Clock-Time

Suy Niệm Chúa Nhật XXVI Thường Niên C - Người giàu người nghèo

Tin mừng Lc 16: 19 - 31: Chúng ta nghe đọc câu chuyện của một người rất giàu có không thèm biết đến cảnh ngộ của một người ăn mày ngồi trước cổng nhà ông...
SUY NIỆM CHÚA NHẬT

CHÚA NHẬT TUẦN XXVI THƯỜNG NIÊN C

NGƯỜI GIÀU NGƯỜI NGHÈO




Tin mừng Lc 16: 19 - 31
 


DẪN NHẬP VÀ SÁM HỐI

            Đức Giê-su kể lại câu chuyện ông nhà giàu không chịu chia sẻ cả những vụn bánh trên bàn rơi xuống cho người ăn mày đói lả nằm trước cổng nhà ông. Một điều xấu lớn trong thê giới ngày nay là sự lãnh đạm khủng khiếp đối với người lân cận ngày càng phổ biến. Tuy nhiên mỗi người chúng ta điều là ăn mày trước mặt Thiên Chúa. (Nghỉ) chúng ta hãy xin Thiên Chúa tha thứ, đặc biệt vì chúng ta khước từ bày tỏ sư quan tâm đối với những người kém may mắn hơn chúng ta.
            Tôi thú nhận cũng Thiên Chúa toàn năng…

ĐỀ TÀI CÁC BÀI ĐỌC

            Bài đọc 1 (Am 6: 1-4-7) A-mốt phản đối sự giàu sang của Giu-đê và Itraen.

            Bài đọc 2 (1 Tm 6: 11-16) Bởi vì Đức Giê-su đã trung tín với ơn gọi của Người khi đối diện với sự thù nghịch dẫn đến cái chết của Người, nên các Ki-tô hữu khi đối diện với sự bách hại cũng phải trung tín với ơn gọi của Thiên Chúa.

            Tin Mừng (Lc 16: 19-31) Chúng ta nghe đọc câu chuyện của một người rất giàu có không thèm biết đến cảnh ngộ của một người ăn mày ngồi trước cổng nhà ông.

CHÚ THÍCH THÁNH KINH

            A-mốt là ngôn sứ của công bằng xã hội, ông đã nói về sự giàu sang của Giu-đê và Itraen. Họ hầu như không quan tâm về những gì đang xảy ra cho đất nước, hầu như đã bị người Át-xi-ri tàn phá. Dĩ nhiên bằng cách sống của họ, họ đã phá hoại chính cơ cấu của đất nước. và họ không có quan tâm nhỏ nhất đối với hoàn cảnh của người nghèo. A-mốt cảnh cáo họ rằng họ sẽ là những người đâu tiên bị đưa đi lưu đày.

            Rõ ràng đây là tội ác của một người giàu có (Ông chủ hộ) Tin Mừng bị chìm ngập trong cách sống hoang phí, ông nhà giàu không chú ý đến sự hiện diện của người nghèo ngồi ở cổng nhà mình. Ông phú hộ là một con người trần tục không nhìn thấy gì ngoài những sự vật tốt đẹp của đời này. Đây là một dụ ngôn về trách nhiệm của người giàu có. Một vài từ gay gắt nhất trong Kinh Thánh là để chỉ về kẻ giàu có vô tâm.

BÀI GIẢNG 1:

Sống trong thế giới trái ngược

            Đó là một ngày tháng Bảy ở Mỹ. Một người đàn ông ngồi bàn giấy trong phòng có máy điều hòa. Nhiệt độ trong phòng ở 18 độ, một nhiệt độ thích hợp. Ông ta cảm thấy đầy nghi lực. từ cứa sổ ông nhìn thấy mặt trời đang chiếu rực rỡ ở bên ngoài và thỉnh thoảng một cơn gió nhẹ lay động các ngọn cây. Đó là một ngày rất đẹp!

            Ông ta nhìn một cậu thiếu niên đang làm việc trong sân. Căn cứ vào những động tác chậm chạp của cậu, người ta phải nghỉ cậu là một tù nhân làm việc khổ sai. Cậu nghỉ ngời thường xuyên “Cậu ta có vấn đề gì? Làm sao mà một người trẻ tuổi lại làm biếng như thế?”Người đàn ông tự hỏi.

            Nhưng gần đến trưa, người đàn ông ra ngoài để làm một vài công việc, Ngay khi ông bước ra khỏi phòng, ông đụng phải hơi nóng như những làn sóng cản đường. nhiệt độ bên ngoài 34 độ và độ ẩm không khí khá cao. Bấy giờ ông mơi biết cậu bé đã chóng chọi lại với cái gì. Và trong một ngày oi bức như thế này, ông ngạc nhiên vì cậu bé chưa ngất xỉu.

            Mặc dù thế giới của ông được ngăn cách với thế giới của cậu chỉ bằng bề dày của một bức tường, hai thế giới ấy khác nhau nhiều lắm. Tuy nhiên nếu ông không ra khỏi thế giới của ông để bước vào thế giới của cậu bé, hẳn ông sẽ không bao giờ hiểu được sự khác nhau đó.

            Chúng ta có thể cách người khác chỉ một tầm tay, nhưng sống trong một thế giới khác với người ấy. tuy nhiên, chúng ta không bao giờ hiểu được sự khác nhau ấy trừ khi chúng ta từ bỏ thế giới của chúng ta và bước vào thế giới của người đó. Chúng ta không bao giờ hiểu được điều đó từ bên ngoài.

            Ông nhà giàu (phú hộ) và La-da-rô đã sống trong những thế giới trái ngược, dù rằng những thế giới này bên cạnh nhau. Nhưng ông nhà giàu chưa lần nào bước vào thế giới của người nghèo. Ông không nhìn thấy La-da-rô nhưng một con người, càng không phải là người anh em mà ông có thể chia sẻ nhân tính chung. Ông lãnh đạm, thờ ơ với La-da-rô, và lãnh đạm là một thói xấu lớn.           

            Làm sao có thể như thế được? Của cải làm cho một người chỉ nghỉ đến mình. Chúng ta làm cho người ấy mù lòa trước những nhu cầu của người khác làm cho tâm hồn của người ấy bị chai cứng. Đó là một bi kich thật sự. một cá nhân hoặc một quốc gia đánh mất tâm hồn mình khi cứ mãi lo tích lũy những của cải lớn hơn.

            Người giàu không làm điều gì sai- ông không làm tổn thương hoặc bốc lột người nghèo. Tuy nhiên, sau cùng “ông ta phải chịu cực hình trong âm phủ”. Ông ta bị lên án không phải vì ông ta giàu có mà vì ông ta không bày tỏ lòng thương xót người nghèo. Ông sống chỉ vì bản thân mình.

            Tội lỗi không chỉ vì làm điều sai trái, mà còn là không làm điều tốt- tội không hoạt động, không làm gì và tệ hơn nữa là sự thờ ơ. Đây làm một dụ ngôn làm xúc động. không có cái thúc của môt câu chuyện thần tiên- ít nhất đối với ông phú hộ và ông này là nhân vật trung tâm của câu chuyện.

            Xin Chúa, Đấng đã bước vào thế giới chúng ta một cách trọn vẹn, giúp chúng ta bước vào thế giới của những người đau khổ và thiếu thốn. Rồi khi đã có kinh nghiệm về đời sống của họ như thế nào, chúng ta chắc chắn sẽ được động viên để làm điều gì chúng ta có thể làm để giúp đỡ hợ.

            Là những người cần đến lòng thương xót và nhân từ của Thiên Chúa, những người cầu nguện với đôi bàn tay mở ra như những cái bát của người ăn mày, chúng ta đến lượt mình phải cố gắng sống nhân từ, quảng đại và thương xót những người khác, bởi vì mức độ chúng cho sẽ trở thành mức độ chúng ta nhận.

BÀI GIẢNG 2:

Giàu có và nghèo khó

            Không phải phú hộ và La-da-rô sống trong những thế giớ khác nhau. Ông phú hộ mặc áo dài tía; La-da-rô mặc áo quần rách rưới. Ông phú hộ ăn cao lương mỹ vị mỗi ngày, La-da-rô không có gì đê ăn. Ông phú hộ mạnh khỏe; la-da-rô mình đầy mụn nhọt. . Ông phú hộ sống trong lâu đài; La-da-rô sống trên đường phố.

            Thật vậy, nói rằng họ sống trong những thế giới khác nhau là một cách nói giảm nhẹ. Họ sống trong một thế giới trái ngược nhau. Ông phú hộ sống trong một khu vườn; La-da-rô sống trong một sa mạc, ông phú hộ sống trong một thiên đàn giữa trần gian; La-da-rô sống trong một địa ngục loài người. và dù thế giơi riêng của họ khác nhau như ngày và đêm, chúng lại ở cạnh nhau.

            La-da-rô sống ở bên lề thế giới của ông phú hộ. Và vì anh ở ngoài cổng nhà ông phú hộ nên mỗi ngày anh nhì vào thiên đàng mà anh đã bị trục xuất. Dù anh ao ước được đi vào thế giới của ông, anh cũng không dám ấp ủ hy vọng được ngồi vào bàn. Anh sẽ sung sướng biết bao khi được làm đầy bụng bằng những mãnh vụn thức ăn từ bàn của ông phú hộ rơi xuống. nhưng anh không có được, không phài vì không thể làm được việc đó mà chỉ vì không ai muốn làm việc đó cho anh.

            Dĩ nhiên, người ở vị trí tốt nhất để giúp đỡ anh La-da-rô là ông phú hộ. ông có thể dễ dàng bước vào thế giới cô độc và tuyệt vọng của La-da-rô để tiếp xúc với anh. Nhưng ông đã không làm. Ông khép kín, không chỉ lâu đài mà cả tâm trí và tâm hồn ôn lại.

            La-da-rô thuộc vào hàng người nghèo nhất. thế giới nhưng trong một ý nghĩa nào đó, ông phú hộ còn nghèo hơn. Thế nghĩa là thế nào? Câu chuyện nhỏ sau đây sẽ cho chúng ta hiểu điều đó.

            Một nhà doanh nghiệp ở San Antonio, Té-xa, đậu chiếc xe đới mới vào lề đường và đi làm một vài công việc, khi ông trờ lại chiếc xe, ông thấy một cậu bé nghèo khoản mười một tuổi đang quan sát chiếc xe với đôi mắt đầy vẻ thán phục và thèm muốn.

            “Thưa ông, có phải chiếc xe này của ông”cậu bé hỏi.

“Phải”, ông ta đáp.

“Nó đép quá. Ông phải trả bao nhiêu tiền để mua nó?”

“Nói thật với chú bé là tôi không biết.”

“Ông muốn nói ông mua nó và không thể nhớ đã trả bao nhiêu?”

“Này chú bé, tôi không nói tôi mua nó. Đây là một món quà mà bạn tôi cho tôi”

“Ông muốn nói bạn ông cho ông và ông không mất một xu nào để mau?”

“Đúng thê”

“Tôi ước gì tôi…”

Nhà doanh nghiệp tin chắc rằng cậu bé sẽ nói tiếp

“Tôi ước gì tôi có một người bạn như thế”nhưng câu bé lại nói: “Tôi ước gì tôi có thể là một người bạn như thế.”

Và ông ta kết luận: “đây là mình trong bộ áo quần lòe loẹt với chùm chìa khóa và một chiếc xe đời mớ trong tay. Còn kia là một cậu bé áo quần rách rưới. tuy nhiên tâm hồn cậu bé cho nhiều yêu thương hơn mình. Và trong ý nghĩa đó cậu giàu sang hơn mình… tôi thật sự xúc động đến nỗi lấy xe chở cậu và người bạn của cậu bị chúng sốt tê liệt còn nhỏ làm tay co rút lại, cho cả hai đi một vòng với chiếc xe của tôi. Đó là những giờ hạnh phúc nhất của đời tôi”

            Ông phú hộ phải chịu thứ nghèo nàn tệ hại nhất, đó là sự nghèo nàn của tâm hồn. tâm hồn ông ta trống rỗng lòng thương xót và yêu thương.

            Ông không muốn cho La-da-rô dù là những mãnh vụn thức ăn trên bàn của ông. cả những con chó hoang ngoài phố còn tử tế với La-da-rô hơn ông ta.

            Người giàu có bị của cải làm tổn thương cũng như người nghèo bị cái nghèo của họ làm tổn thương. “cái xấu lớn nhất trong thế giới ngày nay là thiếu vắng tình yêu- sự thờ ơ khủng khiếp với người lân cận ngày càng phổ biến”(Mẹ Tê-rê-xa).

            Khoản cách giữa ông phú họ và La-da-rô đang phát triền thành một vực thẳm khổng lồ. những đứa trẻ trong thế giới thứ ba biết viễn cảnh nào đang chờ đợi chúng. Một phóng viên hỏi một thiếu niên: “Cháu muốn làm gì với cuộc đời mình?”“cháu muốn sống để nhìn thấy tuổi hai mươi”cậu trả lời như thế.

BÀI GIẢNG 3

Bác ái bắt đầu từ nhà mình

            Một tối nọ người giàu nằm mộng và thấy một giấc mơ khó chịu. trong giấc mơ, ông thấy một đám đông người nghèo, bị bệnh tật dày vò, những người đói lả kêu cầu ông giúp đỡ. Khi ông thức dạy sáng hôm sau nhớ lại giấc mơ của mình, ông quyết định bắt đầy dấn thân vào một chiến dịch làm điều thiện. Ngay sáng hôm đó, không bỏ phí thời gian, ông ngồi vào chiếc xe Mercedes để đi xem cần phải giúp cho người nghèo cái gì.

            Vừa mới đi qua cổng chính của tòa nhà thì ông thấy một người ăn mày ngồi trên mặt đất, hai tay đưa ra để cầu xin bổ thí, ông nhà giàu rất bối rối khi nhìn thấy cảnh khốn khổ của người ăn mày. Ông lưỡng lự một lúc rồi cho tài xế nhấn ga chạy tiếp. Ông không muốn dừng xe lại để chỉ gặp một người ăn mày dù hoàn cảnh của người này có khốn khó đến đâu.

            Ông đi dọc ngang khắp thành phố và nhận thấy rằng vấn đề to lớn hơn và nhu cầu thì nhiều hơn ông nghĩ. Khi ông quay về nhà lúc chiều tối, đầu óc ông đầy những kế hoạch, lược đồ, dự án. Vấn đề duy nhất là phải bắt đầu ở chổ nào. Phải chăng ông sẽ bắt đầu với một bệnh viện, một trường đại học, một xí nghiệp hoặc một nơi nào đó?

            Khi về đến cổng tòa nhà, ông nhận thấy người ăn mày vẫn còn ở đó. Ngay tại vị trí lúc ban sáng. “Chỉ cần tưởng tượng con người nghèo khổ này ngôi đây suốt ngày trong cái nắng cháy da!”ông tụ nhủ. Một lần nữa ông cảm thấy động lòng trắc ẩn nhưng một lần nữa, ông lại đi qua không dừng lại.

            Tối hôm đó ông có giấc mơ khác. Ông lại nghe thấy những tiếng kêu cứu khác. Nhưng lần này không phải từ một đám đông, nhưng từ một cá nhân. Cá nhân này là người ăn mày mà ông đã thấy ở cổng nhà ông. sáng hôn sau khi thức dậy biết rõ mình phải bắt đầu ở chổ nào.

            Mẹ Tê-rê-xa nói: “Tôi luôn luôn nói rằng yêu thương bắt đầu từ nhà mình; trước hết ở nhà bạn rồi đến thị trấn hoặc thành phố của bạn. Yên thương một người ở xa thì để, nhưng không dễ khi yêu thương những người sống với chúng ta hoặc ở gần chúng ta. Tôi không đồng ý với cách thức to lớn đê thực hiện các công việc- yêu thương bắt đầu với một cá nhân. Để yêu thương một người, bạn phải tiếp xúc và trở nên gần gủi với người ấy. Bạn phải để cho người ta đến tiếp xúc với người nghèo. Khi bạn làm điều đó bạn vượt qua con nước to lớn ấy. Không còn những “triệu”người ấy mà một vài người bạn hiện đang tiếp xúc, gần gũi”

            Mẹ Tê-re-xa kể lại câu chuyện sau đây: “một lần nọ ở Bombay có một hội nghị lớn về tình trạng nghèo khổ. Khi tôi đến nơi. Ngay trước cửa của địa điểm trong đó hàng trăm người đang nói về lương thực và cái đói, tôi thấy một người đang hấp hối. Tôi đưa người ấy về nhà chúng tôi dành cho người hấp hối. Người ấy chết ở đó. Người ấy chết vì đói. Trong lúc những người ở bên trong nói về việc làm thế nào để trong mười lăm năm, chúng ta sẽ có thật nhiêu lương thực và thế này thế kia- còn người đàn ông đó đã chết.

            “Tôi không bao giờ coi các đám đông là trách nhiệm của tôi. Tôi nhìn vào cá nhân. Tôi chỉ có thể yêu thương một người ở mọi lúc. Tôi chỉ có thể nuôi sống một người ở mỗi lúc. Tôi nhặt một người, có lẽ nêu tôi không nhặc một người, tôi sẽ không thể nhặt đến 42.000 người. toàn bộ công việc chỉ là giọt nước trong đại dương. Nhưng nếu tôi không đặt giọt nước ấy vào, hẳn đại dương sẽ ít đi một giọt. Đối với bạn, cũng giống thế. Trong gia định bạn cũng giống thế”

            Người giàu có không mong cứu vớt thế giới. nhưng ông ta có thể giúp đỡ người ăn mày trước cửa nhà mình.

CÂU CHUYỆN KHÁC

            Một tu sĩ đi lang than đến một ngôi làng. Ông đang định nghỉ qua đêm dưới một gốc cây thì một dân làng chạy đến gặp ông và nói: “Xin thầy cho con viên ngọc quý”

“Anh định nói viên ngọc nào”người ta sẽ hỏi.

“Tối qua con có một giấc mơ: nếu con đi ra bên ngoài làng lúc chạng vạng tối, con sẽ gặp được một tu sĩ và vị này sẽ cho con một viên đá quý, làm con trở nên giàu có mãi”.

            Tu sĩ lục lọi trong túi xách, tìm thấy một viên ngọc và lấy ra. “đây có lẽ là viên ngọc mà anh nói đến”ông nói và đưa nó cho người dân làng. “Tôi tìm thấy nó trong rừng cách đây mấy ngày. Anh hãy nhận lấy nó”.

            Người đàn ông cầm lấy viên ngọc và ngắm nghía với vẻ thán phực. Nó là một viên kim cương, viên lớn nhất mà anh ta chưa bao giờ thấy. Anh ta đen nó về nhà. Nhưng suốt đêm anh ta trằn trọc trên giường, không thể ngủ được. sáng hôm sau anh ta trở lại gặp vị tu sĩ và nói: “Suốt đêm qua, con đã suy nghĩ nhiều. thầy hãy lấy lại viên kim cương này. Thay vào đó, hãy cho con sự giàu có nào làm thầy cho đi viên kim cương ấy dễ dàng đến thế”

            Người giàu có sống bằng đời tinh thần bên trong, người bình thường sống bằng đời sống bên ngoài- điều mà người kém cõi lại thấy cần và mong muốn.

LỜI NGUYỆN TÍN HỮU:

            Chủ tế: chúng ta hãy cầu xin Chúa giúp chúng ta hiểu ý nghĩa  của nghèo khó thật và giàu có thật.

            Công đoàn: Lạy Chúa, xin lắng nghe chúng con.

            Người đọc: Cầu cho các Ki-tô hữu: để họ không thờ ơ trước những nhu cầu của những người xung quanh. (Nghỉ) Chúng ta hãy cầu xin Chúa.

            Cầu cho những người vì thất nghiệp, nghèo khổ hay bệnh tật mà phải đứng bên lề cuộc sống. (Nghỉ) Chúng ta hãy cầu xin Chúa.

            Câu xin ơn biết làm cho chính chúng ta được giàu lòng thương xót hơn là giàu của cải trong thế gian này. (Nghỉ) Chúng ta hãy cầu xin Chúa.

            Cầu cho các nhu cầu riêng của chúng ta. (Nghỉ) Chúng ta hãy cầu xin Chúa.

            Chủ tế: Lạy Thiên Chúa toàn năng hằng hữu, xin đổ đầy tình yêu Chúa trong lòng chúng con. Xin ban cho chúng con ân sủng vượt lên trên lòng vị kỷ của chúng con, giữ cho chúng con luôn trung tín với Chúa và với người khác. Chúng con cầu xin nhờ Đức Ki-tô Chúa chúng con.
 
--------------------------------------------------------------------
PHỤNG VỤ CHÚA NHẬT & LỄ TRỌNG – NĂM C
Nguyên Tác: New Sunday & Holy Day Liturgies
Tác GiảFlor McCarthy S.D.B
Chuyển NgữThiên Phúc
Nhà Xuất Bản: Dominican Publications – 1998
Flor McCarthy là một Linh Mục dòng Sa-lê-giêng, ngài dạy giáo lý trong trường trung học và có nhiều kinh nghiệm trong việc coi xứ ở Ái Nhĩ Lan và Hoa Kỳ. Ngài cũng viết những sách về Phụng Vụ An Táng và Phụng Vụ Hôn Phối.