Clock-Time

CÔNG BỐ SỰ THẬT - Thứ Bảy Tuần XXV Mùa Thường Niên (Lc 9: 43 - 45) - Lm Cao Nhất Huy

Bài học về sự thật mà ta học được từ Chúa Giêsu đó là: - Người Kitô hữu phải sống trong sự thật, nói sự thật và hành động trong sự thật. - Khi nói sự thật, công bố sự thật, ta phải xét lại mối tương quan với Chúa: Sự thật đó có làm mất danh dự người khác, khiến cho họ không thể sống bình an và hạnh phúc được không? Và sự thật khi tôi công bố đó có làm vinh danh Chúa hay không? - Trước khi công bố sự thật, ta hãy nhìn lại mình: Tôi là người đi theo Chúa có nhiều khuyết điểm: Đó là sự thật; tôi vẫn còn đó những tính tốt và tính xấu và tôi không hoàn hảo: Đó là sự thật. - Tôi và mọi người đang trên đường đi về Nước Trời, nhưng chưa tới nơi: Đó là sự thật- Tôi và mọi người đang được Chúa Giêsu mời gọi: “Các con hãy nên trọn lành như Cha các con là Đấng trọn lành” (Mt 5: 48): Đó là sự thật.

SUY NIỆM LỜI CHÚA

THỨ BẢY TUẦN XXV MÙA THƯỜNG NIÊN

NGÀY 24/09/2022

Ca nhập lễ

Chúa phán: “Ta là Đấng cứu độ dân Ta,
trong mọi cơn gian nan thử thách,
nếu chúng kêu cầu Ta,
Ta sẽ thương nhận lời,
và cho đến muôn đời muôn thuở,
Ta sẽ là Chúa Trời của chúng”.

Bài đọc 1: Gv 11: 9 - 12,8

Giữa tuổi thanh xuân, bạn hãy tưởng nhớ Đấng đã dựng nên mình. Đừng chờ đến khi bụi đất lại trở về với đất.

Bài trích sách Giảng viên.

Này bạn thanh niên, cứ vui hưởng tuổi xuân của bạn, và làm cho tâm hồn được hạnh phúc trong những ngày còn trẻ: cứ chiều theo ước muốn của lòng mình và những gì mắt mình ưa thích. Nhưng bạn phải biết rằng: về tất cả những điều đó, Thiên Chúa sẽ gọi bạn ra xét xử. Hãy đẩy lui sầu não khỏi tâm hồn, khử trừ đớn đau khỏi thân xác, vì tuổi trẻ đầu xanh đều là phù vân cả. Giữa tuổi thanh xuân, bạn hãy tưởng nhớ Đấng đã dựng nên mình. Đừng chờ đến ngày tai ương ập tới, đừng chờ cho năm tháng qua đi, những năm tháng mà rồi bạn sẽ phải nói: “Tôi chẳng có được một niềm vui nào trong thời gian đó cả!” Đừng chờ đến khi mặt trời với ánh sáng, mặt trăng cùng tinh tú đều trở thành tối tăm, và mây đen tụ lại khi cơn mưa đã dứt. Ngày ấy, người giữ nhà sẽ run lẩy bẩy, chàng trai vạm vỡ phải khòm lưng, các cô xay bột không còn xay tiếp vì không đủ người xay, các bà nhìn qua cửa sổ: chỉ nhìn thấy lờ mờ. Ngày ấy, cánh cửa ngó ra đường sẽ đóng lại, tiếng cối xay bột từ từ nhỏ đi, người ta trỗi dậy khi vừa nghe tiếng chim hót và mọi cô ca sĩ sẽ phải lặng thinh. Ngày ấy, đường hơi dốc cũng làm người ta sợ, chân bước đi mà lòng thật kinh hoàng. Ngày ấy, hoa hạnh đào nở ra trắng xoá, loài châu chấu trở nên chậm chạp nặng nề, trái bạch hoa hết còn hương vị. Bởi vì con người tiến đến nơi ở ngàn thu, bên đường đầy những người khóc than ai oán. Đừng chờ đến khi chỉ bạc đứt, bình vàng vỡ, vò nước bể ngay tại hồ chứa nước, ròng rọc gãy, vụt rơi xuống giếng sâu. Đừng chờ đến khi bụi đất lại trở về với đất, khi phàm nhân trả lại cho Thiên Chúa hơi thở Người đã ban cho mình. Ông Cô-he-lét nói: “Phù vân, quả là phù vân, mọi sự đều là phù vân cả!”

Đáp ca: Tv 89: 3-4.5-6.12-13.14 và 17 (Đ. c.1)

Đ. Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ,
Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn.

Chúa bắt phàm nhân trở về cát bụi,
Ngài phán bảo: “Hỡi người trần thế, trở về cát bụi đi!” Ngàn năm Chúa kể là gì,
tựa hôm qua đã qua đi mất rồi,
khác nào một trống canh thôi!

Đ. Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ,
Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn.

Ngài cuốn đi, chúng chỉ là giấc mộng,
như cỏ đồng trổi mọc ban mai, nở hoa vươn mạnh sớm ngày,
chiều về ủ rũ tàn phai chẳng còn.

Đ. Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ,
Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn.

Xin dạy chúng con đếm tháng ngày mình sống,
ngõ hầu tâm trí được khôn ngoan. Lạy Chúa, xin trở lại! Ngài đợi đến bao giờ?
Xin chạnh lòng thương xót những tôi tớ Ngài đây.

Đ. Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ,
Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn.

Từ buổi mai, xin cho đoàn con được no say tình Chúa,
để ngày ngày được hớn hở vui ca. Xin cho chúng con được vui hưởng
lòng nhân hậu của Chúa là Thiên Chúa chúng con.
Việc tay chúng con làm, xin Ngài củng cố,
xin củng cố việc tay chúng con làm.

Đ. Lạy Chúa, trải qua bao thế hệ,
Ngài vẫn là nơi chúng con trú ẩn.

Tung hô Tin Mừng: x. 2 Tm 1: 10

Ha-lê-lui-a. Ha-lê-lui-a. Đấng Cứu Độ chúng ta là Đức Giê-su Ki-tô đã tiêu diệt thần chết, và đã dùng Tin Mừng mà làm sáng tỏ phúc trường sinh. Ha-lê-lui-a.

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (9: 43-45)

44 Một hôm, Đức Giê-su nói với các môn đệ: "Phần anh em, hãy lắng tai nghe cho kỹ những lời sau đây: Con Người sắp bị nộp vào tay người đời”.45 Nhưng các ông không hiểu lời đó, vì đối với các ông, lời đó còn bí ẩn, đến nỗi các ông không nhận ra ý nghĩa. Nhưng các ông sợ không dám hỏi lại Người về lời ấy.

SUY NIỆM

CÔNG BỐ SỰ THẬT

“Có thì phải nói có, không thì phải nói không. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ”

---/---

Tin Mừng hôm nay nằm trong bối cảnh, sau khi Chúa Giêsu làm các phép lạ và trừ quỷ, dân chúng và các môn đệ bỡ ngỡ trước quyền năng của Chúa. Cái bỡ ngỡ đó đã dẫn họ đến một con đường khác ngoài con đường mà Đức Giêsu muốn mạc khải. Đức Giêsu hiểu tâm trí của các ông nên Ngài đã một lần nữa, công bố sự thật về Đấng Kitô - Đấng chịu đóng đinh: “Phần anh em, hãy lắng tai nghe cho kỹ những lời sau đây: Con Người sắp bị nộp vào tay người đời”. Đó là sự thật về Đức Kitô.

Kinh Thánh cho chúng ta biết, mặc dù qua nhiều lần và nhiều cách, Đức Kitô cố gắng cho các ông hiểu sự thật về con đường Giêsu, nhưng các ông vẫn không hiểu; thậm chí không chịu chấp nhận sự thật đó. Chẳng hạn, khi Chúa Giêsu nói cho các môn đệ biết Ngài phải lên Giêrusalem để chịu khổ nạn và chịu chết, thì Phêrô đã can ngăn: Lạy Thầy, không thể thế được! Thầy sẽ chẳng phải như vậy đâu(Mt 16: 22).

Đoạn Tin Mừng hôm nay, Chúa Giêsu công bố sự thật về Đấng Kitô, kết quả của sự thật đó là mang ơn cứu độ đến cho con người. Còn đối với các môn đệ, khi không hiểu, không chấp nhận sự thật thì sẽ có nguy cơ dẫn đến diệt vong như lời của Chúa Giêsu đã từng quở trách Phêrô: “Hỡi Satan, hãy lui ra đàng sau Thầy, con làm cớ cho Thầy vấp phạm, vì con chẳng hiểu biết những gì thuộc về Thiên Chúa, mà chỉ hiểu biết những sự thuộc về loài người”.

Ở đây, chúng ta hiểu hai khía cạnh: Thứ nhất, Đức Giêsu công bố về sự thật và Ngài mời gọi các môn đệ hãy đón nhận và sống sự thật đó. Thứ hai, sự thật mà Đức Giêsu công bố mang ơn cứu độ đến cho nhiều người.

Đức Giêsu nói: Sự thật sẽ giải thoát anh em (x. Ga 8: 32). Như vậy, muốn sống bình an, hạnh phúc thì chúng ta phải nói sự thật, làm trong sự thật, và sống trong sự thật. Trong công trình sáng tạo, Thiên Chúa đã nói sự thật về việc “cấm ăn trái cây ở giữa vườn”, nếu ăn sẽ phải chết. Đó là sự thật. Ma quỷ là con rắn đã bẻ cong sự thật sang lời nói dối. Ông bà nguyên tổ đã không đón nhận sự thật mà sống trong sự lừa dối, nên hậu quả là sự chết.

Sự thật là Chúa Giêsu đã dùng quyền năng của Thiên Chúa và tình yêu thương của Ngài để trừ quỷ và chữa lành bệnh tật nhằm giải thoát cho con người. Nhưng những Kinh sư và các nhà lãnh đạo tôn giáo không đón nhận sự thật và bẻ cong sự thật đó bằng lời nói dối để khẳng định Chúa Giêsu dùng quyền lực của Bêendêbun. Khi lời nói dối đó xuất phát từ lòng họ, ngay lập tức, họ bị giam cầm trong nô lệ của tội lỗi là ghen tức, đố kỵ và hận thù. Thế nên, Chúa Giêsu đã nói: “Có thì phải nói ‘có’, ‘không’ thì phải nói ‘không’. Thêm thắt điều gì là do ác quỷ” (Mt 5: 37).

Sự thật mà Đức Giêsu đã công bố và thực thi, chính là Ngài phải chịu khổ nạn, chịu chết và sống lại. Sự thật này mang đến hai hiệu quả: Thứ nhất, Đức Giêsu đã hoàn toàn vâng phục thánh ý Chúa Cha và đẹp lòng Chúa Cha mọi đàng. Thứ hai, Đức Giêsu đã mang ơn cứu độ đến cho loài người.

Như thế, sự thật buộc ta phải sống, phải nói, phải hành động… nhưng không phải sự thật nào cũng phải công bố. Nhìn vào việc Chúa Giêsu công bố sự thật, mời gọi ta xem xét: Sự thật đó có giúp ích cho chính tôi thăng tiến đời sống đạo đức, và giúp người khác thăng tiến hay không?

Sự thật là tôi theo Chúa, mọi người cũng theo Chúa. Tôi và mọi người theo Chúa là cứu cánh, còn tất cả những thứ khác chỉ là phương tiện. Vậy mục đích của tôi khi nói sự thật là gì? Điều tôi nói đó có làm Chúa được vinh danh hay làm tôi được vinh danh?

Khi ta xét tất cả những điều đó, là ta đang đi vào bản chất “cao nhất”, “rộng nhất” của sự thật. Bởi vì, sự thật không chỉ giới hạn giữa ta với người khác, nhưng còn là một tổng thể: với ta, với người khác và với Thiên Chúa nữa. Vì thế, Đức Giáo Hoàng Phanxicô đã nói: “Đừng sống tương quan giả dối với Thiên Chúa”. Tương quan trở nên giả dối khi ta nghĩ rằng sự thật ta công bố để cho kẻ khác phải bẽ mặt, còn ta được vinh danh. Đó chính là mối tương quan giả dối với Thiên Chúa.

Bài học về sự thật mà ta học được từ Chúa Giêsu, đó là:

- Người Kitô hữu phải sống trong sự thật, nói sự thật và hành động trong sự thật.

- Khi nói sự thật, công bố sự thật, ta phải xét lại mối tương quan với Chúa: Sự thật đó có làm mất danh dự người khác, khiến cho họ không thể sống bình an và hạnh phúc được không? Và sự thật khi tôi công bố đó có làm vinh danh Chúa hay không?

- Trước khi công bố sự thật, ta hãy nhìn lại mình: Tôi là người đi theo Chúa có nhiều khuyết điểm: Đó là sự thật; tôi vẫn còn đó những tính tốt và tính xấu và tôi không hoàn hảo: Đó là sự thật.

- Tôi và mọi người đang trên đường đi về Nước Trời, nhưng chưa tới nơi: Đó là sự thật.

- Tôi và mọi người đang được Chúa Giêsu mời gọi: “Các con hãy nên trọn lành như Cha các con là Đấng trọn lành” (Mt 5: 48): Đó là sự thật.

Lạy Chúa, xin giúp chúng con biết sống trong sự thật, tôn trọng sự thật và dám đón nhận sự thật khi được người khác góp ý. Xin Chúa giúp mỗi người chúng con luôn biết nhìn lên Chúa trước khi công bố một sự thật nào đó. Amen.

Cao Nhất Huy