Clock-Time

Quyền Năng Của Chúa - Suy Niệm Thứ Ba Tuần XIII Thường Niên C

Tin Mừng Mt 8: 23-27  Chính trong những lúc thử thách, Thiên Chúa mới tỏ rõ quyền năng và tình thương của Người. Qua những gian nan thử thách, đức tin của chúng ta càng được tôi luyện để ngày càng son sắt, giúp chúng ta khiêm tốn nhìn nhận con người yếu đuối của mà biết cậy dựa vào ơn Chúa hơn.

SUY NIỆM HẰNG NGÀY

SUY NIỆM NGÀY 02-7-2019

THỨ BA SAU CHÚA NHẬT XIII THƯỜNG NIÊN C

QUYỀN NĂNG CỦA CHÚA


Tin Mừng Mt 8: 23-27
 

  Trở về với quan niệm xa xưa của người Do Thái ta thấy biển khơi tượng trưng cho sức mạnh thù nghịch với Thiên Chúa, tức là vương quốc của ma quỷ. Đối với họ, những trận cuồng phong nổi lên biểu hiện sức mạnh của tà thần, là một mối đe dọa làm họ luôn sợ hãi. Cũng vậy, theo các nhà chú giải Kinh Thánh: con thuyền chở Chúa Giêsu và các môn đệ được xem như hình ảnh của Hội Thánh ở trần gian, cũng như việc Chúa Giêsu ngủ và thức dậy gợi lên mầu nhiệm Chúa chết và phục sinh. Nước Thiên Chúa và vương quốc mà quỷ luôn là hai thái cực đối lập nhau, mà trong cuộc lữ hành dương thế chúng ta phải chọn lựa.

          Qua trang Tin Mừng,  hôm ấy các môn đệ theo Chúa Giêsu xuống thuyền thì bỗng biển hồ nổi sóng gió, các môn đệ hoảng sợ kêu cứu Chúa Giêsu. Các ông chỉ dựa vào sức mình mà không nhận ra Đấng quyền năng đang ở giữa các ông. Chúa Giêsu đã trấn an các ông rồi Người truyền cho gió và biển im lặng. Biến cố ấy cho thấy, đức tin luôn gặp thử thách nếu mỗi ngày chúng ta không biết cậy dựa vào ơn Chúa, chúng ta dễ dàng trượt ngã trên những ý nghĩ kiêu căng của chính mình. Khi gặp thử thách chúng ta thường kêu trách Chúa, thật ra Chúa không bao giờ để chúng ta phải chiến đấu một mình, Người luôn ban cho ta những ơn cần thiết qua các bí tích, qua những mạc khải trong Kinh Thánh để soi rọi bước đường đời của chúng ta. Chính trong những lúc thử thách, Thiên Chúa mới tỏ rõ quyền năng và tình thương của Người. Qua những gian nan thử thách, đức tin của chúng ta càng được tôi luyện để ngày càng son sắt, giúp chúng ta khiêm tốn nhìn nhận con người yếu đuối của mà biết cậy dựa vào ơn Chúa hơn.

          Rõ ràng ta thấy Chúa Giêsu và các môn đệ cùng đi trên chiếc thuyền để sang bên kia hồ Galilea, sau một ngày rao giảng mệt nhọc. Con thuyền ấy cũng chính là hình ảnh Giáo Hội đang di chuyển để tiến tới bên kia, tức là tiến đến bến bình an của sự sống, bến hạnh phúc vĩnh cữu. Nhưng trên hành trình ấy, luôn có những gian nguy, với bao mối đe dọa từ sự ác của thế lực ma quỷ.

          Con thuyền đang di chuyển, bổng nhiên trận cuồng phong nổi lên, đây là một chuyện rất thường xảy ra ở biển hồ, khi mà các luồng gió mạnh thổi xuống vùng thung lũng Gio-đan, tạo nên những trận gió lớn và đột ngột, tạo ra những trận bão bất ngờ và hung tợn.

          Trước trận cuồng phong bão tố ấy, chiếc thuyền như bé nhỏ, ngập đầy những nước bởi những con sóng hung tợn ập vào. Các môn đệ sợ hãi bởi thuyền có thể chìm, và tất cả mọi người sẽ chết. Đó là những sợ hãi rất thực, cụ thể đối với những con người đang trên chiếc thuyền ấy. Cuộc sống của mỗi người chúng ta trong xã hội hôm nay cũng vậy, biết bao nhiêu mối nguy đe dọa, nào là thể chế xã hội đầy bất công, luân lý bị xem nhẹ, giáo dục bị coi thường, tệ nạn xã hội tràn ngập, người ngay chính bị trù dập bách hại,… thế lực “bóng tối” dường như thắng thế. Chúng ta đang rơi vào tình cảnh như đang trên chiếc thuyền với Chúa Giêsu và các môn đệ hôm ấy, và dường như chúng ta có cùng cảm nhận như các ngài “Chúa đang ngủ” nên không đoái hoài đến những thực tại xấu xa đang đe dọa chúng ta. Trước những đau khổ và mối đe dọa ấy, chúng ta cũng sợ hãi như các môn đệ, thế mà “Chúa vẫn ngủ”, và như thể đang bỏ mặt chúng ta vậy.

          Từ sự sợ hãi, các môn đệ lấy một quyết định táo bạo “gọi Ngài dậy”, bởi chỉ có Chúa Giêsu mới có thể cứu vãn tình thế. Các ông, trong nỗi sợ hãi, run rẩy lay mạnh cánh tay Chúa Giêsu: “Thưa Ngài, xin cứu chúng con, chúng con chết mất”. Cuộc sống với bao gian truân thử thách, khi đau khổ cùng quẩn, chúng ta đã làm gì? Im lặng để mọi sự buông trôi, để thân phận ngập chìm trong bảo tố của cuộc đời, của tội lỗi, và để mọi chuyện đến đâu thì đến bởi nghĩ rằng “ta không thể làm gì được, lực bất tòng tâm”. Hay, ta cũng “đứng dậy”, như các môn đệ kêu lớn rằng “Xin Ngài cứu con, Chúa ơi, con chết mất”. Đứa trẻ chỉ được mẹ cho bú, khi nó khóc; chỉ được mẹ cho ăn khi nó gọi “mẹ ơi, con đói”. Thiên Chúa cũng vậy, Ngài đợi chờ chúng ta gọi Ngài, vì tin rằng “Ngài sẽ có cách, chỉ có Chúa mới cứu vãn tình thế, mới giúp ta hạnh phúc thật”. Như vậy, nổi sợ hãi không là điều đè bẹp con người, nhưng là một động lực giúp con người tín thác hơn vào Thiên Chúa trước những bất công, hư nát của xã hội đang sống.

          Trước lời thỉnh cầu của các môn đệ, Chúa Giêsu quát mắng: “Sao nhát thế, hỡi những kẻ kém lòng tin”. Ngài đang chỉ cho ta thân phận của con người, tin đó rồi lại nghi ngờ thiếu xác tín đó khi gặp những thử thách của trần thế. Như Chúa Giêsu đã nói, khi rao giảng “Ai xin thì sẽ được, ai tìm thì sẽ thấy, ai gõ cửa sẽ được mở cho”, Ngài đã đứng dậy: “Ngăm đe gió và biển: Biển lặng như tờ”. Ngăm đe, có nghĩa là ra lệnh, thể hiện một quyền năng bên trên thực tại đang diễn ra. Tức là, Đấng ấy có khả năng vận hành và điều chỉnh các thực tại trần thế, dẹp yên biển động cũng như trục xuất ma quỷ khỏi người ta, chứng tỏ Chúa Giêsu là Thiên Chúa thật, Đấng phải đến để hoàn tất cuộc chiến thắng trên thần dữ. Điều này cũng có nghĩa rằng, quyền năng Thiên Chúa là tối hậu, là trên hết mọi sự, điều còn lại chỉ là lòng tin và sự tín thác của ta vào Ngài. Trong cuộc sống, nhất là khi gặp những tang thương sầu khổ, ta đã có thái độ nào khi kêu cầu Danh Thiên Chúa?

          Thật thế, “người ta ngạc nhiên và nói: Ông này là người thế nào mà đến gió và biển cũng tuân lệnh?” Trước phép lạ ấy, các môn đệ đã rất ngạc nhiên, bởi lẽ “biển gào sóng thét” với tâm thức của họ chính là thế lực của sự dữ, của tà thần, thế mà chỉ cần một lời của Chúa Giêsu thì mọi chuyện yên lành, bình an. Ông là ai vậy? Qua câu hỏi đó, họ đang nhìn nhận Chúa Giêsu chính là Đấng Kitô, người phải đến thế gian. Như vậy, phép lạ đã đưa các môn đệ từ chỗ kém tin (c.26) đến nhận ra Chúa Giêsu đã hành động như Thiên Chúa tạo thành (c.27). Nhờ quyền năng ấy mà thuyền được bình yên, cũng như Giáo Hội đã xảy ra bao nhiêu biến cố lạ thường, có khi tưởng chừng như tan rả, chiếc thuyền Giáo Hội như vở vụn, thế mà vẫn được vững bền đến nay. Đó là lời hứa mà Chúa Giêsu đã nói với các môn đệ “Thầy ở với các con mọi ngày cho đến tận thế”.

          Ta thấy Giáo hội luôn mời gọi mỗi người chúng ta quay trở về với Đức Giêsu Kitô như lời mặc khải trọn vẹn khuôn mặt yêu thương của Thiên Chúa. Chúng ta phải xây dựng đức tin của mình trên nền tảng tình yêu của Thiên Chúa Ba Ngôi, trên lời rao giảng của các tông đồ và Giáo hội. Một đức tin bền vững phải được chìm sâu trong nguyện cầu, thấm nhuần trong tình bác ái và hy sinh.

          Với lời Chúa hôm nay, thấy Lời hôm nay giúp ta vững tin hơn vào Thiên Chúa toàn năng, chỉ có Ngài mới là hạnh phúc thật, bình an thật cho con người, dù họ đang ở giữa phong ba bão táp của cuộc đời. Xin Chúa thêm ơn cho ta để trong mọi hoàn cảnh của cuộc đời ta luôn tín thác vào Chúa.

Huệ Minh