Clock-Time

Trò Chơi Hòa Bình - Suy Niệm Chúa Nhật XXX Thường Niên A

Mt 22: 34-40: Tình yêu đích thực đối với Thiên Chúa thì đưa tôi về với anh em. Tình yêu đối với anh em lại đòi tôi phải trở về với Thiên Chúa, nguồn mạch tình yêu, để múc lấy ở đó sức mạnh hầu tiếp tục trao hiến.

SUY NIỆM TIN MỪNG

CHÚA NHẬT XXX THƯỜNG NIÊN A

TRÒ CHƠI HÒA BÌNH


Bài đọc : Xh 22,21-27 ; 1Tx 1,5c-10 ; Mt 22: 34-40

Ngày kia, ông Mac-sa, một nhà văn người Nga, đi ngang qua một sân chơi, ông dừng lại quan sát một đám trẻ em trạc tuổi lên 6 lên 7 đang chơi với nhau. Thấy chúng chơi trò gì là lạ, ông cất tiếng hỏi :

- Này các cháu, các cháu đang chơi trò gì thế ?

Đám trẻ nhốn nháo trả lời : -Chúng cháu chơi trò đánh nhau .

Nghe thế ông Mac-sa hơi cau mày,rồi gọi các em đến,ông ôn tồn giải thích :

-Tại sao các cháu chỉ chơi trò đánh nhau mãi. Các cháu hãy chơi trò hòa bình xem nào.

-Ông vừa dứt lời, một em bé reo lên : -phải rồi, tụi mình thử chơi trò hòa bình một lần xem sao.

Thế là cả bọn kéo nhau ra sân, chụm đầu vào nhau bàn tán.Thấy chúng chấp nhận ý kiến của mình, nhà văn hài lòng mỉm cười tiếp tục đi. Nhưng chưa được mấy bước ông nghe có tiếng chân chạy theo. và chưa kịp quay lại, ông đã nghe giọng một em bé hỏi :

-Ông ơi, trò chơi hòa bình làm sao ?Chúng cháu không biết.

Thưa anh chị em,

Làm sao trẻ em biết chơi trò chơi hòa bình, khi người lớn cứ chơi trò chiến tranh ? Làm sao trẻ em biết chơi trò chơi hòa bình, khi trong nhà, cha mẹ, anh chị lớn bất hòa, cãi cọ…khi ngoài xóm ngõ người lớn chửi bới, đánh nhau…? làm sao trẻ em biết chơi trò hòa bình, khi chúng vẫn thấy trê tivi, báo chí, những cảnh chiến tranh khốc liệt, chém giết dã man ?

Dường như thế giới ngày nay chỉ muốn giải quyết những tranh chấp, những xung đột lan tràn bằng bạo động, bằng vũ khí giết người. Mặc dù thế giới đang có trong tay sức mạnh vạn năng của tình yêu, nhưng chỉ một ít người biết sử dụng:

Mục sư Luther King, người da đen, đã sử dụng khí giới của tình yêu. Ông đã ngã gục, nhưng hàng triệu người da đen đã được được đứng lên làm người như những người da trắng.

Đức Giám Mục Đê-mông Tu-tu, người nam phi, cũng đã đi theo vết chân của Gan-đi và Luther King.

Mẹ Têrêxa thành Calcutta cũng đang dùng khí giới của tình yêu để những người không nhà không cửa, những người hấp hối đầu đường xó chợ được sống và chết như những con người.

Tất cả những tấm gương trên đâychỉ là phản bội của một Tình Yêu trọn vẹn hơn. Đó là tình yêu của Đấng đã chịu chết cho người mình yêu. Chính Ngài đã dạy chúng ta điều luật của trò chơi hòa bình. Đó là Tình Yêu : Yêu Chúa và yêu người. Trong Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu đã đáp lại vấn nạn của nhà thông luật Pharisêu về điều luật trọng nhất, bằng cách ghép lại hai điều luật của tình yêu : "Yêu Chúa với tất cả trái tim (Đnl 6,5) và yêu người như yêu mình" (Lv 19,18). Chúa Giêsu đã không đưa ra một điều gì mới mẻ. Nhưng cái độc đáo của Ngài đã cho tháy đâu là cái cốt yếu, cái quan trọng nhất của Luật Môsê : yêu Chúa hết lòng vá yêu người như chính mình, cả hai điều luật điều luật đều có tầm quan trọng như nhau. Như thế, Ngài đã giải phóng con người khỏi một khối lượng lớn các điều răn (613 điều : 365 điều cấm làm, 248 điều phải làm), để rồi tập trung vào việc tuân giữ hai điều luật chủ yếu : Mến Chúa – Yêu người. Giữ được hai điều luật ấy là chu toàn tất cả pháp luật. Yêu người là thước đo lòng yêu mến Chúa. "Ai không yêu người anh em mình thấy trước mắt, tắt cả cũng không thể yêu mến Chúa mà mắt mình không thấy được" (1Ga 4,20).

Thế nhưng, trong thực tế hằng ngày, có lẽ chúng ta thường quen tách rời Thiên Chúa ra khỏi yêu người ; coi như hai điều luật hoàn toàn không liên hệ gì vời nhau. Do đó, chúng ta có thái độ mâu thuẫn rõ rệt : làm việc gọi là đạo đức để yêu mến Chúa, nhưng đồng thời cũng làm những việc ám hại tha nhân để trục lợi hoặc ít ra cũng dững dưng với những nhu cầu cấp bách của người khác. Chúng ta chỉ chú trọng đến việc gọi là mến Chúa mà không tha thiết gì đến việc thương người. Có khi chỉ mến Chúa yêu người vì có thể trục lợi được, chứ không phải vì đó là ý Chúa muốn, là bổn phận của con cái Chúa và vì là anh em với nhau. Mến Chúa bằng cách yêu tha nhân, yêu tha nhân là cách thế tỏ lòng yêu mến Chúa, đó là đều chúng ta phải quan tâm và áp dụng thực hành.

Tuy nhiên, chúng ta đừng quên : tình yêu tha nhân phải được nền trên tình yêu Thiên Chúa. Khi trái tim thuộc trọn về Thiên Chúa thì ngay lúc ấy nó cũng trọn về tha nhân. Người ta chỉ có khả năng yêu tha nhân đến vô cùng khi được tình yêu Chúa chiếm hữu : (Rm 5,5). Trong Chúa, tôi bắt gặp tha nhân là anh em tôi. Trong Chúa, tôi cảm nhận được phẩm giá đích thực và trọn vẹn của một con người, dù đó là bệnh tật hay già yếu, một phạm nhân, một người mất trí, một thai nhi còn trong bụng mẹ, ,ột thiếu nữ lầm lỡ, một người mắc bệnh Sida… Trong Chúa, tôi yêu mến họ và nhân ra chính khuôn mặt của Chúa Giêsu đang đói khát, trần trụi, yếu đau, ở tù, cô thế cô thân (x.Mt 25,35-36).

Tình yêu đích thực đối với Thiên Chúa thì đưa tôi về với anh em. Tình yêu đối với anh em lại đòi tôi phải trở về với Thiên Chúa, nguồn mạch tình yêu, để múc lấy ở đó sức mạnh hầu tiếp tục trao hiến. Đó là nhịp sống bìng thường của người kitô hữu : cứ đong đưa giữa hai tình yêu. Chính nhờ sự đong đưa này mà trái tim tôi được dần dần mở ra và trở nên giống như trái tim Chúa Giêsu trên thập giá.

Anh chị em thân mến,

Chúng ta chỉ là kitô hữu đích thực khi sống bằng chính sức sống và tình yêu của Đấng đã sống và chết vì yêu thương ta. Chừng nào thế giới của người lớn chúng ta biết sống quảng đại yêu thương, biết giải quyết những tranh chấp không thể tránh được bằng đường lối ôn hòa, thông cảm và tha thứ, chừng đó thế giới trẻ thơ mới biết chơi trò chơi hòa bình, mới triển nở được trong bầu khí hồn nhiên tươi sáng, hứa hẹn một tương lai huy hoàng cho gia đình, xã hội và thế giới.


Lm Phanxicô Xavie Lê Văn Nhạc