ta hành trình vài nơi không biết. Nói cho cùng chúng ta không biết điều gì nằm sau khúc quanh, kế tiếp trên con đường đời. Tuy nhiên, bất chấp những ức chế và thất bại, chúng ta vẫn tiếp tục hành trình như là những người hành hương nhớ nhung quê nhà nơi mà những kỳ vọng chúng ta được thực hiện và đời sống thật của chúng  ta sẽ bắt đầu.

Với trọn vẹn đức tin Áp-ra-ham đã chết mà không nhìn thấy lời hứa của Thiên Chúa được thực hiện. là những Ki-tô hữu chúng ta dành cả cuộc đời của mình để hành trình về vùng đất hứa trên trời. Nhưng khi chúng ta chết vẫn chưa đạt được, cũng giống như Áp-ra-ham, chúng ta lữ hành trong đức tin và chết trong hy vọng.

Đặc biệt trong lúc chết, chúng ta được mời gọi nơi gương đức tin của Áp-ra-ham. Lúc chết chúng ta phải để mọi sự lại đằng sau, và bắt đầu ra đi đến một vùng đất xa lạ. Nhưng nếu chúng ta đã sống bởi đưc tin thì bước cuối cùng trong cuộc hành trình ấy sẽ không khó khăn hơn bất cứ bước nào trước đó.

 Là những Ki-tô hữu chúng ta phải ý thức rằng chúng ta không lẻ loi trong cuộc hành hương của đời sống. chúng ta thực hiện cuộc hành hương ấy như là những thành viên của một cộng đoàn sống đức tin. Đức tin của công đoàn sẽ nâng đỡ khi đức tin của chúng ta còn non yếu.

Đồng thời, giống như người đầy tớ mà Đức Giê-su nói đến, chúng ta phải cố gắng trung tín với Thiên Chúa và trung tín với nhau. Một trắc nghiệm thật sự về lòng trung tín và luôn luôn trung tin cho dù gặp cản trở và thất bại, cả khi chỉ là sự trung tín trong những điều nhỏ bé và tin rằng đời sống chúng ta mới thực sự quan trọng và chúng ta có thể làm ra cái khác. Chúng ta nên tìm thấy lòng can đảm và hy vọng trong những lời của Mẹ Tê-rê-xa: “ chúng ta không đươc kêu gọi để thành công nhưng chỉ để sống trung thành.”
 
LỜI NGUYỆN TÍN HỮU
 
Chủ tế: Thiên Chúa đã đặt chúng ta làm những người quản lý trái đất. Chúng ta hãy câu xin để chúng ta là những quản lý tốt tạo vật của Người.
Công đoàn: Lạy Chúa, xin lắng nghe lời chúng con.

Người đọc: Cầu cho Đức Giáo Hoàng và các Giám mục: để các ngài là những đầy tớ trung tín của các đầy tớ Thiên Chúa. (Nghỉ) chúng ta hãy cầu xin Chúa.

Cầu cho các Ki-tô hữu để đức tin mà họ tuyên xưng bằng lời nói được họ sinh ra bằng việc làm. (Nghỉ) chúng ta hãy cầu xin Chúa.

Cầu cho các nhà lãnh đạo các chính phủ: để họ biết sử dụng một cách khôn ngoan những tài nguyên của thế giới và chăm sóc tốt môi trường dễ bị xáo trộn của thế giới. (Nghỉ) chúng ta hãy cầu xin Chúa.

Cầu cho các căp vợ chồng:  để họ trung tín với nhau. (Nghỉ) chúng ta hãy cầu xin Chúa.

Cầu cho mọi người tụ họp nơi đây: để đức tin của chúng ta vào Thiên Chúa ban cho chúng ta sức mạnh, lòng can đảm và niềm hy vọng trong cuộc hành trinh của đời mình. (Nghỉ) chúng ta hãy cầu xin Chúa.

Cầu cho những người đã ra đi trước chúng ta và đã chết trong đức tin. (Nghỉ) chúng ta hãy cầu xin Chúa.

Cầu cho các nhu cầu đặc biệt của chúng ta. (Nghỉ) chúng ta hãy cầu xin Chúa.

Chủ tế: Lạy Thiên Chúa giàu lòng thương xót, xin cho chúng con lòng yêu thích điều Chúa khuyên làm và lòng khao khát điều Chúa hứa, ngõ hầu giữa những bất ổn và đổi thay của thế giới này, tâm hồn chúng con luôn hướng tới thế giới của niềm vui vĩnh cữu. chúng con cầu xin nhờ Đưc Ki-tô, Chúa chúng con.
 
 
PHỤNG VỤ CHÚA NHẬT & LỄ TRỌNG – NĂM C
Nguyên Tác: New Sunday & Holy Day Liturgies
Tác GiảFlor McCarthy S.D.B
Chuyển NgữThiên Phúc
Nhà Xuất Bản: Dominican Publications – 1998
Flor McCarthy là một Linh Mục dòng Sa-lê-giêng, ngài dạy giáo lý trong trường trung học và có nhiều kinh nghiệm trong việc coi xứ ở Ái Nhĩ Lan và Hoa Kỳ. Ngài cũng viết những sách về Phụng Vụ An Táng và Phụng Vụ Hôn Phối.

Thiên Phúc