Clock-Time

TRUNG TÍN VỚI CHÚA VÀ VỚI NHAU - Suy Niệm Chúa Nhật Tuần XXV Thường Niên C (Lc 16:1-13) - Lm Cao Nhất Huy

Với tư cách là người quản lý, chúng ta phải là người đầy tớ khôn ngoan và trung tín; người đầy tớ khôn ngoan và trung tín thì yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sự; người đầy tớ khôn ngoan và trung tín không chỉ yêu mến và trung tín với Thiên Chúa hết sức lực, hết trí khôn, mà còn yêu mến và trung tín với tha nhân cũng như vậy

Suy Niệm Lời Chúa
CHÚA NHẬT 25 THƯỜNG NIÊN C
Ngày 18/09/2022

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (16 : 1-13)

1 Hôm ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ rằng: "Một nhà phú hộ kia có một người quản gia. Người ta tố cáo với ông là anh này đã phung phí của cải nhà ông. 2 Ông mới gọi anh ta đến mà bảo: "Tôi nghe người ta nói gì về anh đó? Công việc quản lý của anh, anh tính sổ đi, vì từ nay anh không được làm quản gia nữa! 3 Người quản gia liền nghĩ bụng: "Mình sẽ làm gì đây? Vì ông chủ đã cất chức quản gia của mình rồi. Cuốc đất thì không nổi, ăn mày thì hổ ngươi. 4 Mình biết phải làm gì rồi, để sau khi mất chức quản gia, sẽ có người đón rước mình về nhà họ! 5 "Anh ta liền cho gọi từng con nợ của chủ đến, và hỏi người thứ nhất: "Bác nợ chủ tôi bao nhiêu vậy? 6 Người ấy đáp: "Một trăm thùng dầu ô-liu. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, ngồi xuống mau, viết năm chục thôi. 7 Rồi anh ta hỏi người khác: "Còn bác, bác nợ bao nhiêu vậy? Người ấy đáp: "Một ngàn giạ lúa. Anh ta bảo: "Bác cầm lấy biên lai của bác đây, viết lại tám trăm thôi. 8 "Và ông chủ khen tên quản gia bất lương đó đã hành động khôn khéo. Quả thế, con cái đời này khôn khéo hơn con cái ánh sáng khi xử sự với người đồng loại. 9 "Phần thầy, thầy bảo cho anh em biết: hãy dùng tiền của bất chính mà tạo lấy bạn bè, phòng khi hết tiền hết bạc, họ sẽ đón rước anh em vào nơi ở vĩnh cửu. 10 Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn. 11 Vậy nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng tiền của bất chính, thì ai sẽ tín nhiệm mà giao phó của cải chân thật cho anh em? 12 Và nếu anh em không trung tín trong việc sử dụng của cải của người khác, thì ai sẽ ban cho anh em của cải dành riêng cho anh em? 13 "Không gia nhân nào có thể làm tôi hai chủ, vì hoặc sẽ ghét chủ này mà yêu chủ kia, hoặc sẽ gắn bó với chủ này mà khinh dể chủ nọ. Anh em không thể vừa làm tôi Thiên Chúa, vừa làm tôi tiền của được”.

SUY NIỆM LỜI CHÚA

TRUNG TÍN VỚI CHÚA VÀ VỚI NHAU

Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn

---/---

Trong buổi tiếp kiến chung sáng thứ Tư, ngày 26 tháng 6 năm 2013 tại quảng trường thánh Phêrô, Ðức Thánh Cha Phanxicô đã khẳng định: “Giáo Hội là ‘nhà của Thiên Chúa’, là đền thờ tinh thần mà chính Chúa Kitô Ðền Thờ sống động của Thiên Chúa Cha xây dựng, trong đó có Chúa Thánh Thần ở, linh hoạt, hướng dẫn và nâng đỡ, và chúng ta là các viên đá sống động”.

Khi Chúa Giêsu tuyển chọn nhóm 12, sau khi Phêrô tuyên xưng: “Thầy là Đấng Kitô”, Ngài đã nói: Anh là Phêrô, nghĩa là Tảng Đá. Trên Tảng Đá này, Thầy sẽ xây Hội Thánh của Thầy, và quyền lực tử thần sẽ không thắng nổi . Như vậy, nhờ Đức Giêsu, qua tảng đá Phêrô, các môn đệ được nhìn nhận như là nền tảng của Giáo hội. Hình ảnh này nói lên rằng: Phêrô sẽ là Đá nền trên đó Chúa xây nhà của Chúa; Phêrô sẽ nắm chìa khóa Nước Trời để mở hoặc đóng cho những ai thích hợp; Phêrô có thể cầm buộc hay cởi mở, nghĩa là thiết lập hay ngăn cấm những gì cần thiết cho đời sống Giáo hội. Thế nhưng, Giáo hội đó là Giáo hội của Chúa Kitô chứ không phải của Phêrô.

Qua đó, chúng ta hiểu rằng:

* Chúng ta là người quản lý chứ không phải ông chủ;
* Người quản lý là chúng ta phải làm theo ý muốn của ông chủ là Đức Kitô chịu đóng đinh.

Theo lời Đức Giáo Hoàng Bênêđictô XVI, Đức Kitô chịu đóng đinh là ý muốn của Thiên Chúa Cha. Ý muốn đó là “một hành động cứu chuộc, hành động đó cho ta hiểu được Thiên Chúa yêu ta như thế nào”. Ý muốn đó được làm rõ hơn qua lời của Thánh Gioan: “Thiên Chúa đã yêu thương chúng ta và sai Con của Ngài đến làm của lễ đền tội cho chúng ta” (1 Ga 4: 10).

Vậy, với tư cách là người quản lý làm theo ý ông chủ là Đức Kitô chịu đóng đinh, thì: “hành động của chúng ta phải cho thấy một Thiên Chúa yêu thương gia nhân của Ngài như chính chúng ta yêu thương họ, tôn trọng họ”.

Trong Tin Mừng, Chúa Giêsu nói: “Ai trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn; ai bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn”. Như thế, ý muốn của Thiên Chúa - ông chủ của chúng ta là:

Hãy trung tín với “Chủ” và trung tín với tha nhân!

Vì thế, với tư cách là người quản lý, chúng ta phải là người đầy tớ khôn ngoan và trung tín; người đầy tớ khôn ngoan và trung tín thì yêu mến Thiên Chúa trên hết mọi sự; người đầy tớ khôn ngoan và trung tín không chỉ yêu mến và trung tín với Thiên Chúa hết sức lực, hết trí khôn, mà còn yêu mến và trung tín với tha nhân cũng như vậy: “Ngươi phải yêu mến Ðức Chúa, Thiên Chúa của ngươi, hết lòng, hết linh hồn, hết trí khôn và hết sức lực ngươi. Ðiều răn thứ hai là: Ngươi phải yêu người thân cận như chính mình. Chẳng có điều răn nào khác lớn hơn các điều răn đó” (Mc 12: 30-31).

Đôi khi, chúng ta dễ mất cân bằng trong chuyện trung tín này. Trong ngày lễ Suy Tôn Thánh Giá, chúng ta được mời gọi để chiêm ngắm Thánh Giá Chúa, nhưng đôi khi chúng ta chỉ chiêm ngắm bằng cách “nhìn lên” chứ không “nhìn xuống” dưới chân Thánh Giá có những con người như chúng ta. Thật vậy, khi nhìn lên Thánh giá, chúng ta không nhìn thấy một Thiên Chúa trần trụi vì tội lỗi con người, chúng ta không nhìn thấy một Ngôn sứ rách nát tả tơi vì nhân loại, chúng ta cũng không nhìn thấy một Giêsu đã hiến thân vì người mình yêu…. Mà chúng ta chỉ nhìn thấy một “mối lợi” do người tử tội ấy mang lại, đó là ơn Cứu độ. Nếu giả sử, không vì “mối lợi” là được “cứu sống” thì chúng ta cũng chỉ nhìn thấy một tội nhân chết trên thập giá giữa hai tên trộm cướp!

Vì thế, nhiều khi chúng ta chỉ trung tín với Thiên Chúa vì Ngài đem lại “mối lợi” cho mình mà thôi.

Điều đó dễ xảy ra trong đời sống hằng ngày: Chúng ta chỉ ngoan ngoãn, lễ phép, vâng lời, chào hỏi những người cấp trên, những người có ảnh hưởng đến chúng ta, cụ thể là những người mang lợi ích cho chúng ta, hoặc có thể lấy mất lợi ích của chúng ta. Còn đối với những người ngang hàng, thấp hơn chúng ta, không có khả năng đe doạ lợi ích của chúng ta, thì chúng ta xem thường, không tôn trọng, không chào hỏi và trố mắt nhìn họ... Đó là hình ảnh của kẻ “bất lương trong việc rất nhỏ, thì cũng bất lương trong việc lớn”.

Hãy nhìn vào Chúa Giêsu, khi đến thế gian, Ngài đến với mọi hạng người: Người công chính, người tội lỗi, người giàu có, người nghèo khó và trẻ nhỏ… Đó chính là cách thế “hành động cứu độ” của Ngài, là cho mọi người thấy Thiên Chúa yêu thương họ như thế nào.

Ngài là một Thiên Chúa trung tín và yêu thương.

Cái chết trên cây thập giá của Chúa Giêsu là đỉnh cao của sự trung tín: Ngài trung tín với Cha trong sự vâng phục của Người Con yêu dấu, Người Tôi Trung đau khổ; Ngài trung tín với nhân loại yếu đuối và tội lỗi bằng lời hứa cứu độ được thực hiện bằng giá máu tình yêu của Ngài. Đó chính là mẫu gương cho việc “trung tín trong việc rất nhỏ, thì cũng trung tín trong việc lớn.

Lạy Chúa, yêu mến Chúa mà không yêu mến anh chị em mình, tôn kính Chúa mà khinh thường anh chị em mình thì đó chưa phải là người quản gia trung tín của Chúa. Xin Chúa giúp mỗi người chúng con luôn là người quản gia trung tín của Chúa khi chúng con biết sống theo điều răn Chúa dạy là: “Trước kính mến một Đức Chúa Trời, sau lại yêu người như mình ta vậy”. Amen.

Cao Nhất Huy