Clock-Time

Sống nhỏ bé khiêm tốn - Thứ Ba Tuần I Mùa Vọng B

Tin mừng Mt 10: 21-24: Chúa Giêsu đến trần gian để thực hiện điều Thiên Chúa đã hứa từ xưa. Đó là đem ơn cứu độ cho con người (Tt 2, 11). Chúa Giêsu đi khắp các thành, các làng để kêu gọi dân chúng sám hối và tin vào Tin Mừng (Mc 1, 15)...
SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ BA TUẦN I MÙA VỌNG B


SỐNG NHỎ BÉ KHIÊM TỐN

 

Tin mừng Mt 10: 21-24

Chúa Giêsu đến trần gian để thực hiện điều Thiên Chúa đã hứa từ xưa. Đó là đem ơn cứu độ cho con người (Tt 2, 11). Chúa Giêsu đi khắp các thành, các làng để kêu gọi dân chúng sám hối và tin vào Tin Mừng (Mc 1, 15). Trước lời rao giảng của Đức Giêsu, nhóm Pharisêu và các kinh sư đã khước từ, còn những người bé mọn lại đón nhận.

Giới lãnh đạo Do thái cậy vào sự hiểu biết của mình nên khép lòng trước lời mời gọi của Chúa Giêsu và từ khước Ngài. Đối lại, những người bé mọn với đầy sự tín thác, khiêm tốn nên đã mở rộng cõi lòng đón nhận Chúa Giêsu và giáo huấn của Ngài. Vì thế, Chúa Giêsu hoan hỷ cảm tạ Chúa Cha về ơn phúc trọng đại mà Cha đã dành cho những người đơn sơ chân thành.

Ngay giờ ấy, được Thánh Thần tác động, Đức Giê-su hớn hở vui mừng và nói: “Lạy Cha là Chúa Tể trời đất, con xin ngợi khen Cha, vì Cha đã giấu kín không cho bậc khôn ngoan thông thái biết những điều này, nhưng lại mặc khải cho những người bé mọn. Vâng, lạy Cha, vì đó là điều đẹp ý Cha. (c.21)

Đây là lời cầu nguyện thật đẹp mà Đức Giêsu đã thân thưa với Chúa Cha, lời cầu nguyện diễn tả một sự kết hiệp sâu xa của Người Con và Thân Phụ của mình. Lời cầu nguyện được Thánh Thần tác động ấy, phát xuất từ một biến cố rất thực, đó là thái độ hân hoan vui mừng của bảy mươi hai môn đệ khi đi rao giảng trở về (Lc 10, 17-20).
Có thể nói rằng, lời thổn thức xúc động của Chúa Giêsu dâng lên Chúa Cha là bởi niềm hân hoan của các môn đệ, bởi thành quả của những người bé mọn mà Chúa Giêsu đã sai họ đến với muôn dân, mang niềm tin ơn cứu độ cho anh chị em khác. Họ là những người bé mọn, những tâm hồn đơn sơ chân thành, dễ chấp nhận giáo huấn bởi sự tin tưởng thuần khiết của lòng khát khao ơn cứu độ với tâm hồn của trẻ thơ chân thành. Chính thái độ đơn sơ, chân thành và tín thác của các môn đệ, hay nói cách khác, những kẻ bé mọn ấy tin vào Chúa Giêsu cách không nghi ngại đã làm nên một kỳ tích “Thưa Thầy, nghe đến Danh thầy, cả ma quỷ cũng phải khuất phục chúng con”.

Lời tán tụng của Chúa Giêsu trong Tin mừng hôm nay xác quyết tính cách nhưng không của đức tin. Chúa Giêsu cảm tạ Chúa Cha vì đã giấu không cho những hạng khôn ngoan thông thái biết những điều đó, tức là ơn đức tin, mà Ngài lại mạc khải cho những kẻ bé mọn, khiêm nhu.
Nói đến hạng khôn ngoan thông thái hẳn Chúa Giêsu muốn ám chỉ đến những Biệt phái và Luật sĩ, những người có học cao hiểu rộng. Chính cái mớ kiến thức về luật pháp và đạo giáo ấy khiến họ cho mình là người nắm giữ chân lý, là người đạo đức và có đức tin sâu sắc hơn người khác. Chúa Giêsu đã không ngừng lên án thái độ huênh hoang tự đắc ấy.

Chọn những người đơn sơ, thất học làm môn đệ, Chúa Giêsu còn kết thân với những kẻ bị đẩy ra bên lề xã hội, Ngài muốn chứng tỏ cho mọi người thấy rằng trong nước Ngài không có sự phân biệt đối xử, không nhất thiết là người thông thái mới có thể trở thành môn đệ của Ngài. Để thuộc về nước Ngài, để trở nên môn đệ Ngài, điều kiện thiết yếu là trở nên bé mọn, khiêm tốn, trút bỏ lối suy nghĩ hẹp hòi của mình.

Quả thực, người có đức tin không còn nhìn, suy nghĩ, lý luận bằng cái nhìn ích kỷ, hẹp hòi của mình, mà bằng cái nhìn của Thiên Chúa, nhờ đó họ tìm được ánh sáng và hy vọng ngay trong cuộc sống tăm tối, cảm nhận được sức mạnh trong những mất mát, thua thiệt, nhận ra được lẽ khôn ngoan ngay trong những gì mà thế gian cho là điên dại.

Chúa Giêsu ngợi khen Cha, vì Cha đã mạc khải mầu nhiệm Nước Trời ấy cho những người bé mọn, chứ không phải cho những người khôn ngoan thông thái. Cha đã không mạc khải cho những người khôn ngoan thông thái, không phải vì Cha ghét bỏ họ, nhưng đúng hơn là vì họ quá tự mãn, quá tự hào bởi sự khôn ngoan của mình đến nổi không thể đón nhận Lời Chân Lý từ miệng Chúa Giêsu, một anh chàng thợ mộc mà họ nghĩ mình biết rõ gia cảnh, thân thế. Còn những kẻ bé mọn thì có tâm hồn trẻ thơ, luôn sẵn sàng đón nhận điều lòng mình hằng khát khao mong đợi, ấy là lòng trông mong về Đấng Mêsia.

Như vậy, hóa ra những kẻ bé mọn đơn sơ ấy mới thực sự là những người khôn ngoan. Bởi nhờ thế, mà họ được nghe, được thấy, được đụng chạm vào Đấng mà các ngôn sứ xưa hằng mong mỏi đợi trông mà không được. (x. c 23-24)

Người Kitô hữu được mời gọi sống đơn sơ khiêm tốn với Chúa, với tha nhân và với chính mình. Sống khiêm tốn trước nhan Chúa như người con đến với Cha trong sự phó thác và tin tưởng trọn vẹn, như người con với tâm nguyện duy nhất là yêu mến Cha và quyết sống đẹp lòng Ngài. Sống đơn sơ với tha nhân qua việc thể hiện sự gần gũi và chân thành với mọi người. Và sống đơn sơ với bản thân khi rèn luyện để có lương tâm ngay chính và tâm hồn trong sạch. Có như thế, ta sẽ luôn sống trong ơn nghĩa Chúa. Vì quả thật, Thiên Chúa chẳng bỏ rơi những ai khiêm tốn cậy trông nơi Ngài (Tv 9, 11).

Người có đức tin sẽ sống và yêu thương bằng chính tình yêu của Thiên Chúa, yêu đến độ tha thứ cho kẻ thù của mình, yêu đến độ hy sinh chính mạng sống mình.

Cuộc hành trình đức tin của chúng ta cũng vậy, rất nhiều lần chúng ta cậy dựa vào sự hiểu biết, cậy dựa vào những tri thức mà ta thủ đắc được, cậy dựa vào uy thế của cái gọi là khoa học và dùng những sự khôn ngoan trần thế ấy để cân, đo, đong, đếm niềm tin của mình mà quên mất ân sủng thánh thiêng của Chúa.

Trong sâu lắng của cuộc đời, ta thấy mọi ơn lành đều từ Thiên Chúa, mọi thiện hảo đều bởi nơi Ngài và mọi sự dưới gầm trời này chẳng có chi là mới mẻ; thế nhưng, đôi khi chúng ta chuộng lợi tức hơn ơn thánh, chuộng điều tàn bạo hơn thiện tâm trong những chọn lựa căn bản của đời cuộc sống mình. Lạy Chúa, là thân phụ Đức Giêsu và là Thân Phụ của mỗi chúng ta, xin tác động ơn Thánh Thần nơi tâm hồn chúng ta trong những ngày Mùa Vọng này, để mỗi chúng ta cũng được hân hoan bởi được chung phần điều Đức Giêsu đã nói, đó là biết Cha và ở trong Cha.


Huệ Minh