Clock-Time

Theo Chúa, Phải Từ Bỏ Tình Cảm Tự Nhiên - Suy Niệm Chúa Nhật XXIII Thường Niên C

Tin Mừng Lc 14: 25-33 Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta rằng: phải yêu Chúa trên hết mọi sự, và như một sự phát sinh, hệ quả…, yêu Chúa thì phải yêu người và yêu chính ta. Nếu chỉ yêu Chúa mà không yêu người thì là kẻ nói dối.

CHÚA NHẬT XXIII THƯỜNG NIÊN NĂM - C

THEO CHÚA - PHẢI TỪ BỎ TÌNH CẢM TỰ NHIÊN
 


 

  (Kn 9,13-18; Plm 9b-10.12-17; Lc 14,25-33)
 

Trên hành trình lên Giêrusalem để thi hành sự vụ cứu độ con người qua cái chết của mình, Đức Giêsu thấy người ta theo mình rất đông. Có những người theo Ngài chỉ vì tính hiếu tri, tò mò; lại có những người theo vì mong được chứng kiến hay trực tiếp lãnh nhận được một vài phép lạ như Ngài đã làm; lại có những người theo vì hy vọng Đức Giêsu thiết lập một vương quốc oai hùng theo kiểu trần gian; tuy nhiên, cũng có những người theo vì muốn được ơn cứu độ. 

Đức Giêsu biết rõ họ. Vì thế, như một mẫu số chung, Ngài đưa ra một điều kiện tiên quyết cho hết mọi người, hầu giúp họ trắc nghiệm lại thái độ theo mình của đám đông: “Ai theo Ta mà không dứt bỏ (ghét) cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ Ta được. Và ai không vác thập giá mình mà đi theo Ta, thì không thể làm môn đệ Ta được” (Lc 14, 26-27). 

Vậy điều kiện đó của Đức Giêsu có hợp lý không?

1.      Đi theo và làm môn đệ

Đi theo ai là làm môn đệ cho người ấy. Đi theo Đức Giêsu, tức là tôn nhận Ngài làm chủ của mình. Đi theo cũng là lắng nghe và thực hành Lời Chúa dạy; sống cuộc sống như Thầy đã sống, và cùng chung số phận như chính Ngài đã chịu.

Đây là đặc tính và điều kiện cần của người môn đệ. Vì thế, nó đòi hỏi người môn sinh phải dứt khoát, tiên quyết, để thoát ra khỏi mọi ràng buộc của cuộc sống, hầu xứng đáng trở thành môn đệ.

Thật thế, hành trình đi theo Chúa của người môn đệ được ví như người leo núi, hay đi qua cửa hẹp. Nếu muốn leo lên núi được, cũng như qua được cửa hẹp, thì người lữ hành phải thanh thoát và nhẹ nhàng, phải vứt bỏ lại tất cả những thứ cồng kềnh làm cản bước chân và hành trình của mình. Lúc ấy, người môn sinh chỉ còn có một phận vụ duy nhất, đó là: nhìn thẳng vào Thầy Giêsu và nhắm tới đích mà tiến bước: “Ai theo Ta mà không dứt bỏ (ghét) cha mẹ, vợ con, anh em, chị em và cả mạng sống mình nữa, thì không thể làm môn đệ Ta được”.

Đây có phải là đòi hỏi thái quá không? Có đi ngược lại lòng thảo hiếu với cha mẹ và nghĩa vụ đối với gia đình không?

Thưa không! Bởi vì Đức Giêsu không đòi hỏi người môn đệ phải bỏ cha mẹ, vợ con, anh chị em… một cách vô lý, nhưng ý Ngài muốn nói rằng, nếu vì những thứ tình cảm tự nhiên ấy mà làm cho chúng ta không thể theo Chúa được, hay làm cho chúng ta mất ơn cứu độ thì hãy từ bỏ, bởi lẽ mọi sự sẽ qua đi, nhưng có Chúa là có tất cả, có Chúa là có cả một gia tài, thấy được rồi thì phải tìm mọi cách mà giữ lấy (x. Mt 13,44-52).

Như vậy, con người không chỉ có cuộc sống hiện tại, mà còn có cuộc sống mai sau. Khi hiểu như thế, thì chữ “dứt bỏ” đồng nghĩa với chữ “ghét” ở đây phải hiểu theo nghĩa “yêu thương”. Tức là cần có một sự lựa chọn ưu tiên, lựa chọn cái tốt hơn. Điều này được sáng tỏ nhờ Lời Chúa phán: “…ngươi phải yêu mến Chúa là Thiên Chúa của ngươi hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn, và hết sức lực ngươi” (x. Mc 12, 28-34). Có một thái độ như thế, ta mới xứng đáng trở thành môn đệ của Đức Giêsu được. Đây là một sự lựa chọn mang tính thứ bậc: Chúa là trên hết, mọi sự là thứ yếu, nên cần phải vượt lên trên tình cảm tự nhiên để làm môn đệ của Chúa.

Nhưng Thiên Chúa luôn luôn rộng lượng và xót thương hơn chúng ta mong muốn nhiều, vì thế, trong thực tế cho thấy, chúng ta có bỏ một chút tình cảm tự nhiên, thì trong đời sống ân sủng, Thiên Chúa trọng thưởng gấp nhiều lần chúng ta mong đợi. Điều này thật đúng với Lời Chúa phán: “Thầy bảo thật các con, chẳng ai bỏ nhà cửa, anh em, chị em, cha mẹ, con cái, đồng ruộng vì Thầy và vì Phúc Âm, mà ngay bây giờ lại không được gấp trăm ở đời này …”

2.      Theo Chúa là vác thập giá hàng ngày mà theo

Tuy nhiên, theo và từ bỏ mọi sự có lẽ chưa đủ, nhưng còn phải vác thập giá mà theo thì mới trọn vẹn ý nghĩa là người môn đệ của Đức Giêsu.

Thập giá trong đời sống hằng ngày của người môn đệ được ví như cây gậy của người leo núi, như chiếc đèn của kẻ đi đêm, như biển chỉ dẫn của khách lộ hành.  Không có gậy, người leo núi sẽ mệt và đôi khi không có thể làm điểm tựa khi đã mỏi gối chùn chân. Không có đèn đi trong đêm, người ta dễ dàng sa xuống hố hoặc vấp ngã. Không có biển chỉ đường, người ta dễ lạc lối. 

Như thế, thập giá trong đời sống thường ngày là điều cần thiết. Chính thập giá mà người môn đệ đón nhận, vác lấy trong niềm vui và lòng mến, nó sẽ tăng thêm sự trưởng thành cũng như giá trị của người môn đệ, qua đó xác định sự xứng đáng của người môn sinh: “Ai không vác thập giá mình mà theo Ta, thì không thể làm môn đệ Ta được” (Lc 14,27).

Điều kiện để theo Chúa thật khó khăn và cam go như thế, nên Đức Giêsu muốn kẻ đi theo mình phải lựa sức, phải cẩn trọng. Vì vậy, Ngài kể cho họ nghe hai dụ ngôn của người xây tháp và ông vua đi giao chiến. Nếu muốn xây tháp, mà không biết chọn chỗ nào cho phù hợp, mục đích của việc xây tháp là gì, và cần bao nhiêu thợ, cát, đá, sắt, gạch…hay khi giao chiến mà không biết quân của mình có bao, địch bao nhiêu, những thuận lợi, khó khăn của ta và địch, nói chung là không biết tính toán trước thì thật là một kẻ dại dột, và như thế, thất bại là lẽ đương nhiên. Cũng vậy, lựa chọn theo Chúa là một chuyện khó, nhưng sống sự lựa chọn đó, tức là làm chứng cho Chúa còn khó hơn gấp bội. Đức Giêsu biết được điều đó, nên một mặt Ngài đòi hỏi phải dứt khoát, từ bỏ mọi sự để theo thì mới xứng đáng, nhưng đàng khác, Ngài cũng cảnh báo chúng ta phải suy tính cho cẩn thận, kẻo rồi dở đi mắc núi, dở lại mắc sông, vì: “Ai đã tra tay vào cầy mà còn ngoái lại đàng sau thì không xứng đáng là môn đệ Ta”

3.      Sống lời Chúa hôm nay

Lời Chúa hôm nay dạy chúng ta rằng: phải yêu Chúa trên hết mọi sự, và như một sự phát sinh, hệ quả…, yêu Chúa thì phải yêu người và yêu chính ta. Nếu chỉ yêu Chúa mà không yêu người thì là kẻ nói dối. Nói cách khác, tình yêu với Thiên Chúa bao trùm mọi tình cảm khác của con người, và như ngọn hải đăng soi sáng cho mọi người nhìn thấy nhau thế nào, thì khi yêu Chúa, ta cũng dễ nhận ra nhau là anh chị em của ta. Nói cách khác, khi yêu Chúa, ta sẽ thăng hoa được mọi thứ tình cảm tự nhiên, và như thế, ta lại được lại mọi người như là cha, mẹ và anh chị em của ta.

Chính vì thế, mà khi cần, tức là những tình cảm tự nhiên làm cho ta bị chậm trễ hay cản bước ta đến với Chúa và đi theo Chúa thì cần phải loại bỏ hết tất cả để đi theo Chúa và thi hành điều Chúa truyền. Đây chính là định luật ưu tiên trong đời sống của người Ki tô hữu.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là Đường, là Sự Thật, là Sự Sống. Xin cho chúng con nhận ra chân lý này, để sẵn sàng từ bỏ mọi sự mà đi theo Chúa. Xin ban ơn trợ giúp, để chúng con luôn đủ sức mạnh, hầu vác thánh giá hằng ngày mà theo Chúa cho nên. Amen.

Jos. Vinc. Ngọc Biển