Clock-Time

Chú Giải Tin Mừng - Lễ Thánh Tâm Chúa Giêsu

Giáo Hội đặt bài Tin Mừng này trong ngày lễ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu là để chúng ta suy tôn tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta qua việc Chúa Giêsu tự mạc khải Người là Thiên Chúa
CHÚ GIẢI TIN MỪNG

THỨ SÁU TUẦN XII THƯỜNG NIÊN A

LỄ THÁNH TÂM CHÚA 

NGÀY 19-06-2020



Mt 11:25-30


Noel Quession - Chú Giải

Mt 18: 21 35

Bấy giờ, ông Phêrô đến gần Đức Giêsu mà hỏi rằng : "Thưa Thầy nếu anh em con cứ xúc phạm đến con, thì con phải tha đến mấy lần ? Có phải bảy lần không ?"

Chúa nhật trước, chúng ta đã nghe từ miệng của Đức Giêsu thái độ phải có đối với "người anh em trót phạm tội".

Nhưng ngày hôm nay Phêrô đưa ra một vấn đề có tính chất cá nhân hơn . Trường hợp được xác định : Giờ đây không còn là một tội lỗi nói chung có nguy cơ làm hư hỏng cộng đoàn, nhưng là một sự xúc phạm mà một cá nhân phải chịu . "Nếu có một người nào đó xúc phạm đến con…"

Phản ứng đầu tiên, hầu như là theo bản năng của người bị xúc phạm là phải trả đũa lại. Sự trả thù theo Kinh Thánh như một con dã thú nằm phục trong bóng đêm ở cửa nhà, sẵn sàng nhảy ra nhe răng và vượn vuốt (Sáng Thế 4,7). Sự nhận xét này rất sâu sắc. Con dã thú ấy ở đâu đó trong lòng con người. Luật rừng là tự vệ đê sinh tồn thế thôi. Bản năng này làm cho sự tha thứ trở thành khó khăn. Trong Tin Mừng mà chúng ta sắp nghe là lời giải đáp cho một trong những vấn đề thời sự nóng bỏng. Nhân loại có thể sống.. . trong sự leo thang của bạo lực mà chúng ta thấy hôm nay ? Có thể nào phá vỡ cái vòng tròn quỷ quái của thù hận mà lòng thử ghét, khiêu khích. đe dọa, trả thù cột chặt vào nhau bằng dây xích ? Nhưng không cần phải đi tìm những xung đột chính trị hay quốc tế đầy ắp các trang báo, các bản tin trên đài hoặc trên truyền hình…

chúng ta phải dám nhìn thật gần vào chính chúng ta, trong cuộc sống mỗi ngày, bạo lực tiềm ẩn đang đầu độc bao mối quan hệ con người của chúng ta. Với sự linh hoạt thường có và sự thẳng thắn của một con người của dânn chúng, Phêrô nhấn mạnh với Đức Giêsu rằng dù sao có những sự tha thứ vượt qua giới hạn ! Tha thứ "một lần", "hai lần", "ba lần", thêm nữa ? (Trong các trường học của các kinh sư vào thời Đức Giêsu, người ta nhượng bộ đến "bốn lần"). Vì thế Phêrô tưởng rằng mình rất quảng đại khi đề nghị tha thứ đến bảy lần cho kẻ tái phạm không chịu sửa chữa và không ngừng làm chúng ta đau khổ.

Đức Giêsu đáp : "Thầy không bảo là đến bảy lần, nhưng là đến bảy mươi lần bảy".

Một lần nữa với sự tự chủ rất cao cả, Đức Giêsu làm nổ tung mọi tính toán của chúng ta và mời gọi chúng ta tha thứ đến vô cùng : Người nói, phải luôn luôn tha thứ và để biểu lộ tất cả sự mới mẻ của cuộc cách mạng chân chính đối với nhân loại, Đục Giêsu đã ám chỉ đến bài ca cổ xưa nhất nhưng cho nó ý nghĩa trái ngược. Con người đã ca bài ca này từ lâu. Đó là bài ca dữ tợn mà La-méc hát cho các bà vợ ông, đây là tiếng vang của lòng thù hận giữa các bộ tộc nguyên thủy : "A-đa và Xi-la, hãy nghe tiếng ta ? Thê thiếp của La-méc, hãy lắng tai nghe lời ta ! Vì một vết thương, ta đã giết một người, vì một chút sây sát ta đã giết một đứa trẻ. Ca-in sẽ được báo thù gấp bảy, nhưng La-méc thì gấp bảy mươi bảy" (Sáng Thế 4,23-24).

Nếu tôi lấy ác báo ác, thì cái se sẽ ngừng lại ở đâu ?

Lòng thương xót, tha thứ hẳn là một giá trị độc đáo của thái độ mà Đức Giêsu đề cao. Mỗi tôn giáo, và cả những phong trào chính trị, chiến đấu chống lại điều xấu và thương cảm đối với những người đau khổ... nhưng giữ khoảng cách đối với những người "làm điều ác. Cái mới đặc biệt của Đức Giêsu đó là sự khổ nạn của Người, Người vốn vô tội bị các đao phủ hành hạ thế mà Người đã nhìn những kẻ đóng đinh Người để tha thứ cho họ. "Lạy Chúa, xin Cha tha thứ cho họ vì họ không biết việc ho làm" (Lu ca 23,33).

Còn bạn, bạn đã khổ sở khi tha thứ bạn hãy nhìn lên Thánh Nhan Chúa.. ,khuôn mặt hiền từ không chống cự của Đức Giêsu trên thập giá.

Vì thế Nước Trời cũng giống như chuyện một ông vua kia muốn đòi các đầy tớ của mình thanh toán sổ sách, khi nhà vua vừa bắt đầu, thì người ta dẫn. đến một kẻ mắc nợ vua mười ngàn nén vàng. Y không có gì để trả nên tôn chủ ra lệnh bán y cùng tất cả vợ con, tài sản mà trả nợ.

Rõ ràng, đây là một dụ ngôn do óc tưởng tượng của một thiên tài kể chuyện Phương Đông. Tổng số tiền nợ là do tưởng tượng. Sử gia Flavius Joseph cho chúng ta một điểm so sánh khi thuật lại rằng vào năm thứ tư trước công nguyên hai tỉnh Galilê và Pêrê nộp hai trăm nén vàng tiền thuế nghĩa là chỉ bằng một phần năm mười con số mà Đức Giêsu kể ra ở đây. Con số không tưởng này chỉ có ý nghĩa tượng trưng, với một điểm khôi hài. Đức Giêsu muốn dạy cho chúng ta hiểu một điều quan trọng trong phần tiếp theo của câu chuyện. Sự tò mò của người nghe được kích thích. Điều gì sẽ xảy ra ? ông vua đó là ai dể có những con nợ như thế ? Người không thể trả nợ có thể làm gì .

Bấy giờ tên đầy tớ ấy sấp mình xuống bái lạy : Thưa Ngài xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả hết. Tôn chủ của tên đầy tớ ấy liền chạnh lòng thương cho y về và tha luôn món nợ...

Đây là một món quà vượt qua mọi sự tưởng tượng : 60 triệu ngày công ?

Vậy điều gì đã xảy ra từ quyết định đầu tiên của ông vua đòi hỏi phải thực hiện công lý đến quyết định thứ hai này, tha hết mọi món nợ ?

Đức Giêsu nói với chúng ta điều đó : "Tôn chủ chạnh lòng thương trước sự khẩn cầu khóc lóc của con nợ ấy" . Chúng ta gặp lại ở đây chữ Hy Lạp "splagchnistheis" có nghĩa đen là "cảm động đến ruột gan". Đây là một từ mà các tác giả Tin Mừng dành riêng cho Đức Giêsu động lòng thương xót trước sự khóc lóc của bà góa thành Na-im (Lu ca 7,13 ) , hoặc khi Người xúc động vì vết thương mưng mủ máu của một người bị bệnh phong hủi (Mác-cô 1,41), hoặc khi Người đau buồn trước những đám đông chán nản và bị bỏ rơi như bầy chiên không người chăn dắt (Mát-thêu 14,14 - 15,32).

Điều mà Đức Giêsu muốn cho chúng ta hiểu món tiền nợ quá lớn đó chính là : Thiên Chúa thì vô cùng, và với lòng thương xót vô cùng, Người có thể tha thứ' tất cả !

Tổng số điều ác, xấu trong thế gian cộng lại không thể tính nổi : Thiên Chúa "động lòng thương xót tha hết mọi món nợ. Vâng, Đức Giêsu nói Thiên Chúa là như thế.

Nhưng vừa ra đến ngoài, tên đầy tớ ấy gặp một người đồng bạn, mắc nợ y môt trăm quan tiền. Y liền túm lấy, bóp cổ mà bảo : "Trả nợ cho tao ?". Bấy giờ Người đồng bạn sấp mình xuống năn nỉ : "Thưa anh, xin rộng lòng hoãn lại cho tôi, tôi sẽ lo trả anh". Nhưng y không chịu, cứ tống anh ta vào ngục cho đến khi trả xong nợ.

Con người ấy thật là đê tiện ! Hắn không biết gì về lòng tốt mà hắn vừa được hưởng, không nghe lời cầu khẩn của người đồng bạn, cũng dùng những từ ngữ như hắn, hắn đòi phải được trả lại món nợ nhỏ xíu : một phần sáu trăm ngàn của món quà mà nó nhận được ! Con người ấy thật là bất nhân Lương tri của dân chúng nghe lời giảng dạy của Đức Giêsu không thể chịu đựng một sự bất công như thế.

Thấy sự việc xảy ra như vậy, các đồng bạn của y buồn lắm, mới đi trình bày với tôn chủ đầu đuôi câu chuyện. Bấy giờ tôn chủ cho đòi y đến và bảo : "Tên đầy tớ độc ác kia, ta đã tha hết số nợ ấy cho người, ngươi không phải thương xót đồng bạn như chính ta đã thương xót ngươi sao ". Rồi tôn chủ nổi cơn thịnh nộ, trao y cho lính hành hạ cho đến ngày y trả hết nợ cho ông…

Chúng ta chớ kẹt cứng vào một chi tiết cụ thể nào đó mà phải di đến điều chủ quan. ông vua này không phải là một ông vua thông thường. Bỗng dưng cũng qua lời Đức Giêsu, ông trở thành một ông Thẩm Phán đáng sợ vào ngày cánh chung : Một ông vua xét xử người ta dựa vào tình yêu mà họ dành cho nhau ! (Mát-thêu 25,31-46).

Chúng ta không quên câu hỏi mà Phêrô đã đưa ra lúc nãy Và chúng ta cảm thấy rất khó khăn khi phải tha thứ.

Một lần nữa, đây không phải luận cứ của luân lý hay xã hội học, vì dù chúng có cao siêu, Đức Giêsu cũng không rút ra từ đó những lý do cho những gì Người đòi hỏi chúng ta. Sự tha thứ cho nhau, theo Đức Giêsu, được đặt trên nền tảng chính yếu là chúng ta được Thiên Chúa ban ân tha thứ. Vậy muốn có khả năng hòa giải, chúng ta phải nhìn về phía Thiên Chúa : Có lẽ chúng ta có thể tha thứ cho những ai đã làm khổ chúng ta khi chúng ta có ý thức rất nhiễu về sự tha thứ mà chính chúng ta đã nhận được. Vấn đề là làm phản chiếu trên đồng bạn chúng ta tình yêu nhân hậu mà Thiên Chúa đã ban cho chúng ta. Chúng ta chớ vội vàng cho rằng dụ ngôn này không liên quan đến chúng ta Hoặc tệ hơn nữa, chỗ tìm kiếm

những lý do rất tinh vi rút ra từ sự đầu độc của các ý thức hệ về tập thể trong thế giới khắc nghiệt mà chúng ta đang sống (sự xung đột há không cần thiết sao ! ) . Biện minh cho thái độ khước từ tha thứ quá dễ . Bài Tin Mừng này bắt mỗi người chúng ta phải suy nghĩ. Tôi có can đảm nhìn kỹ cuộc đời mình, và đặt những cái tên và những khuôn mặt có thể lên những nhân vật của bài "dụ ngôn" HÔM NAY ?

ấy vậy Cha của Thầy ở trên trời cũng sẽ đối xử với anh em như thế, nếu mỗi người trong anh em không hết lòng tha thứ cho anh em mình.

Tư tưởng này rất quan trọng. . . vì thế Đức Giêsu bảo chúng ta đọc lại mỗi ngày trong kinh nguyện : "Xin tha tội cho chúng côn như chúng con cũng tha -cho những người có lỗi với chúng con (Mát-thêu 6,12-14). "Anh em đong đấu nào, thì Thiên Chúa cũng sẽ đong- đấu ấy cho anh em" (Mát-thêu 7,2 ; Lu ca 6,38).

Thiên Chúa không trừng phạt ai. Chính con người tự trừng phạt mình. Thiên Chúa yêu thương người đầy tớ không có lòng thương xót và sẵn sàng tha thứ cho anh ta lần nữa. Nhưng anh ta, đóng kín lòng mình trước sự tha thứ ấy qua việc không tha thứ cho người khác. Hỏa ngục, chính khi nói không có tình -yêu thương. Đức Giêsu đã lấy lòng nhân hậu mà bảo cho chúng ta biết rằng không yêu thương thật là khủng khiếp. Anh em hãy tha thứ.



Giáo phận Nha Trang - Chú Giải

 

LỄ THÁNH TÂM CHÚA

" Ta hiền lành và khiêm nhường trong lòng "


BÀI TIN MỪNG : Mt 11, 25 - 30

I / Ý CHÍNH :

Bài Tin Mừng hôm nay gồm mấy ý tưởng sau đây :

+ Chúa Giêsu nói mấy lời ta ơn Chúa Cha ( 11, 25 - 26 ) .

+ Chúa Giêsu tự mạc khải Người đồng bản tính với Chúa Cha ( 11, 27 ) .

+ Chúa Giêsu mời gọi người ta sống theo luật của Người, luật ban sự sống đời đời ( 11, 28 - 30 ) .

II / SUY NIỆM :

1 / " Lạy Cha là Chúa trời đất ..." :

+ Lạy Cha : khi cầu nguyện, Chúa Giêsu thường xưng tụng Thiên Chúa là Cha, " Chữ Cha" thường được dùng trong đời sống thân mật gia đình . Vì thế do lòng kính trọng, người Do thái không dám gọi Thiên Chúa là Cha . Cách xưng hô của Chúa Giêsu ở đây là một điều mới lạ đối với dân Do thái .

Khi xưng hô như vậy, Chúa Giêsu muốn nêu nên sự thân mật giữa Người với Chúa Cha, như tâm tình đơn sơ, chân tình, không chút sợ hãi của người con đối với Cha mình chính Chúa Giêsu cũng chuyển thông tâm tình này cho các môn đệ và cho chúng ta khi Người dạy kinh lạy Cha chúng con ở trên trời tâm tình này biểu lộ sự thân mật và gần gũi giữa Thiên Chúa và loài người .

+ Chúa trời đất : đây là lời xưng hô có tính cách long trọng chứng tỏ điều Chúa sắp tuyên bố thật là điều quan trọng .

+ Con xưng tụng Cha : Chúa Giêsu xưng tụng Chúa Cha vì Người nhận ra rằng sự thất bại đối với người khôn ngoan, nhưng lại thành công đối với những kẻ bé mọn, là đieefu tương ứng với chính bản chất của công cuộc Người thực hiện để phục vụ nhân loại và cứu vớt những kẻ nghèo hèn, một hạng người bị giới quyền cao kinh bỏ .

+ Vì Cha đã dấu : kiểu nói " Dấu" ở đây không mang ý nghĩa là Chúa Cha từ chối, không cho những người hiền triết tự mãn, cho mình đã biết, nên " Những điều ấy" không mở ra cho họ biết được ngược lại những kẻ bé mọn vì có lòng đơn sơ khó nghèo và có lòng khao khát nên " Những điều ấy" được bộc lộ ra cho họ biết, và đó là ý muốn của Chúa Cha . Ơ đây chúng ta liên tưởng đến trường hợp người mù từ bẩm sinh ( Ga 9, 39 ) " Ta đến để thế gian đặt lại vấn đề cho kẻ mù trở nên sáng và người sáng trở nên kẻ mù" .

+ Những người hiền triết và khôn ngoan : ở đây có ý chỉ những người học thức, có chuyên môn và có thẩm quyền trong lãnh vực tôn giáo ( Is19, 14 . 1 Cr 1, 29 ) .

+ Những kẻ bé mọn : ở đây chỉ những người nghèo khó trong tinh thần Bát phúc ( Tv 19, 8 . 116, 6 ) chỉ đám thường dân và những người tội lỗi . Trái với những người Biệt phái chỉ tìm hiểu theo mặt chữ với tính cách vật chất và thuần lý .

+ Những điều ấy : ở đây có ý nói đến tổng quát toàn thể công trình mạc khải của Chúa Giêsu, tức là giáo huấn của Ngài .

2 / " Mọi sự đã được Cha Ta trao phó cho Ta ..." :

Ơ đây Chúa Giêsu tự mạc khải Người đồng bản tính với Chúa Cha .

+ Không ai biết Con trừ ra Cha, và không ai biết Cha trừ ra Con : " Biết " ở đây không hiểu theo nghĩa tri thức thông thườnh nhưng là biết cách thâm sâu ( St 4, 1 . 17, 25 ) " Biết " ở đây đồng nghĩa với yêu mến gồm ý chí tình yêu và cảm giác, nghĩa là tất cả mọi hình thức của trí tuệ, con tim đều tham dự vào tri thức đó .

Đây là một mạc khải về thiên tính của Chúa Giêsu Kitô, vì không một tạo vật nào có thể nào biết ( thaeo nghĩa thâm sâu ) được Thiên Chúa . Nếu có một người nào biết được Người thì người đó phải là Thiên Chúa . Ơ đây Chúa Giêsu biết Chúa Cha, nên Ngài đồng bản tính với Thiên Chúa Cha .

+ Và kẻ Con muốn mạc khải Chúa : ở đây muốn nói chúng ta biết về Thiên Chúa nhờ Chúa Giêsu Kitô mạc khải cho người mạc khải về Thiên Chúa bằng lời nói là các lời giảng thuyết, bằng hành động là các phép lạ và bằng chính con Người của Người .

3 / " Tất cả hãy đến với Ta ..." :

Ơ đây Chúa Giêsu mời gọi mọi người đến làm môn đệ Người, tức là sống theo Người .

+ Khó nhọc và gánh nặng : liên hệ với Mt 23, 4 thì khó nhọc và gánh nặng ở đây không nhằm chỉ những đau khổ vất vả và thử thách của đời sống bằng có ý chỉ gánh nặng của việc tuân giữ luật các có vụ hình thức do người Do thái tạo ra .

+ Ta sẽ bổ sức cho : " Bổ sức" ở đây có ý nghĩa làm cho ta đạt tới cứu cánh của đời sống là sự sống đời đời . Vì thế, " Bổ sức" vừa có tính cách giải thoát : " Tội con đã được tha" vừa có tính cách ban sức mạnh : " Đừng sợ, Ta đã thắng thế gian " ( Mt 9, 27 ; Ga 14, 30 ; 16, 33 ) vì chỉ có Chúa Giêsu mơi nói và làm được như vậy .

4 / " Hãy mang lấy ách của Ta ..." :

+ " Ách" : người Do thái thường dùng để chỉ lề luật của Thiên Chúa ( Hc 6, 24 - 30 ) . ách không phải lúc nào cũng nặng nề vì huấn cách nói tới cả niềm vui của ách nữa ( Hc 51, 20 - 27 ) .

+ Ách của Ta : ở đây cho thấy Chúa Giêsu không miễn chuẩn cho ta khỏi hy sinh cố gắng khi tuân giữ luật của Người nhưng Người bảo ta giữ luật của Người theo tinh thần của Tám mối phúc để thay thế cách giữ luật vì luật và vì hình thức của người Do thái .

+ Vì Ta hiền lành và khiêm nhường : ở đây Matthêô dùng kiểu nói hiền lành như ở mối phúc thứ hai . Điều này chứng tỏ không những Chúa Giêsu dạy ta mà chính Người cũng là kiểu mẫu của sự hiền lành và khiêm nhường cho chúng ta nữa .

5 / " Ách của Ta thì êm ái ..." :

Ơ đây Người không có nghĩa Chúa Giêsu đòi hỏi ít hơn khi phải giữ luật của Người, nhưng Người đòi hởi theo cách khác . Quả vậy tình yêu là cho ách và gánh trở nên êm ái và nhẹ nhàng . Chính thánh Augustinô đã nói " Nơi nào có tình yêu ở đó không có gian khổ" .

III / ÁP DỤNG :

A / Áp dụng theo Tin Mừng :


Giáo Hội đặt bài Tin Mừng này trong ngày lễ kính Thánh Tâm Chúa Giêsu là để chúng ta suy tôn tình yêu của Thiên Chúa đối với chúng ta qua việc Chúa Giêsu tự mạc khải Người là Thiên Chúa, và qua việc Người mời gọi chúng ta đến với Người bằng cách tin vào Ngài và sống theo tinh thần của Ngài để Ngài bổ sức cho .

B / Áp dụng thực hành :

* Nghe Lời Chúa nói :


1 / " Lời Cha là Chúa trời đất" : Chúa Giêsu xưng hô Thiên Chúa là Cha và người đã thông ban cho các môn đệ và chúng ta sống tâm tình Cha con này mỗi khi câu nguyện để được cảm nghiệm Thiên Chúa gần giũ chúng ta .

2 / " ...mạc khải cho những kẻ bé mọn" : Chúa muốn chúng ta phải có tâm tình khó nghèo, đơn sơ, chân thành và khao khát để được Chúa mạc khải mỗi khi học hỏi, suy niệm và tiếp xúc với Lời Chúa, với giáo lý của Chúa .

3 / " Cha đã che dấu không cho những người hiền triết và khôn ngoan biết " : nếu chúng ta giữ tâm trạng tự mãn như những người tự cho mình là hiền triết và khôn ngoan thì không thể hiểu được giáo lý của Chúa .

4 / " Hãy mang lấy ách của Ta" : Chúa muốn chúng ta sống theo luật Chúa để được bình an trong tâm hồn và được nâng đỡ bổ sức trên đường về quê trời .

5 / " Ách Ta thì êm ái" : sống theo tinh thần Chúa không phải là vất vả, nhưng nhờ lòng mến Chúa thì sự vất vả ấy trở nên nhẹ nhàng và êm ái .

LỊCH SƯ LỄ THÁNH TÂM CHÚA

A / khi Chúa Giêsu chịu treo trên Thập giá, thánh Gioan đã nhấn mạnh đến vết thương ở cạnh sườn ( Ga 19, 43 ) đã thấy máu cùng nước chảy ra như muốn nói rằng : đó là dấu chỉ cao độ của tình thương .

B / Trước thế kỷ 12 Giáo Hội có thói quen tôn kính các vết thương của Chúa Giêsu, nhưng từ Thế kỷ 13, thì bắt đầu tôn kính trái tim Chúa coi như nơi tập trung của tình thương .

C / Thế kỷ 17 năm 1695, Margarita, nữ Tu thuộc dòng Đức Mẹ đi viếng ở Paray - le - Monial ( Pháp ) đã được Chúa hiện ra phán bảo ; " Đây là trái tim đã yêu mến loài người quá sức" . Rồi Chúa truyền phải phổ biến lòng tôn sùng trái tim Chúa trên khắp thế giới , Giáo Hội dùng việc cổ động tôn sùng này như một phương tiện chống các lý thuyết sai lầm lan tràn vào thời đó của phái Calvinisme và Janse'nisne chủ trương Thiên Chúa khắc nghiệt, không có lòng thương mọi người . Vì thế Giáo Hội thấy càng phải đề cao lòng thương của Chúa .

Đ / Cuối thế kỷ 18 : Giáo Hội lập lễ kính thánh tâm Chúa Giêsu .

E / Ngày nay, lễ kính thánh tâm được định vào ngày thứ sáu sau Chúa nhật thứ II lễ hiện xuống . Theo quyết định của Hội Đồng Giám Mục Việt Nam thì được kính trọng thể lễ thánh tâm vào Chúa nhật kế tiếp ngày thứ sáu vừa nói trên ...

Ý NGHĨA CỦA VIỆC ĐỀN TẠ

Mục đích việc kính thờ trái tim Chúa Giêsu là việc đền tạ . Đền tạ gồm hai phần :

1 / Kính thay mến thay cho kẻ không kính mến .

2 /Và dâng lên Chúa những lời ngợi khen ăn năn đau đớn thế cho những kẻ không ngợi khen mà còn xúc phạm đến Chúa nữa .

HTMV Khóa 10 - ĐCV Thánh Giuse Sài Gòn