Clock-Time

​Công việc của Cha - Thứ Tư Tuần thứ 4 Mùa Chay C

Đoạn Tin Mừng hôm nay tiếp theo đoạn Tin Mừng hôm qua: vì Chúa Giêsu chữa bệnh cho người bất toại vào ngày Sabát nên một số người Do Thái trách Ngài
Lời Chúa:  Ga 5,17-30

17Nhưng Đức Giêsu đáp lại: "Cho đến nay, Cha Tôi vẫn làm việc, thì Tôi cũng làm việc." 18Bởi vậy, người Do Thái lại càng tìm cách giết Đức Giêsu, vì không những Người phá luật Sabát, lại còn nói Thiên Chúa là Cha của mình, và như thế là tự coi mình ngang hàng với Thiên Chúa.19Đức Giêsu lên tiếng nói với họ rằng: "Thật, Tôi bảo thật các ông: Người Con không thể tự mình làm bất cứ điều gì, ngoại trừ điều Người thấy Chúa Cha làm; vì điều gì Chúa Cha làm, thì Người Con cũng làm như vậy. 20Quả thật, Chúa Cha yêu Người Con và cho Người Con thấy mọi điều mình làm, lại sẽ còn cho Người Con thấy những việc lớn lao hơn nữa, khiến chính các ông cũng phải kinh ngạc. 21Chúa Cha làm cho kẻ chết trỗi dậy và ban sự sống cho họ thế nào, thì Người Con cũng ban sự sống cho ai tuỳ ý. 22Quả thật, Chúa Cha không xét xử một ai, nhưng đã ban cho Người Con mọi quyền xét xử, 23để ai nấy đều tôn kính Người Con như tôn kính Chúa Cha. Kẻ nào không tôn kính Người Con, thì cũng không tôn kính Chúa Cha, Đấng đã sai Người Con. 24Thật, Tôi bảo thật các ông: ai nghe lời Tôi và tin vào Đấng đã sai Tôi, thì có sự sống đời đời và khỏi bị xét xử, nhưng đã từ cõi chết bước vào cõi sống. 25Thật, Tôi bảo thật các ông: giờ đã đến và chính là lúc này đây giờ các kẻ chết nghe tiếng Con Thiên Chúa; ai nghe thì sẽ được sống. 26Quả thật, Chúa Cha có sự sống nơi mình thế nào, thì cũng ban cho Người Con được có sự sống nơi mình như vậy, 27lại ban cho Người Con được quyền xét xử, vì Người Con là Con Người. 28Các ông chớ ngạc nhiên về điều này, vì giờ đã đến, giờ mọi kẻ ở trong mồ sẽ nghe tiếng Người Con 29và sẽ ra khỏi đó: ai đã làm điều lành, thì sẽ sống lại để được sống; ai đã làm điều dữ, thì sẽ sống lại để bị kết án. 30Tôi không thể tự ý mình làm gì. Tôi xét xử theo như Tôi được nghe, và phán quyết của Tôi thật công minh, vì Tôi không tìm cách làm theo ý riêng Tôi, nhưng theo ý Đấng đã sai Tôi.


 
Cho đến nay, Cha Tôi vẫn làm việc, thì Tôi cũng làm việc (Ga 5,17)
 
SUY NIỆM
 
Phân tích

1. Đoạn Tin Mừng hôm nay tiếp theo đoạn Tin Mừng hôm qua: vì Chúa Giêsu chữa bệnh cho người bất toại vào ngày Sabát nên một số người Do Thái trách Ngài đã làm việc vào ngày đáng nhẽ ra phải nghỉ việc. Trả lời cho họ, Chúa Giêsu nói “Cha Ta làm việc liên lỉ. Ta cũng làm việc như vậy… Điều gì Chúa Cha làm thì Chúa Con cũng làm y như vậy.”

2. Bài đọc I: (trích sách Isaia) có thể giúp ta hiểu công việc mà Chúa Cha và Chúa Con vẫn làm liên lỉ là gì: đó là việc xót thương, cứu giúp loài người, nhất là những người cùng khổ. Giống như một người mẹ không bao giờ ngưng thương con cái mình: “Nào người mẹ có thể quên con mình được chăng? Cho dù người mẹ có quên, nhưng ta không quên được đâu.”

Suy gẫm

1. Ngày Sabát hay trong ngày Chúa nhật bây giờ là ngày nghỉ. Nghỉ đối với Chúa Giêsu không có nghĩa là không làm gì mà nghỉ để có thời giờ nghĩ đến người khác nhiều hơn. Nói cách khác, trong ngày đó, ta nghỉ làm những việc cho mình, mà để làm những việc cho người khác.

2. Như vậy chúng ta thấy Chúa Giêsu tỏ ra mình là một người rất tự do vì Ngài không bị ràng buộc vào những tập tục ngày Sabát. Thế nhưng tự do không có nghĩa là muốn làm gì thì làm. Sự tự do đích thực phải xuất phát từ một sự lệ thuộc cao cả hơn đó là ý của Thiên Chúa: “Ta không thể tự mình làm điều gì vì ta không tìm ý riêng Ta mà tìm ý Đấng đã sai Ta.”

Như thế bài Tin Mừng hôm nay là một sự nghịch lý: Tự do nhờ lệ thuộc ý Thiên Chúa. Khi con người lệ thuộc hoàn toàn vào ý Thiên Chúa thì con người sẽ tự do, ngược lại khi con người không theo ý Thiên Chúa thì con người sẽ thành nô lệ cho rất nhiều thứ khác. Ta hãy suy nghĩ thêm về cái nghịch lý này.

3. Một thiếu niên đi xem đấu bóng với cha sở, nói với cha rằng anh không thích vâng phục. Anh nói: “Thưa Cha, con rất ghét ai bảo thế này, thế nọ. Không có tự do trong việc này.”

Cha sở không nói một lời. Liền sau đó, họ gặp một biển chỉ đường hướng đi đến sân chơi. Cha sở làm như không thấy, cậu bé la lên: “Chúng ta đi sai đường! Thưa Cha, Cha không thấy dấu đàng kia!”

Cha sở bình tĩnh trả lời: “Cha thấy chứ, nhưng Cha nghĩ đường này xem ra tốt hơn, và Cha ghét bị ai chỉ bảo đi đường này, đường kia bởi một biển chỉ đường cũ kĩ. Nó không cho Cha tự do hành động.”

Cậu bé nhận ra bài học, và họ vòng trở lại đi vào hướng sân chơi.

4. “Cha Ta làm việc liên lỉ. Ta cũng làm việc như vậy"…

Nếu trái tim không bao giờ ngừng đập, thì tình thương cũng không bao giờ nghỉ ngơi. Thiên Chúa và Chúa Giêsu vẫn luôn liên lỉ làm những việc tình thương. Thiên Chúa luôn làm việc. Chúng ta cũng phải như vậy thì mới giống Người.

Có một giòng nước suối mát kia phát nguồn từ một khe đá trên ngọn núi cao. Nước chảy vào một chiếc hồ lớn. Người qua đường dừng chân bên hồ để nghỉ ngơi chốc lát rồi ra đi. Không ai có lời cảm ơn giòng nước mát. Cả những bông hoa tươi đẹp nở bên hồ cũng chẳng màng gì đến giòng nước. Nhưng một ngày nọ, cũng có một bông hoa nở gần đó thắc mắc.

- Sao chẳng có ai để ý cảm ơn bác thế hở giòng nước?

Nước trả lời:

- Không có gì quan trọng cả hoa cúc ơi. Em đừng lo. Vì tôi được Thiên Chúa tạo dựng là để cho đi.

Thế rồi nước vui vẻ tiếp tục chảy xuống thung lũng, thấm nhuần ruộng đất. Ruộng đất khô cằn hân hoan đón nhận giòng nước với lòng biết ơn, quí mến:

- Nước ơi, nước muốn chúng tôi làm gì để đền ơn, vì nước đã đem lại cho chúng tôi sức sống dào dạt, ruộng đồng phì nhiêu, hoa trái thơm lành.

Nước thản nhiên trả lời:

- Không có gì cả. Tôi đã được Thiên Chúa dựng nên để đem lại phì nhiêu cho ruộng đất.

Với lòng ước muốn bao giờ cũng làm ơn cho kẻ khác, nước không bao giờ đòi hỏi sự đền ơn và vẫn luôn đem đến cho kẻ khác sự mát mẻ vui tươi, và nhờ đó, nước có một sức thuyết phục làm nên những hoa trái thơm ngon, no thỏa lòng người. Với lòng biết ơn, người ta đã có thể nói với nước:

- Nước ơi, biết lấy gì đáp ơn nước đây?

Vẫn một thái độ điềm nhiên, nước sẽ nói:

- Không gì hết. Nước luôn sẵn sàng giúp đỡ những ai cần đến và tiếp tay với nước.

Sau cùng, nước len lỏi đến tận nhà thờ và tự hiến mình trong tay một vị linh mục đang dâng lễ trên bàn thờ. Nước nghe rõ từng lời nói của vị linh mục:

"Như giọt nước kết hợp với rượu, xin cho chúng con cũng được dự phần vào Thiên Tính của Đấng đã đoái thương thông phần nhân tính của chúng con."

Thế là món quà của nước đã hoàn tất. Nước phát xuất từ nguồn và từ đây lại trở về với nguồn là chính Thiên Chúa, sau khi đã tự hiến mình và cho đi liên lỉ vì lợi ích và sự sống của kẻ khác. Chính vì thế mà nước luôn luôn giữ được vẻ trong sáng và đáng yêu của nó.

Đến ngày cuối đời, mỗi người chúng ta sẽ lãnh nhận tất cả những gì mình đã cho đi trong cuộc sống, và khi chúng ta gặp gỡ Chúa, Ngài sẽ nói với chúng ta:

- Con có gì đem tặng ta không?

Món quà quí trọng nhất mà chúng ta có thể trao tặng người khác trong cuộc đời của chúng ta chính là tình thương và tình đoàn kết tương thân tương ái như chính Con Một Chúa đã nhập thể xuống trần gian để sống hiệp nhất với chúng ta.

 
(Cha Carôlô)


Cầu nguyện: 

Lạy Chúa Giêsu, mỗi lần chúng con rước Chúa là một lần chúng con được nuôi dưỡng bởi sức sống thần linh của Chúa. Xin cho chúng con biết học nơi Chúa luôn tận tuỵ trong công việc và trung tín với bổn phận của mình.

Lạy Chúa, vì yêu thương nên Chúa đã tự nguyện đi vào con đường đau khổ để cứu độ trần gian. Tình yêu của Chúa tựa như nhịp đập của con tim không bao giờ ngưng nghỉ, Chúa luôn làm tất cả để chúng con được sống và sống dồi dào trong ân sủng của Chúa.

Hôm nay chúng con cũng xin Chúa chúc lành cho cha mẹ chúng con. Vì cả một đời luôn vất vả hy sinh cho chúng con. Bất kể mưa nắng. Đầu hôm sớm mai nơi ruộng vườn và ngược xuôi nơi bến chợ, để bòn nhặt từng chén cơm, từng quyển vở cho chúng con ăn học. Xin giúp chúng con biết trả ơn cha mẹ bằng đời sống ngoan hiền, chăm học và luôn chu toàn bổn phận hằng ngày của mình. Xin Chúa cũng cất đi những gánh nặng của bao cha mẹ đang đau khổ vì tội lỗi của con cái gây nên. Xin giúp chúng con đừng bao giờ chồng chất thêm những gánh nặng trên cha mẹ, nhưng biết chia sẻ những mệt nhọc của cha mẹ trong khả năng và sức lực của mình. Amen

Lm. Giuse Tạ Duy Tuyền
 
http://www.dmhcg.org/