Clock-Time

Suy Niệm Chúa Nhật XXV Thường Niên C - Lm Alfonso

Tin mừng Lc 16:1-13: Tiền bạc là một cám dỗ rất lớn, tiền bạc có thể làm cho người ta quên mất tình nghĩa với anh em và xa rời tình yêu Thiên Chúa.

SUY NIỆM CHÚA NHẬT

CHÚA NHẬT XXV THƯỜNG NIÊN NĂM - C


Bài đọc 1: Am 8,4-7

"Chống lại những kẻ lấy tiền mua người nghèo".

Trích sách Tiên tri Amos.

Hãy nghe đây, hỡi những ai đàn áp kẻ nghèo khó, và muốn tiêu diệt hết những kẻ bần cùng trong cả nước. Các ngươi bảo: "Bao giờ qua tuần trăng mới để chúng tôi bán hàng? Khi nào hết ngày Sabbat để chúng tôi bán lúa mạch. Chúng tôi sẽ giảm lường đong, tăng giá và làm cân giả. Chúng tôi sẽ lấy tiền mua người nghèo, lấy đôi dép đổi lấy người túng thiếu. Chúng tôi sẽ bán lúa mục nát". Vì Giacóp kiêu căng, Chúa đã thề rằng: "Ta sẽ không bao giờ lãng quên tất cả các việc chúng làm cho đến cùng".
Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 112, 1-2. 4-6. 7-8

Ðáp: Hãy ngợi khen Chúa, Ðấng nâng cao kẻ túng thiếu (c. 1a & 7b).

Xướng: Hãy ngợi khen, hỡi những người tôi tớ Chúa, chư vị hãy ngợi khen danh Chúa. Nguyện danh Chúa được chúc tụng từ bây giờ và cho đến muôn đời. 

Xướng: Chúa siêu việt trên hết thảy chư dân, trên muôn cõi trời là vinh quang của Chúa... và Người để mắt nhìn coi khắp cả trên trời dưới đất. 

Xướng: Người nâng cao kẻ túng thiếu từ chỗ bụi tro, và cất nhắc bạn cơ bần từ nơi phẩn thổ, hầu cho họ ngồi với những bậc quân vương, với những bậc quân vương của dân Người. 

Bài Ðọc II: 1Tm 2,1-8

"Cầu nguyện cùng Thiên Chúa cho mọi người. Ngài muốn cho mọi người được cứu độ".

Trích thư thứ nhất của thánh Phaolô Tông đồ gởi Timôthê.

Trước tiên, cha khuyên hãy cầu xin, khẩn nguyện, kêu van và tạ ơn cho mọi người: cho vua chúa, và tất cả những bậc vị vọng, để chúng ta được sống bằng yên vô sự, trong tinh thần đạo đức và thanh sạch. Ðó là điều tốt lành và đẹp lòng Ðấng Cứu Ðộ chúng ta là Thiên Chúa. Người muốn cho mọi người được cứu rỗi và đến nhận biết chân lý. Vì chỉ có một Thiên Chúa, và một Ðấng Trung Gian giữa Thiên Chúa và loài người, là Ðức Giêsu Kitô, cũng là con người. Người đã phó mình làm giá cứu chuộc thay cho mọi người, để nên chứng tá trong thời của Người, mà vì chứng tá đó, cha đã được đặt lên làm kẻ rao giảng, làm Tông đồ (cha nói thật chứ không nói dối), và làm Thầy dạy dân ngoại trong đức tin và chân lý. Vậy cha muốn rằng những người đàn ông cầu nguyện trong mọi nơi, hãy giơ lên hai tay thanh sạch, không oán hờn và cạnh tranh.
Ðó là lời Chúa.

Alleluia, alleluia! (Ga 17,17b): Chúa phán: "Lời Cha là chân lý; xin hãy thánh hoá chúng trong sự thật". - Alleluia.

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 16,10-13)

Khi ấy, Chúa Giêsu phán cùng các môn đệ rằng: {"Một người phú hộ kia có một người quản lý, và người này bị tố cáo đã phung phí của chủ. Ông chủ gọi người quản lý đến và bảo rằng: 'Tôi nghe nói anh sao đó? Anh hãy tính sổ công việc quản lý của anh, vì từ nay, anh không thể làm quản lý nữa'. Người quản lý nghĩ thầm rằng: 'Tôi phải làm thế nào, vì chủ tôi cất chức quản lý của tôi? Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Tôi biết phải liệu thế nào, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp tôi về nhà họ'.

"Vậy anh gọi từng con nợ của chủ đến và hỏi người thứ nhất rằng: 'Anh mắc nợ chủ tôi bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm thùng dầu'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự, ngồi xuống mau mà viết lại: năm mươi'. Rồi anh hỏi người khác rằng: 'Còn anh, anh mắc nợ bao nhiêu?' Người ấy đáp: 'Một trăm giạ lúa miến'. Anh bảo người ấy rằng: 'Anh hãy lấy văn tự mà viết lại: tám mươi'. Và chủ khen người quản lý bất lương đó đã hành động cách khôn khéo: vì con cái đời này khi đối xử với đồng loại thì khôn khéo hơn con cái sự sáng.


"Phần Thầy, Thầy bảo các con: Hãy dùng tiền của gian dối mà mua lấy bạn hữu, để khi mất hết tiền bạc, thì họ sẽ đón tiếp các con vào chốn an nghỉ đời đời.}

"Ai trung tín trong việc nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai gian dối trong việc nhỏ, thì cũng gian dối trong việc lớn. Vậy nếu các con không trung thành trong việc tiền của gian dối, thì ai sẽ giao phó của chân thật cho các con?

"Không đầy tớ nào có thể làm tôi hai chủ: vì hoặc nó ghét chủ này và mến chủ kia; hoặc phục chủ này và khinh chủ nọ. Các con không thể làm tôi Thiên Chúa mà lại làm tôi tiền của được".
Ðó là lời Chúa.

Suy niệm:

Tiền bạc là một cám dỗ rất lớn, tiền bạc có thể làm cho người ta quên mất tình nghĩa với anh em và xa rời tình yêu Thiên Chúa.

Nhìn vào thực trạng xã hội ngày nay, con người ta thường chạy theo tiền bạc, của cải, địa vị, chức quyền, đến nỗi đã để cho tiền của làm chủ đời sống của họ. Thậm chí người ta coi lương tâm không bằng lương tháng, nên để cho đồng tiền lèo lái và quy định cả cách sống. Khi đó, họ xem Thiên Chúa như vắng bóng, nhân cách, lương tâm và liêm sỉ bị gạt sang một bên, con người ta sẵn sàng làm bất cứ việc gì thậm chí trái với luân thường đạo lý, với công bình bác ái. Lòng tham của con người không bao giờ cùng. Chính vì thế, trích sách tiên tri Amos đã phản ánh những kẻ đàn áp người nghèo khó: ngay trong những ngày lễ theo luật định như Mồng Một và Sabáth, những người tham lam chỉ giữ luật hình thức, mong cho ngày lễ ấy qua lẹ mau chóng để họ tiếp tục làm ăn kiếm thêm nhiều tiền. Họ dùng đủ cách gian lận "giảm lường đong, tăng giá và làm cân giả". Họ còn khai thác và bóc lột những người nghèo. Những việc làm sai trái của họ đã bị Chúa lên án rằng: "Ta sẽ không bao giờ lãng quên tất cả các việc chúng làm cho đến cùng”.

Chỉ trong vòng hai tuần đầu tháng 9/2019, đã xảy ra hai vụ thảm sát rất man rợ tại miền Bắc Việt Nam. Nguyên nhân cũng vì tranh chấp đất đai, tiền bạc đã khiến trường hợp thứ nhất là người anh tuổi ngũ tuần sát hại cả nhà đứa em mình; trường hợp thứ hai người anh tuổi lục tuần thảm sát cả nhà em gái. Quả là đồng tiền nó bạc bẽo lắm, và khiến người ta trở nên lạnh như tiền. Mãnh lực đồng tiền đã khiến huynh đệ tương tàn, thủ phạm thậm chí đoạt mạng ngay cả người cùng máu mủ. Đâu rồi “Anh em như thể tay chân, rách lành đùm bọc dỡ hay đỡ đần”, đâu rồi “gà cùng một mẹ chớ hoài đá nhau”? 

Trong đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu dùng dụ ngôn kể về viên quản lý. Quản lý là người mà chủ rất tin tưởng, giao cho việc thay mặt chủ để thu xếp nhà cửa trong ngoài, ngay cả tài sản của chủ, miễn sao sinh lợi cho chủ là được. Thế rồi có người tố cáo với ông chủ về anh quản lý đã phung phí của cải nhà ông. Ông gọi anh ta đến và quyết định sa thải. Người quản lý nặn đầu bóp trán tìm cách lo cho cuộc sống tương lai vì anh sắp bị mất chức, nhưng cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. Anh nghĩ ra một mánh lới có thể vớt vát để sau khi mất chức quản lý, sẽ có người đối đãi tử tế với anh. “Thế rồi anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, người nợ một trăm thùng dầu thì anh bảo người ấy lấy văn tự, ngồi xuống và mau viết lại: năm mươi. Người nợ một trăm giạ lúa miến thì anh bảo người ấy viết lại: tám mươi.”

Chúa Giêsu gọi anh là người quản lý bất lương chính bởi bản chất con người của anh đã phơi bày công khai. Những người mắc nợ chủ phải trả phần vốn và phần lãi là chuyện đương nhiên, nhưng anh lại ăn lời cắt cổ trên xương máu người nghèo lên tới 20% lãi suất; ai mà anh thấy chém đẹp được thì anh tăng lên tới 50%. Anh qua mặt chủ mà tự đặt giá, qui định những tiêu chuẩn, mặc kệ tai tiếng cho chủ bị xem là tay cường hào ác bá, anh thậm chí bán rẻ danh dự ông chủ để mua lấy lợi lộc cho cá nhân và gia đình. 

Nhưng Chúa Giêsu cũng phải phục sự suy tính của anh khi Người bảo: “Con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại”. Người quản lý đã khôn lõi theo kiểu thế gian, anh luôn biết đón hướng gió mà nương. Anh vận dụng tất cả sự khôn ngoan và sắc bén trong làm ăn để biến tiền của thành một phương tiện, để khi mất chức quản lý, thì sẽ có người đón tiếp anh về nhà họ, vì anh được tiếng là biết thương người anh em, giảm cho các con nợ tới cả một nửa.

Vậy chúng ta là con cái nước trời, chúng ta dược mời gọi nhận ra những người đói khổ quanh chúng ta là anh chị em mình. Vậy còn chờ chi khi chúng ta chưa dùng tiền của giúp đỡ những người có hoàn cảnh khó khăn, dùng tiền của để sống bác ái, vì khi cho một người nghèo, mình sẽ học được sự quảng đại bằng hành động, tinh thần biết sẻ chia, lấy tiền bạc mua lấy bằng hữu. Đó cũng là truyền thống tốt đẹp của văn hóa Việt Nam: “Bầu ơi thương lấy bí cùng, tuy rằng khác giống nhưng chung một giàn”. Tiền của còn có thể giúp chúng ta loan báo Tin Mừng khi người khác tìm thấy Chúa Kitô nơi các Kitô hữu, vì chỉ có Chúa, con người ta mới sống tốt hơn, mới sống xem nhẹ tiền bạc, mới vượt qua những ích kỷ nhỏ nhen trong cuộc sống con người để sẻ chia cho anh chị em ngay cả khi mình chưa có khá giả gì.

Để có thể sống đức Ái cách tốt đẹp, thánh Phaolô còn dạy chúng ta cầu xin cho những người đứng đầu và những nhà lãnh đạo quốc gia luôn đối xử công chính liêm minh để dân chúng được an cư lạc nghiệp, làm ăn lương thiện, khi ngài gởi những dòng sau đây cho môn đệ Timôthê rất chân thành: “Hãy cầu xin, khẩn nguyện, kêu van và tạ ơn cho mọi người: cho vua chúa, và tất cả những bậc vị vọng, để chúng ta được sống bằng yên vô sự, trong tinh thần đạo đức và thanh sạch. Ðó là điều tốt lành và đẹp lòng Ðấng Cứu Ðộ chúng ta là Thiên Chúa. Người muốn cho mọi người được cứu rỗi và đến nhận biết chân lý.” Vâng, khi một chính quyền biết lo lắng cho quyền lợi của dân chúng một cách đúng mức, người dân sẽ ý thức sống đúng pháp luật, không làm ăn gian dối, không mua gian bán lận, không bất chấp mọi cách để có đồng tiền.

Lạy Chúa, mỗi khi con cầm một đồng tiền trên tay, xin cho con ý thức xem đồng tiền chỉ là một công cụ để con sống xứng danh con Chúa, không quên nâng đỡ hoàn cảnh của anh chị em đang sống quanh con. Amen.

Lm. Alfonso