Clock-Time

Từ Đắng Lòng Trở Nên Ấm Lòng - Suy niệm Chúa Nhật III Phục Sinh Năm A

Tin mừng Lc 24: 13-35: Nếu như hai môn đệ ban đầu đắng lòng khi kể về Thầy của họ, thì giờ đây, chẳng những họ ấm lòng mà còn bừng cháy tâm hồn vì đã gặp gỡ được Đấng Phục Sinh.

SUY NIỆM CHÚA NHẬT

CHÚA NHẬT III PHỤC SINH A


TỪ ĐẮNG LÒNG TRỞ NÊN ẤM LÒNG
 


Tin mừng Lc 24: 13 – 35


Bài Ðọc I:  Cv 2,14.22-28


“Không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong cõi chết”.

Trích sách Tông đồ Công vụ.

Trong ngày lễ Ngũ Tuần, Phêrô cùng với mười một Tông đồ đứng ra, lên tiếng nói rằng: “Hỡi các người Do-thái và tất cả những ai ở Giêrusalem, xin hãy biết điều này và lắng nghe lời tôi! Hỡi những người Israel, hãy nghe những lời này: Đức Giêsu Nadarét là người đã được Thiên Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những phép lạ mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em, như chính anh em đã biết. Theo như Thiên Chúa đã định và biết trước, Người đã bị nộp, và anh em đã dùng tay những kẻ độc ác mà hành hạ rồi giết đi. Sau khi bẻ gãy xiềng xích tử thần, Thiên Chúa đã giải thoát Người khỏi những đau khổ của cõi chết mà cho Người phục sinh, vì không thể nào để cho Người bị cầm giữ trong đó. Vì chưng Đavít đã nói về Người rằng: ‘Tôi hằng chiêm ngưỡng Chúa trước mặt tôi, vì Người ở bên hữu tôi, để tôi không nao núng. Vì thế, lòng tôi hân hoan, miệng lưỡi tôi hát mừng, và xác tôi yên nghỉ trong niềm cậy trông: vì Chúa không để linh hồn tôi trong cõi chết, và không để Đấng Thánh của Chúa thấy sự hư nát. Chúa đã cho tôi biết con đường sự sống và cho tôi đầy hân hoan tận hưởng nhan thánh Chúa’”. Đó là lời Chúa.

Đáp ca: Tv 15, 1-2a và 5. 7-8. 9-10. 11

Đáp: Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh (c.11a).


1) Xin bảo toàn con, lạy Chúa, vì con tìm nương tựa Chúa. Con thưa cùng Chúa: “Ngài là chúa tể con, Chúa là phần gia nghiệp và phần chén của con, chính Ngài nắm giữ vận mạng của con”. – Đáp.

2) Con chúc tụng Chúa vì đã ban cho con lời khuyên bảo, đó là điều lòng con tự nhủ, cả những lúc đêm khuya. Con luôn luôn đặt Chúa ở trước mặt con, vì Chúa ngự bên hữu con, con sẽ không nao núng. – Đáp.

3) Bởi thế lòng con vui mừng và linh hồn con hoan hỉ, ngay cả đến xác thịt của con cũng nằm nghỉ an toàn, vì Chúa chẳng bỏ rơi linh hồn con trong Âm phủ, cũng không để thánh nhân của Ngài thấy sự hư nát. – Đáp.

4) Chúa sẽ chỉ cho con biết đường lối trường sinh, sự no đầy hoan hỉ ở trước thiên nhan, sự khoái lạc bên tay hữu Chúa tới muôn muôn đời! – Đáp.

Bài đọc II: 1Pr 1,17-21

“Anh em được cứu độ bằng Máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền”.

Trích thư thứ nhất của thánh Phêrô Tông đồ.

Anh em thân mến, nếu anh em gọi Người là Cha, Đấng không thiên vị ai khi xét đoán mỗi người theo việc họ làm, thì anh em hãy sống trong sự kính sợ suốt thời anh em còn lưu trên đất khách. Anh em biết rằng không phải bằng vàng bạc hay hư nát mà anh em đã được cứu chuộc khỏi nếp sống phù phiếm tổ truyền, nhưng bằng máu châu báu của Đức Kitô, Con Chiên tinh tuyền, không tì ố. Người đã được tiền định trước khi tác thành vũ trụ và được tỏ bày trong thời sau hết vì anh em. Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng làm cho Người sống lại từ cõi chết, và ban vinh quang cho Người để anh em đặt cả lòng tin và niềm hy vọng nơi Thiên Chúa. Đó là lời Chúa.

Alleluia, alleluia! (x.Lc 24,32) – Lạy Chúa Giêsu, xin giải thích cho chúng con những lời Thánh Kinh; xin làm cho tâm hồn chúng con sốt sắng khi nghe Chúa nói với chúng con. – Alleluia.

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (24,13-35).


Cùng ngày thứ nhất trong tuần, có hai môn đệ đi đến một làng tên là Emmaus, cách Giêrusalem độ sáu mươi dặm. Dọc đường, các ông nói với nhau về những việc vừa xảy ra. Đang khi họ nói truyện và trao đổi ý kiến với nhau, thì chính Chúa Giêsu tiến lại cùng đi với họ, nhưng mắt họ bị che phủ nên không nhận ra Người. Người hỏi: “Các ông có truyện gì vừa đi vừa trao đổi với nhau mà buồn bã vậy?” Một người tên là Clêophas trả lời: “Có lẽ ông là khách hành hương duy nhất ở Giêrusalem mà không hay biết những sự việc vừa xảy ra trong thành mấy ngày nay”. Chúa hỏi: “Việc gì thế?” Các ông thưa: “Sự việc liên can đến ông Giêsu quê thành Nadarét. Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng. Thế mà các trưởng tế và thủ lãnh của chúng ta đã bắt nộp Người để xử tử và đóng đinh Người vào thập giá. Phần chúng tôi, chúng tôi vẫn hy vọng Người sẽ cứu Israel. Các việc ấy đã xảy ra nay đã đến ngày thứ ba rồi. Nhưng mấy phụ nữ trong nhóm chúng tôi, quả thật, đã làm chúng tôi lo sợ. Họ đến mồ từ tảng sáng. Và không thấy xác Người, họ trở về nói đã thấy thiên thần hiện ra bảo rằng: Người đang sống. Vài người trong chúng tôi cũng ra thăm mồ và thấy mọi sự đều đúng như lời các phụ nữ đã nói; còn Người thì họ không gặp”.
Bấy giờ Người bảo họ: “Ôi kẻ khờ dại chậm tin các điều tiên tri đã nói! Chớ thì Đấng Kitô chẳng phải chịu đau khổ như vậy rồi mới được vinh quang sao?” Đoạn Người bắt đầu từ Môsê đến tất cả các tiên tri, giải thích cho hai ông tất cả các lời Kinh Thánh chỉ về Người. Khi gần đến làng hai ông định tới, Người giả vờ muốn đi xa hơn nữa. Nhưng hai môn đệ nài ép Người rằng: “Mời ông ở lại với chúng tôi, vì trời đã về chiều, và ngày sắp tàn”. Người liền vào với các ông.
Đang khi cùng các ông ngồi bàn, Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông. Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất. Họ bảo nhau: “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?” Ngay lúc ấy họ chỗi dậy trở về Giêrusalem, và gặp mười một tông đồ và các bạn khác đang tụ họp. Họ bảo hai ông: “Thật Chúa đã sống lại, và đã hiện ra với Simon”. Hai ông cũng thuật lại các việc đã xảy ra dọc đường và hai ông đã nhận ra Người lúc bẻ bánh như thế nào.
Đó là lời Chúa.

Suy niệm: TỪ ĐẮNG LÒNG TRỞ NÊN ẤM LÒNG

Nhiều người khi được hỏi ngày đầu tiên trong tuần là ngày nào, thì câu trả lời là thứ Hai. Hỏi thêm chứ Chủ nhật là ngày thứ mấy, thì một số lại quan niệm là ngày thứ tám vì là sau ngày thứ Bảy. Hôm nay, trang Tin mừng theo thánh Luca cho chúng ta biết Chủ nhật là ngày thứ nhất trong tuần. Chủ là Chúa, nhật là ngày nên còn gọi là Chúa nhật, ngày của Chúa, ngày đánh dấu việc Chúa Giêsu chiến thắng tội lỗi và sự chết; Người đã sống lại vào ngày đầu tiên trong tuần. Thánh sử Luca tóm kết trình thuật Chúa Phục sinh hiện ra vào ngày thứ nhất để cho thấy tầm quan trọng của Chúa nhật nên phụng vụ Thánh lễ Chúa nhật có thứ bậc hơn hẳn mọi ngày khác trong tuần. 

Vào ngày thứ nhất trong tuần, có hai người trong nhóm môn đệ đi đến một làng kia tên là Emmaus. Những người này minh chứng Đức Giêsu Nazaréth là “Người là một vị tiên tri có quyền lực trong hành động và ngôn ngữ, trước mặt Thiên Chúa và toàn thể dân chúng”, như Bài đọc I trích sách Công vụ Tông đồ, Phêrô khi rao giảng cũng chứng thực sứ mệnh của Chúa Giêsu rằng “Đức Giêsu Nazaréth là người đã được Thiên Chúa chứng nhận giữa anh em bằng những việc vĩ đại, những điều kỳ diệu và những phép lạ mà Thiên Chúa đã dùng Người để thực hiện giữa anh em”. Chính vì xem Chúa Giêsu là một Idol nên họ sẵn sàng bỏ lại nghề nghiệp, người thân để xin đi theo làm môn đệ Người. Nay bỗng dưng Đức Giêsu Nazaréth bị các nhà lãnh đạo đã kết án tử hình, và đóng đinh vào thập giá, thân xác ấy cũng đã được mai táng trong mồ. Cũng như những môn đệ khác, hai ông bị sốc nặng nề. Trước đây các môn đệ Chúa vẫn hy vọng Người là Đấng sẽ cứu chuộc Israel. Mà nay đã sắp kết thúc ngày thứ ba rồi vẫn chưa thấy Người sống lại. Niềm hy vọng về một Đức Giêsu Nazaréth dường như dần vụt tắt theo ánh chiều tà của một ngày sắp kết thúc. Trong lòng họ giờ đây về Thầy Giêsu Chí Thánh đã chết và như thế cũng là dấu chấm hết cho thân phận người môn đệ. Nhìn dáng họ lê bước về làng Emmaus, dưới ánh hoàng hôn dần buông, bóng họ ngã dài trên đường càng diễn tả nỗi thất vọng và tâm trạng buồn bã ê chề. Hai môn đệ trở về quê xưa nghề cũ.

Cảm thương cho các môn đệ, Chúa Phục Sinh không bỏ mặc họ nhưng đã hiện ra an ủi các ông, dầu vậy các ông không nhận ra Người. Cũng như Maria ra viếng mộ gặp Chúa tưởng người làm vườn, các môn đệ khác được Chúa hiện ra tưởng mình bị ảo giác. Thân xác Chúa phục sinh giờ đây đã được biến đổi vinh quang, không còn bị giới hạn bởi nơi chốn hoặc thời gian trước sau. Chúa hiện diện ở nơi này nhưng cũng đồng thời Chúa ở nơi kia. Chúa đã đi bước trước, như một lữ khách, Người chủ động bước tới bắt chuyện và cùng đi với họ. Thiên Chúa không để con người bơ vơ, Ngài vẫn bên cạnh con người giữa những khổ đau, buồn vui của nhân loại. Người làm ra vẻ không hay biết chuyện rùm beng trong thành mấy bữa nay vì Người biết họ đang cần một người lắng nghe họ bộc bạch.

Sau khi nghe họ trút nỗi niềm, Chúa dắt họ từng bước một vào mầu nhiệm phục sinh. Trước tiên, Người giúp họ từ từ nghiệm lại trong toàn bộ Kinh Thánh và các tiên tri đã nói về sứ vụ Đấng Cứu Thế rằng Người phải chịu khổ hình mới bước vào vinh quang phục sinh. Để rồi sau đó họ thốt lên rằng “Phải chăng lòng chúng ta đã chẳng sốt sắng lên trong ta, khi Người đi đường đàm đạo và giải thích Kinh Thánh cho chúng ta đó ư?” Quả thật, tâm hồn họ như đốm lửa sắp tắt ngúm đã được Chúa khơi lên dần. Họ được được hâm nóng đức tin trở lại để nhận ra việc bước theo Thầy không phải là luống công.

Nhưng nếu chỉ dừng lại ở việc tìm hiểu Kinh Thánh thôi thì vẫn chưa đủ. Các môn đệ sẽ chẳng gặp gỡ được Đấng Phục Sinh nếu họ không thể hiện lòng quảng đại với “vị khách bộ hành”. Vâng, nếu như Thiên Chúa đã đi bước trước đến với con người, thì Ngài vẫn chờ đợi sự đáp trả của con người cách tự do. Bức tranh của danh họa Holman Hunt vẽ Chúa Giêsu đang đứng gõ cửa một ngôi nhà. Điểm nhấn của bức tranh ở chỗ cánh cửa ấy không có tay nắm chốt bên ngoài như các cửa nhà chúng ta vẫn thấy. Chi tiết nhỏ mang một thông điệp rằng chỉ khi con người mở lòng ra đón nhận Ngài vào trong căn nhà mình, vào sự hiện diện thân tình của tình anh em, nơi bàn cơm hay giờ kinh gia đình và vào trong tâm hồn từng người thì Chúa Phục Sinh mới có thể thắp lên ánh sáng sự sống cho con người.

Khi đồng bàn với các môn đệ, Chúa Giêsu đã hoán đổi vị trí từ chỗ người khách được mời sang người chủ bữa ăn khi Người bẻ bánh trao cho họ. Chính cử chỉ thật quen thuộc mà chỉ Thầy Giêsu mới có: “Người cầm bánh, đọc lời chúc tụng, bẻ ra và trao cho hai ông.” Tâm hồn các môn đệ bừng sáng khi nhớ lại hành động Người Bẻ Bánh và trao cho các tông đồ vào bữa Tiệc ly và trối lại cho họ “hãy làm việc này mà nhớ đến Thầy”. Tin mừng ghi rất rõ: “Mắt họ sáng ra và nhận ra Người. Đoạn Người biến mất”. Họ chẳng cần thêm chứng cớ gì nữa vì như thế đã quá đủ để tuyên xưng Chúa đã sống lại. 

Câu chuyện Emmaus thật đẹp cho đến tận phút cuối.

Nếu như hai môn đệ ban đầu quá ám ảnh về cái chết của Chúa Giêsu rời xa họ, thì giờ đây, tâm hồn họ được thay thế bởi phút giây không bao giờ quên, đó là được Chúa Phục Sinh đến ngay bên.

Nếu như các môn đệ nghe người này người kia đồn đã gặp Chúa, thì giờ đây, hai ông được chính Chúa Phục Sinh giảng giải Kinh Thánh, được gặp Người qua cử chỉ Bẻ Bánh.

Nếu như hai môn đệ ban đầu đắng lòng khi kể về Thầy của họ, thì giờ đây, chẳng những họ ấm lòng mà còn bừng cháy tâm hồn vì đã gặp gỡ được Đấng Phục Sinh.

Nếu như hai môn đệ ban chiều bỏ anh em để lê gót “về quê cắm câu” khi cái chết của Thầy là dấu chấm hết, thì giờ đây, họ đứng dậy ngay và liền, quay trở lại Giêrusalem, gặp Nhóm Mười Một và các bạn hữu để mở sang một trang mới của hành trình người môn đệ Chúa.

Nếu như hai môn đệ khi thấy trời tắt nắng đã mời Chúa trọ lại qua đêm vì đường đi nguy hiểm, thì giờ đây, với tâm hồn đầy nhiệt huyết, bất chấp gian nan, không ngại mệt nhọc, chẳng chút sợ hãi, họ đã quay ngược lại đoạn đường ban chiều để loan báo Tin vui Chúa Phục Sinh.

Có một điểm cũng đáng ghi nhận là tới phút cuối, đoạn Tin mừng chỉ nêu tên một môn đệ là Cleopat, người còn lại không được nêu tên để mỗi chúng ta, thêm môn đệ khác nữa của Chúa Giêsu điền tên mình vào đó. Chúng ta đang sống trong mùa Phục Sinh, đó là niềm vui mà thư thứ I, thánh Phêrô Tông đồ cho biết: “Nhờ Người, anh em tin vào Thiên Chúa, Đấng làm cho Người sống lại từ cõi chết, và ban vinh quang cho Người để anh em đặt cả lòng tin và niềm hy vọng nơi Thiên Chúa.” Người là niềm hy vọng để từng người chúng ta nhờ cảm nghiệm một đời sống cá vị với Đấng Phục Sinh mà tin tưởng Người vẫn đồng hành, vực chúng ta dậy trong những khó khăn, gian khổ, cả những lúc vất vả buồn chán của con người. Ơn Chúa luôn ở cùng bao lâu ta luôn ý thức quay lại, hiệp thông với Chúa và với anh chị em, cụ thể nhất khi cử hành Lễ Bẻ Bánh, thứ đến là nghiền ngẫm Lời Chúa và thực thi việc tốt.

Cả trong những ngày phải sống giản cách xã hội vì dịch bệnh, với sáng kiến để các tín hữu với lòng ước ao gặp được Chúa: qua Thánh lễ trực tuyến, qua giờ cầu nguyện, chuỗi Mân Côi, qua việc suy gẫm Lời Chúa trong Kinh Thánh, hay tìm gặp Chúa qua anh chị em từ trạm ATM gạo từ thiện, những túi gạo bác ái tương trợ lẫn nhau, chúng ta không quên cầu xin cho dịch bệnh sớm được lắng dịu để chúng ta có thể gặp Chúa cách thể lý và hiệp thông tình huynh đệ thực sự khi cộng đoàn cử hành Thánh Lễ. Như Đức Thánh cha Phanxicô đã nhắc hôm 17/4/2020 trong một chia sẻ rằng “Việc cử hành qua các phương tiện thông tin là vì Giáo Hội bất đắc dĩ cho phép trong hoàn cảnh khó khăn, nhưng lý tưởng của Giáo Hội, các Bí tích và sự liên hệ giữa Giáo Dân với Thiên Chúa cũng rất cụ thể. Các tông đồ đã sống và có cái cảm nghiệm đó như một cộng đoàn Dân Chúa, chứ không phải sống một cách ích kỷ như một cá nhân hay là sống một cách “tràn lan” như trên mạng online”. 

Lạy Chúa, xin cho mỗi chúng con khi cất lên Alleluia, chúng con loan báo Tin Mừng Chúa Phục Sinh với một tâm hồn đã cảm nghiệm từ nay, cuộc sống con đã có Chúa ở cùng, Ngài làm mới lại con người chúng con luôn sống sự thánh thiện của Hội Thánh. Để trong sự hiệp thông Thánh Thể, chúng con cảm nếm tình yêu Chúa dưỡng nuôi và mong mỏi con trở nên khí cụ của Ngài. Amen.

Lm. Alfonso