Clock-Time

Hãy phục vụ như là tôi tớ trung thành - Thứ Ba Tuần XXXII Thường Niên A

Tin mừng Lc 17: 1-6: Mở đầu trang Tin Mừng, thánh sử giới thiệu vị thầy dạy là Chúa Giêsu và các học trò là môn đệ của Ngài. Đối tượng bây giờ là các môn đệ, là cộng đoàn của các ông chứ không phải dân chúng...
SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ BA TUẦN XXXII THƯỜNG NIÊN A


HÃY PHỤC VỤ NHƯ LÀ TÔI TỚ TRUNG THÀNH

 

Tin mừng Lc 17: 7-10


Ngay từ ban đầu khi theo Chúa, các tông đồ vốn đã có nhiều tham vọng. Mẹ của các ông Gia-cô-bê và Gio-an đã đến xin Đức Giê-su cho các con mình có quyền cao chức trọng trong Nước của Ngài. Lời thỉnh cầu của họ rất “đúng qui trình.” Nhưng, Chúa Giê-su nhắc nhở những ai theo Ngài hãy nhớ rằng mình chỉ là tôi tớ của Thiên Chúa. Mà bổn phận của tôi tớ là làm theo ý của chủ mình. Vì thế, Chúa Giê-su nhắc đi nhắc lại nhiều lần hãy nghe và giữ lời Chúa.

Để được như thế, Ki-tô hữu cần có lòng khiêm tốn và đức vâng phục Thiên Chúa. Thứ đến, chúng ta cần nhận thức rằng, những việc phục vụ chúng ta làm là việc bổn phận của chúng ta, chứ không phải chúng ta làm ơn cho Chúa. Thiên Chúa không hề mắc nợ chúng ta. Đúng ra, những việc phục vụ của chúng ta là những việc đáp đền ơn Chúa như thánh Phao-lô nêu ra: “Bạn có là gì mà không nhận lãnh? Nếu đã nhận lãnh, tại sao lại vênh vang như thể đã không nhận lãnh?” (1Cr 4,7). Vì vậy, còn gì đúng đắn hơn mỗi khi thi hành lời Chúa ta nói với Chúa: “con đã chỉ làm những bổn phận đấy thôi.”

Tin Mừng hôm nay kể lại việc Chúa Giêsu khuyên các môn đệ hãy tự nhận mình là những người đầy tớ vô dụng, bởi lẽ Thiên Chúa là Đấng tạo dựng, còn con người chỉ là loài thụ tạo được Thiên Chúa dựng nên, vì vậy họ chỉ làm điều phải làm. Hơn thế nữa, Chúa Giêsu muốn cho các môn đệ cũng như toàn thể nhân loại ý thức về thân phận của mình: con người hoàn toàn phụ thuộc vào Thiên Chúa, con người có là gì cũng là do Thiên Chúa ban cho, đừng huênh hoang tự đắc, kể lể công trạng trước mặt Chúa và trước mặt người đời, nhưng hãy phục vụ trong khiêm nhường.

Chúa Giê-su muốn chúng ta làm việc bổn phận của mình và nhận thức rằng để có thể được phục vụ Thiên Chúa là hồng ân rồi. Thiên Chúa không nợ chúng ta bất cứ thứ gì, nhưng chúng ta nợ Người mọi thứ trong những thành tựu chúng ta đạt được. Một câu chuyện có thật rằng: một cô gái Filipina tìm thấy một chiếc ví đầy tiền và trả lại cho chủ nhân của nó, khi được hỏi tại sao cô lại làm như vậy, cô trả lời một cách đơn giản: “Số tiền đó không thuộc về tôi”.

Chính Chúa Giêsu đã làm gương cho con người khi Ngài đến “để phục vụ chứ không phải để được phục vụ”. Ngài đi khắp đó đây chữa lành mọi bệnh tật trong dân, cúi xuống nâng dậy những con người yếu đuối tội lỗi trong xã hội, cúi xuống rửa chân cho các môn đệ trong bữa tiệc ly, cúi xuống chịu bao trận đòn đau đớn và rồi cúi xuống gục đầu chết trên thập giá. Tất cả vì tình yêu thương phục vụ con người.

Trang Tin Mừng mà chúng ta vừa nghe mời gọi chúng ta nhìn nhận những thiếu sót của chúng ta: có lẽ dung mạo của một Chúa Kitô phục vụ và phục vụ cho đến chết chưa được phản ảnh trên gương mặt của các Kitô hữu; tinh thần phục vụ đích thực của Kitô giáo vẫn chưa được sáng tỏ và thể hiện qua cách sống của các Kitô hữu. Chúa Giêsu đã khẳng định: "Khi làm tất cả những gì theo lệnh phải làm, thì hãy nói: chúng tôi là những đầy tớ vô dụng, chúng tôi chỉ làm những việc bổn phận mà thôi". Ðầy tớ là người làm tất cả những mọi sự vì chủ, đầy tớ là người hoàn toàn sống cho chủ. Dĩ nhiên, ở đây, Chúa Giêsu không có ý đề cao quan hệ chủ tớ trong xã hội.
Mọi việc làm cho người khác đều phát xuất từ bổn phận. Trong gia đình, một người con phải làm việc nhà và vâng lời cha mẹ, đó là việc bổn phận của em. Vợ chồng chia sẻ cho nhau, chăm lo con cái, đó là điều họ đã cam kết khi thành hôn. Người anh, người chị giúp đỡ em mình, điều đó chẳng có gì lạ, bởi họ phải làm việc bổn phận. Đối với người khác cũng vậy, những việc hy sinh chúng ta phải làm để cầu cho các linh hồn trong luyện ngục là những đòi hỏi của bổn phận đối với các ngài.

Cũng thế, những việc Ki-tô hữu phải làm là những việc do bổn phận đối với Thiên Chúa và tha nhân đòi buộc. Thiên Chúa không mắc nợ con người; trái lại, những việc con người làm là do đòi buộc của lòng biết ơn đối với Thiên Chúa. Càng trưởng thành, con người càng biết ơn Đấng ban ơn cho mình. Vậy có gì mà chúng ta cao ngạo như thể đang làm ơn cho Chúa hay trách cứ Ngài không trả công xứng đáng? Thực ra, như lời Chúa quả quyết, chúng ta đang làm công việc của một người thuộc về Chúa. Chu toàn bổn phận như thế đã là vinh dự cho Ki-tô hữu, bởi họ được nên tôi trung của Ngài.

Vì chưa ý thức mình là tôi tớ của Chúa, nên cũng chưa ý thức bổn phận phải làm. Khi đi lễ, cầu nguyện…, ta tưởng mình đang “làm ơn” cho Chúa. Khi làm việc tông đồ và từ thiện bác ái… ta tưởng làm cho Hội Thánh, cho Giáo xứ, nên thường đòi hỏi quyền lợi, đòi trả công, đòi được tôn trọng và biết ơn...! Bạn có chấp nhận làm người “tôi trung của Thiên Chúa” không? Tuỳ bạn, nhưng chính Đức Kitô đã chọn như thế khi Ngài đến trần gian để ở với chúng ta.

Xã hội hôm nay đề cao tiện nghi tối đa qua việc mua sắm, hưởng thụ thoả thích sau giờ lao động, tự do cá nhân thoải mái như hạnh phúc đáng mơ ước của cuộc đời. Một cái tôi như vậy được đề cao hết sức, được phình to quá mức, từ phương diện thể lý đến tinh thần. Lời Chúa lại mời gọi ta nhìn cuộc đời như việc phục vụ, phục vụ Thiên Chúa như người tôi tớ trung tín, phục vụ nhau như người anh em trung nghĩa. Hoàn thành công việc phục vụ, ta không tự hào về thành quả, không tự mãn về công trạng, cũng chẳng tự cao tự đại đòi Chúa phải thưởng công cho mình cách cân xứng.

Là Kitô hữu, chúng ta được Thiên Chúa mời gọi đem hết khả năng, sức lực, tâm trí và cả con người để cúi xuống phục vụ Chúa và tha nhân cách vô vị lợi, không đòi hỏi được thưởng công. Như thế, khuôn mặt phục vụ đầy yêu thương của Chúa Giêsu sẽ được phản ánh trên từng nét mặt, cử chỉ và lối sống của chúng ta. Qua đó, mọi người sẽ nhận biết chúng ta là môn đệ của Chúa.

Huệ Minh