Clock-Time

Nền Tảng Giáo Hội - Suy Niệm Lễ Thánh Phêrô Và Phaolô

Tin Mừng Mt 16: 13-19 Gặp gỡ nhau trong lời tuyên xưng chân thành, hai tông đồ Phêrô và Phaolô còn là hai khuôn mặt lớn trong việc nhiệt thành rao giảng Tin Mừng.

SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ BẢY TUẦN XII THƯỜNG NIÊN C

LỄ HAI THÁNH TÔNG ĐỒ PHÊRÔ VÀ PHAOLÔ

NỀN TẢNG GIÁO HỘI

NGÀY 29/06/2019



 

Cv 12,1-11 ; 2Tm 4,6-8.16b-18 ; Mt 16,13-19

Theo Giáo luật (đ.400 # 1) cứ năm năm một lần, mỗi vị giám mục giáo phận trên thế giới đều phải đến Rôma trong một chuyến đi chính thức gọi là "Ad Limina" - có nghĩa là "đi kính viếng mộ hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô" - và tường trình cho Đức Giáo Hoàng về tình hình giáo phận của mình, như một cuộc trở về nguồn để tìm lại sức sống mới cho những năm tháng mục vụ ở Giáo Hội địa phương của mình.


Còn đối với chúng ta, mỗi năm một lần, lễ hai Thánh Tông đồ Phêrô và Phaolô là một cuộc hành trình đức tin, khi cùng nhau ôn lại niềm tin hôm qua của hai vị Thánh cột trụ của Giáo Hội, để củng cố niềm tin cho mình hôm nay.

Phêrô và Phaolô là hai Tông đồ rất khác nhau về nhiều phương diện, nhưng có cùng một mẫu số chung nối kết hai tâm hồn lại với nhau : đó là cuộc gặp gỡ Chúa Kitô. Khi đến với Chúa Kitô, Phêrô là một ngư dân, còn Phaolô lại là dân trí thức. Bước vào ơn gọi, Phêrô được đào tạo chính quy, còn Phaolô chỉ là "đứa con đẻ non" trong hàng ngũ các Tông đồ, như Ngài đã nói. Và trong đường lối phục vụ Giáo Hội, nếu Phêrô là người bám trụ gắn bó với những kitô hữu gốc Do Thái, thì Phaolô lại là kẻ tiên phong băng mình đem Tin Mừng đến với các dân tộc. Có lần những quan điểm khác nhau ấy đã trở thành căng thẳng (Gl 2,11), nhưng giữa hai vị vẫn luôn có những điểm gặp gỡ. Và hôm nay, chúng ta muốn nhìn những điểm gặp gỡ này qua niềm tin của hai Ngài.

Đỉnh cao trích đoạn Tin Mừng hôm nay là lời tuyên xưng của Phêrô vào thần tính của Chúa Giêsu, cũng là đỉnh cao trong đời sống niềm tin của Ngài : "Thầy là Đức Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống". Ở đây có thể là đại diện cho Nhóm Mười Hai, Phêrô đã tuyên xưng chân thành như thế. Nhưng trước hết phải là tuyên xưng cho chính mình, cho nên mới có diễn tiến theo sau là việc Chúa Giêsu trao cho Ngài quyền đóng mở Cửa Trời. Niềm tin chân thành bao giờ cũng là lời tuyên xưng cá nhân của chính bản thân mình. Vì vậy mà trong Kinh Tin Kính mỗi người chúng ta tuyên xưng : "Tôi tin".

Và đây là điểm gặp gỡ đầu tiên giữa hai vị Tông đồ cột trụ. Trên đường đi Đamas, Phaolô đã bị ngã ngựa khi gặp ánh sáng lạ, để ở đó mở ra một bước ngoặc lớn của cuộc đời, khiến Đấng mà Phaolô đang bắt bớ (Cv 9,5) lại trở thành Đấng mà không ai và không gì có thể tách Phaolô ra khỏi lòng mến yêu Ngài (x.Rm 8,39), và sẵn sàng "coi mọi sự là thua lỗ, bất lợi, so với cái lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô và được thuộc về Ngài" (Pl 3,8-9). Đến thế là cùng ! Một xác tín và gắn bó bản thân đến mức độ tuyệt vời. Đúng là "đã mắc phải chứng bệnh có tên gọi là "Giêsu" thì hết thuốc ! (I'Bn Arabi) 

Gặp gỡ nhau trong lời tuyên xưng chân thành, hai tông đồ Phêrô và Phaolô còn là hai khuôn mặt lớn trong việc nhiệt thành rao giảng Tin Mừng.

Cuộc đời Phêrô theo Chúa Giêsu là tổng hợp kỳ lạ của chiều cao và vực thẳm trong niềm tin. Vừa được khen tặng là Đá Tảng xây dựng Hội Thánh, liền sau đó bị quở trách là Satan phải lui đi. Mới phút trước ung dung bước đi trên ngọn sóng, phút sau đã sa chìm vì nghi hoặc. Vừa mới thề thốt sống chết với Thầy, một giờ sau đã bai bải chối Thầy ba lần trước mặt một người tớ gái.

Thế nhưng, sau biến cố Phục sinh, nơi Phêrô ấy chỉ còn lại có chiều cao của một niềm tin nhiệt thành. Thay vì nhút nhát, là một dạ can trường ; thay vì những chao đảo, là một lòng xác tín công khai rao giảng Tin Mừng Chúa Cứu Thế ; và thay vì những co cụm, lại là những bước dấn thân lên đường xây dựng Hội Thánh. Ngài là cột trụ để củng cố niềm tin cho anh em mình.

Cuộc đời Phaolô cũng vậy. Nếu trước đây là một Biệt Phái cuồng tín với truyền thống cha ông đến nỗi tự nguyện lùng bắt các tín hữu, thì sau biến cố Đamas, cuộc đời ấy đã thay đổi hẳn. Ngài dùng chính lòng nhiệt thành của mình để đi bất cứ đâu, để xông pha vào bất cứ hiểm nguy nào, miễn là từ cánh đồng dân ngoại đem về cho Chúa các linh hồn. Ngài còn dùng chính khả năng trí thức của mình để trở nên lợi khí phổ biến Tin Mừng tới những vùng đất mới. Mười bốn thư của Phaolô còn để lại, đều minh họa cho thấy lòng nhiệt thành trước những thúc bách của tình yêu Chúa Kitô, và chính Ngài đã có lần quả quyết "khốn cho tôi, nếu tôi không rao giảng Tin Mừng" (1Cr 9,16).

Và cuối cùng, nếu dám sống chết cho niềm tin là một chứng tá mạnh nhất, thì đây cũng là điểm gặp gỡ lớn cho hai Tông đồ cột trụ. Không hẹn mà hò : Kết thúc cuộc hành trình, cả hai vị đã gặp nhau tại Rôma, không phải để phô trương thanh thế, mà để chứng tỏ lòng trung thành bất khuất của niềm tin giữa lòng Giáo Hội đang bị bách hại dồn dập. Qua ngục tù, qua cực hình, các Ngài đã trở thành kiên quyết hơn trong lòng trung thành theo Chúa và cuối cùng bằng cái chết, mỗi người một vẻ, Phêrô bị đóng đinh ngược đầu xuống đất, Phaolô bị xử trảm quyết. Các Ngài đã gặp nhau trong tình yêu lớn nhất là hy sinh mạng sống cho người mình yêu, để rồi mãi mãi liên kết với nhau trong cùng một triều thiên tử đạo.

Anh chị em thân mến,

Ôn lại niềm tin của Phêrô và Phaolô để giúp củng cố niềm tin và xây dựng tinh thần hiệp nhất cho cộng đoàn chúng ta.

Đường đời mỗi người đều có những lần sa ngã, có những lúc sa chìm tưởng như tuyệt vọng. Nhưng Chúa đã không chọn một tông đồ trong trắng để đứng đầu Giáo Hội mà lại chọn Phêrô với những kinh nghiệm sa ngã và chỗi dậy, là để gọi chúng ta hãy yên tâm vững dạ mà đi. Miễn là biết sám hối. Và mỗi lần sám hối chính là lặp lại niềm tin của mình một cách chân thành với ước vọng sẽ được nhiệt thành và trung thành hơn.

Nhưng điều nổi bật hơn cả là tinh thần hiệp nhất giữa hai Thánh Tông đồ, mỗi người đã dùng những đường lối khác nhau để quy tụ một gia đình cho Chúa. Gia đình ấy là Giáo Hội hiệp thông liên kết, vừa là khí cụ kết hợp với Chúa và kết liên nhân loại.

Gặp gỡ trong niềm tin đã dẫn các Ngài tới tinh thần hiệp nhất. Đó cũng phải là tinh thần mà mọi tín hữu phải sống. Hòa giải với mình, với Chúa, với anh em là những bước căn bản, để rồi hiệp thông cầu nguyện và trở thành sứ giả hòa bình là những bước nâng cao trong tinh thần hiệp nhất theo gương hai vị Thánh Tông Đồ. Xin Chúa cho mọi người được gặp gỡ nhau trong niềm tin và luôn biết nổ lực xây dựng tinh thần hiệp nhất trong Giáo Hội và giữa muôn người.

Lm Phanxicô Xaviê Lê Văn Nhạc - Bài Giảng Lễ