Clock-Time

Đừng sợ! hãy tin vào Chúa - Thứ Tư Tuần XXXIV Thường Niên A

Tin mừng Lc 21: 12-19: Chúa Giêsu cũng báo trước cho các môn đệ. “ Người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp cho các hội đường và nhà tù và điệu đến trước mặt vua Chúa quan quyền vì danh Thầy”...
SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ TƯ TUẦN XXXIV THƯỜNG NIÊN A


ĐỪNG SỢ! HÃY TIN VÀO CHÚA


 

Tin mừng Lc 21: 12-19


Những đau khổ, thử thách, bách hại, là những cơ hội để các môn đệ của Chúa Giêsu làm chứng cho Người, đó là chức năng thuần túy của nhóm 12, họ làm chứng cho người giữa những bách hại, làm chứng Người đã sống lại và Người là Thiên Chúa. Việc làm chứng đồng nghĩa với việc “tử đạo” cho các thế hệ về sau. Bị bách hại là số phận thường tình của người tông đồ, và chỉ có thế, Nước Trời mới đến được trần gian này.

Trước khi đền thờ và thành Giêrusalem bị tàn phá, thì các tín hữu thời đó đã bị bách hại. Cũng vậy, trước khi đến ngày cánh chung, mặc dù chúng ta không biết rõ ngày nào, thì Hội Thánh ở trần gian cũng bị đau khổ, thử thách và bách hại. Vì thế, đoạn Tin Mừng hôm nay Thánh Sử Luca đưa ra  một giáo lý về sự đau khổ và bách hại có liên quan đến ngày cánh chung: “nhưng trước khi những tất cả sự ấy xảy ra...” Chúa Kitô đã qua khổ nạn mà tới vinh quang, thì nhiệm thể của người là Hội Thánh cũng phải qua thử thách mới phát triển và hoàn thành, như Tertulien nói: “ máu tử đạo sinh ra người có đạo”.

Chúa đã loan báo trước những tai họa sẽ ập đến chúng ta, chúng ta sẽ bị bắt bớ, cầm tù và tệ hơn nữa là bị người ta đem đi giết vì danh Đức Kitô. Một câu hỏi đặt ra là chúng ta có sợ không? Chắc có lẽ chỉ những người kém lòng tin mới cảm thấy sợ mà thôi. Các vị thánh tử đạo trên khắp thế giới đã không sợ, cho dầu đầu rơi máu đổ. Ở Việt Nam chúng ta có đến 117 vị Thánh tử đạo, và còn hàng ngàn các tín hữu khác đã tự nguyện lao đầu vào gươm đao để bảo vệ đức tin của mình mà chúng ta không thể thống kê hết được. Không một khoa học nào, một chủ nghĩa vô thần nào có thể giải thích được vì sao các ngài phải chọn cái chết để bảo vệ đức tin kiên trung của mình.

Chúa Giêsu cũng báo trước cho các môn đệ. “ Người ta sẽ tra tay bắt và ngược đãi anh em, nộp cho các hội đường và nhà tù và điệu đến trước mặt vua Chúa quan quyền vì danh Thầy”.

“Cuộc chiến càng cam go thì vinh quang càng rực rỡ’’. Đó là một kinh nghiệm rất hữu ích cho một chiến sĩ, một chiến binh xuất trận, gợi lên cho họ một chí khí anh hùng, can đảm đi vào chiến trường. Họ không ngại những cuộc chiến khó khăn, nguy hiểm, lớn lao, họ chỉ hướng tới sự thành công thắng trận, vinh quang rực rỡ cho đất nước, với toàn dân đang chờ họ.

Người nhà nông cũng có những kinh nghiệm rất quý báu: nguyên tắc sinh tử, tử sinh, có chết mới sinh lợi. Như Chúa Giêsu cũng nói: “ hạt giống có mục nát, có thối đi mới sinh nhiều bông hạt”. Nó càng mục nát, càng thối thì mùa gặt càng bội thu. Với các môn đệ của Chúa Giêsu cũng vậy, sự trung kiên bền vững của họ đối với niềm tin vào Chúa Giêsu và việc họ làm chứng cho Ngài, trước những khó khăn, thử thách, bách hại càng lớn lao, càng chịu đau khổ, sĩ nhục và đẫm máu, thì việc làm của họ càng hùng hồn, đức tin và lời của họ càng có giái trị trước mọi người.

Và rồi giữa cơn bách hại người tông đồ vẫn cảm thấy được an ủi vui sướng, hạnh phúc và hãnh diện, vì được tỏ lòng yêu mến Chúa Giêsu, và được có cơ hội  để là chứng cho Chúa Giêsu bằng những lời lẽ  hùng hồn, bằng những cực hình đau khổ, và cả cái chết Chúa Giêsu còn nói: “vì danh Thầy anh em sẽ  bị  mọi người ghen ghét”, như vậy, cuộc bách hại có thể xãy ra ở mọi nơi mọi lúc, vì thế gian từ chối sứ điệp của Tin Mừng Chúa Kitô, cuộc bách hại còn xãy ra trong bầu khí thân thương là gia đình, đó là trường hợp người thân cản trở, chống đối nhau trong việc đón nhận và sống Tin Mừng Chúa Kitô.

Vì thế, người tông đồ khó tránh được sự bách hại và rất dễ sa ngã, nên cần phải kiên trì, can đảm, giữ vững tinh thần và đức tin, trung thành với Chúa đến cùng, với lòng tin tưởng phó thác vào quyền năng và tình yêu của Thiên Chúa, như lời Chúa Giêsu an ủi “ anh em đừng lo lắng sợ hãi chi, vì có Thánh Thần của Chúa Cha hỗ trợ”, và Chúa Giêsu cũng nói “ chính Thầy sẽ cho anh em ăn nói thật khôn ngoan, khiến tất cả địch thù của anh em không tài nào chống chọi hay cãi lại được”(Lc 21,15), Chúa Giêsu lại còn bảo đảm một cách chắc chắn rằng; Thiên Chúa sẽ săn sóc các chứng nhân của Người cách tận tình, cho đến “một sợi tóc trên đầu anh em cũng không bị mất đâu”(Lc 21, 18). Như thế, các môn đệ, các tông đồ, các chứng nhân của Thiên Chúa, của Đức Kitô rất vững dạ an tâm, can đảm trong sứ mạng và trung thành với Thiên Chúa trong đức tin và lòng yêu mến của mình.

Làm chứng cho Đức Kitô, theo thánh sử Luca là một chức năng thuần túy của nhóm 12 (Lc24,48). Bị bách hại là số phận thường tình của người tông đồ, người tông đồ của Đức Kitô cần ý thức rõ ràng và nắm bắt điều đó một cách chắc chắn, vì nhờ đó mà Nước Trời mới đến được trong hoàn vũ, cũng như Chúa Giêsu phải chịu đau khổ mới bước vào vinh quang.

Như vậy người tông đồ bao giờ cũng sẳn sàng đón nhận đau khổ, thử thách và bách hại, một cách can đảm, trung thành với đức tin và lòng yêu mến Thiên Chúa, không những vậy còn đón nhận trong niềm vui và hãnh diện vì được chịu đau khổ vì Đức Kitô. Điều này thúc bách chúng ta can đảm trong mọi hoàn cảnh, mọi biến cố của đời sống, để giữ vững đức tin trong đời sống thường ngày để được sự sống đời đời.

Chúng ta phải luôn cảnh giác các giáo phái khác trên thế giới, những quyến rủ xấu xa của thời đại văn minh, hưởng thụ, trọng vật chất, những thứ đó làm sa sút đức tin của chúng ta đối với Thiên Chúa đầy quyền năng, yêu thương quan phòng và cuộc sống hạnh phúc mai sau trên Nước Trời. Không những thế, đức tin của chúng ta còn dấn thân xây dựng hòa bình thế giới bằng việc phúc âm hóa môi trường, và còn hy sinh sống bác ái với mọi người, để tình yêu Thiên Chúa được lan tỏa.

Chúng ta thường cố gắng bám víu lấy một cái tôi không chịu mất đi, không chịu từ bỏ, thế nhưng ta chỉ có thể đạt đến một sự sống khác khi ta vượt ra khỏi những hạnh phúc nhỏ nhen và những hình ảnh do chính mình tạo ra. Phục Sinh làm cho ta như thể đi vào bên trong chính mình, bên trong thế giới này, bên trong mọi sự. Phục Sinh như thể bắt ta phải chết đi phải vượt quá những gì lập tức, để hoàn tất điều ta hằng co găng thực hiện trong suốt cuộc đời: nghĩa là mở ra, hé nụ, bỏ lại cái tôi để hoàn tất chính mình, vượt quá cuộc sống để hoàn thành chính cuộc sống ấy, một sự sống chỉ có thể thăng tiến khi biết xóa bỏ chính mình.

Để làm rạng danh Chúa, người môn đệ có thể phải chịu nhiều hy sinh và mất mát: bị kẻ thù và ngay cả những người thân thương nhất (cha mẹ, anh em, bà con, bạn hữu) ghét bỏ, bắt bớ, ức hiếp và giết chết vì “…thế gian chỉ thích những gì thuộc về nó” (Ga 15, 19).

Thế nhưng, dù bị người đời coi là ngu dại và vô nghĩa, biết bao môn đệ đã cương quyết chọn theo Chúa, trung tín với Chúa trong muôn vàn thử thách. Họ có thể bị người đời quên lãng nhưng lại được Thiên Chúa chúc phúc và ghi nhớ. Như thế, họ đã can đảm làm rạng danh Chúa và ghi tên mình vào trong sổ trường sinh.

Chỉ có những người không tin vào Thiên Chúa mới cảm thấy sợ mà thôi. Với thông điệp "Đừng sợ" của Đức Thánh Giáo Hoàng Gioan Phaolô II đã là lời khích lệ cho chúng ta. Đừng sợ thế gian; đừng sợ phải tủi nhục, đau khổ hay bắt bớ khi đang truyền giáo; đừng sợ những đau khổ ở đời này. Như Chúa Giêsu đã từng dạy bảo, chúng ta chỉ sợ Đấng có thể giam hãm linh hồn chúng ta trong hoả ngục đời đời. "Có kiên trì anh em mới giữ được mạng sống mình." (Lc 21, 19).


Huệ Minh