Clock-Time

Suy niệm thứ Bảy Vọng Phục Sinh - Gm. Giuse Vũ Văn Thiên

Đêm Vọng Phục Sinh - Phụng vụ Canh thức Phục Sinh chia làm bốn phần: Nghi thức làm phép lửa, Phụng vụ Lời Chúa, Phụng vụ Phép Rửa và Phụng vụ Thánh Thể.
NẤM MỘ
 
 

Thứ Bảy Tuần Thánh, Giáo Hội dừng chân suy tư bên mộ Chúa. Tại một số giáo phận có các thừa sai thuộc dòng Đaminh, quen gọi là “Địa phận dòng”, Tuần Thánh được cử hành với những nghi thức truyền thống của các thừa sai Đaminh Tây Ban Nha. Sau khi tháo đanh, Chúa Giêsu được an táng trong hang đá, suốt đêm thứ Sáu và cả ngày thứ Bảy. Từng nhóm tín hữu đến viếng và “hôn chân Chúa” trong tiếng ca vãn bi ai. Mọi người tham dự nghi thức “ngắm đàng Thánh Giá” chiều thứ Bảy đều mang vành tang trắng trên đầu, như để thương tiếc một người thân đã khuất.

Chúa Giêsu đã chết trên thập giá. Bằng chứng của sự chết là khi một người lính lấy giáo đâm vào cạnh sườn Người, máu và nước chảy ra. Người được an táng trong huyệt mộ. Những kỳ mục Do Thái cũng như những người đòi lên án tử cho Chúa đều nghĩ họ đã thành công. Bởi lẽ, loại trừ được vị Ngôn sứ thành Nagiarét, họ như trút được gánh nặng. Chúa Giêsu bị họ coi là một người phản loạn, một người hay bắt bẻ và phê phán họ trước quần chúng. Những người dân thành Giêrusalem, sau khi chứng kiến cái chết của Chúa, cũng trở về với những bận rộn của ngày chuẩn bị lễ Vượt Qua. Sự kiện một người bị lên án tử đối với họ cũng dần trôi vào dĩ vãng. Cũng có những người thương cảm trước một người tử tội theo lẽ tình đồng loại, nhưng sự thương cảm ấy cũng phải nhường chỗ cho những âu lo của cuộc sống thường ngày.

Vào lúc sự ác dường như đã lên ngôi, thì chính Thiên Chúa hành động. Đức Giêsu  được an táng trong mồ được sánh ví như ông Ađam ngủ say để từ đó, Chúa làm phát sinh một dân tộc mới từ cạnh sườn của ông. Sau ba ngày, Chúa Giêsu đã chỗi dậy từ giữa những kẻ chết. Lòng đất tăm tối không thể giam hãm Đấng đã làm cho kẻ chết bước ra khỏi mồ. Tử thần không thể đánh bại Đấng ban sự sống. Nấm mộ không phải là tiếng nói cuối cùng của Thiên Chúa. Con Thiên Chúa đã phục sinh để chứng minh quyền năng của Người. Khởi đi từ sự phục sinh của Con Thiên Chúa, Thiên Chúa đã thực hiện một cuộc sáng tạo mới trong Đức Kitô. Kể từ khi Đức Giêsu sống lại, mỗi khi dừng lại bên nấm mộ của người thân, chúng ta có quyền tin rằng, sẽ có ngày nắp mộ sẽ bật mở ra để người chết đi ra. Vì con người không được tạo dựng để bị quên lãng mãi mãi trong lòng đất, mà để sống và ca tụng Chúa trong vinh quang đời đời.

Phụng vụ Canh thức Phục Sinh chia làm bốn phần: Nghi thức làm phép lửa, Phụng vụ Lời Chúa, Phụng vụ Phép Rửa và Phụng vụ Thánh Thể. Cả bốn phần đều nhấn mạnh đến sự sống / sự chết; ánh sáng / tối tăm; thánh thiện / tội lỗi; niềm vui / tang tóc. Như thế, đêm Canh thức diễn tả cuộc đời trần thế của chúng ta. Quả thật, sống là cuộc chiến đấu liên lỷ để sự sống chiến thắng sự chết; để ánh sáng đè bẹp tối tăm; để sự thánh thiện vượt lên tội lỗi và để niềm vui thay thế đau thương.

Đấng Phục Sinh như một vầng sáng bừng lên giữa nơi mồ tối. Nghi thức làm phép lửa mới chiếm vị trí quan trọng mở đầu buổi canh thức. Ánh sáng bừng lên trong đêm tối. Ánh sáng chan hòa sưởi ấm con người và cuộc sống nhân gian. Ánh sáng chính là Đức Giêsu Kitô, như Người đã xác quyết: “Tôi là ánh sáng thế gian, ai theo Tôi sẽ không phải đi trong bóng tối, nhưng sẽ nhận được ánh sáng đem lại sự sống”(Ga 8,12). Khởi đi từ ánh lửa bừng lên trong đêm tối, phụng vụ đêm nay kết thúc trong niềm vui chan hòa, vì “Đức Kitô một khi từ cõi chết sống lại, Người không chết nữa, sự chết không còn làm chủ được Người nữa” (Rm 6,9).

“Nào Đấng Kitô lại chẳng phải chịu khổ hình như thế, rồi mới vào trong vinh quang của Người sao?” (Lc 24,26). Chúa Giêsu đã qua thập giá mà tiến tới phục sinh. Những ai muốn phục sinh với Chúa, cũng cần phải trải qua thập giá. Mùa Chay là mùa sám hối, là mùa chết đi cho tội để được phục sinh với Chúa. Nấm mộ là nơi vùi chôn những lỗi lầm của thời dĩ vãng. Nấm mộ là nơi chấm hết của nếp sống cũ với những yếu đuối khuyết điểm, đồng thời là nơi khởi đầu một cuộc sống mới được ánh sáng của Đấng Phục Sinh chiếu soi.

Khi mừng lễ Phục Sinh, mỗi chúng ta cần để cho ánh sáng của Chúa Giêsu sống lại chiếu sáng. Đấng Phục sinh vẫn đang hiện diện giữa chúng ta. Người hiện diện để chúc lành và nâng đỡ chúng ta trong mọi nẻo đường của hành trình con người.
 
Gm. Giuse Vũ Văn Thiên, Gp. Hải Phòng