Clock-Time

Suy Niệm Lễ Đức Mẹ Lên Trời - Lm. Lê Văn Nhạc

Tin Mừng Lc 1: 39-56: Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy một phụ nữ ở thôn làng Nagiarét, em họ của bà Êlisabét, một phụ nữ đã sống một cuộc sống bình dị và nghéo khó, dường như thiếu thốn đủ điều, nhưng lại là một phụ nữ "đầy ơn phúc" và được "Chúa ở cùng" hơn ai hết. "Đầy ơn phúc" là tên của Bà.
SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ BA TUẦN XIX THƯỜNG NIÊN B


LỄ ĐỨC MẸ LÊN TRỜI

Tin Mừng Lc 1: 39-56

Bà ba là ai ?

Kh 11,19a-12,1-6a.10a ; 1Cr 15,20-26 ; Lc 1,39-56

Trong xóm lao động nghèo giữa thành phố, người ta nói với nhau : "Chưa có đám ma nào đông người tiễn đưa như vậy". Đó là đám tang của Bà Ba.

Bà Ba là ai ? Khi còn sống chẳng ai quan tâm để ý đến bà và cũng không ai muốn theo lối sống của bà, vì trước mắt mọi người, bà chỉ là một người phụ nữ tầm thường, hèn kém và bị khinh rẻ. Bà chỉ có một đứa con, nhưng lại tàn tật, và vì quá nghèo nên phải gởi con vào Trung tâm bại liệt. Bà thường vào thăm các bệnh nhân ở bệnh viện và tự nguyện làm những việc mà người khác ghê tởm như : đổ rác, quét dọn vệ sinh, chăm sóc những người cô thân… Nhưng bệnh nhân vẫn có thể trách bà như một người làm công :

- "Bà Ba đâu, giỏ rác tôi đầy rồi !"

Bà Ba bước vào vui vẻ : 

- "Có tôi đây".

Bà giúp xong việc, âm thầm về nhà…

Hôm bà chết, bên cạnh không có ai. Thật đau khổ ! Khi người ta phát hiện bà chết cũng là khi người ta thấy những vô tâm, tàn nhẫn của mình đối với bà. Dưới chân tượng Đức Mẹ trên đầu giường của bà có một cuốn nhật ký. Người ta đọc thấy trang nhật ký cuối cùng :

- ngày 10/8 : hôm nay con theo Mẹ về trời bằng việc phục vụ một bệnh nhân khó tính.

- ngày 12/8 : con cùng Mẹ đón nhận những nhục nhã để người khác được yêu thương tha thứ.

- ngày 15/8 : con cùng Mẹ đón nhận những bất công của cuộc đời. Mẹ ơi, bao giờ con được gặp Mẹ trong vinh quang ?

Hôm nay, Bà Ba đã hoàn tất con đường trần gian bước theo Mẹ. Làm sao Mẹ lại không đón nhận bà lên trời cùng Mẹ ! Bà đã kiên tâm yêu mến Mẹ trong âm thầm bằng những việc làm hèn mọn, tầm thường.

Anh chị em thân mến,

Mừng lễ Đức Mẹ lên trời, chúng ta được mời gọi hướng vọng về trời bằng cách chu toàn nhiệm vụ dưới đất theo gương của Mẹ Maria. Chúng ta chiêm ngưỡng cõi vĩnh hằng bằng cách yêu mến việc dưới đất, tuy bình thường nhưng là con đường đi xưa của Mẹ Maria.

Tin Mừng hôm nay cho chúng ta thấy một phụ nữ ở thôn làng Nagiarét, em họ của bà Êlisabét, một phụ nữ đã sống một cuộc sống bình dị và nghéo khó, dường như thiếu thốn đủ điều, nhưng lại là một phụ nữ "đầy ơn phúc" và được "Chúa ở cùng" hơn ai hết. "Đầy ơn phúc" là tên của Bà. Đầy ơn phúc có nghĩa là thuộc về Thiên Chúa trọn vẹn, được Thiên Chúa giải thoát khỏi mọi vết tích của tội lỗi, nên sự chết không tước đoạt nổi Maria khỏi tay Thiên Chúa, cũng như sự chết không giam hãm nổi Chúa Giêsu Kitô. Maria đầy ơn phúc, thuộc trọn về Thiên Chúa, nên đã được trọn vẹn vinh quang phục sinh của Chúa Kitô. Maria đã được Thiên Chúa đưa trọn xác hồn vào cõi của Ngài. Maria đã được hạnh phúc mà ngày nay chúng ta đang còn trông đợi.

Ngày lễ Các Thánh 1/11/1950, Đức Giáo Hoàng Piô 12 công bố cho toàn thể thế giới công giáo rằng : "Thánh Mẫu Thiên Chúa là Đấng vô nhiễm nguyên tội, Đức Maria trọn đời đồng trinh, sau khi sống trọn cuộc đời trần thế, đã được triệu hồi cả hồn và xác vào trong vinh quang thiên quốc". Qua tín điều này, Giáo Hội chỉ nhắm tới điều chính yếu : Đức Maria được vinh quang với cả con người toàn diện. Giáo Hội không muốn nói tới những điều phụ thuộc như Đức Maria lên trời bằng cách nào, nhưng chỉ muốn nói đến Đức Maria là con người đầu tiên được hưởng ơn cứu độ trọn vẹn mà Đức Giêsu đem đến cho nhân loại. Đức Maria đã gắn cuộc sống mình với Đấng Cứu Thế bằng một mối dây liên kết chặt chẽ, không thể chia lìa được. Liên kết khi Đấng Cứu Thế xuống trần, khi giảng dạy, khi chịu nạn chịu chết, sống lại và hôm nay Đức Mẹ lên trời cả hồn và xác với Chúa Giêsu trong vinh quang hạnh phúc.

Mẹ Maria là Đấng vô nhiễm nguyên tội, là Đấng trọn đời đồng trinh, lẽ nào lại chẳng được gìn giữ khỏi hư nát trong ngày lìa thế. Mẹ đã cung cấp chất liệu cho thân xác Ngôi Hai xuống thế làm người, thì khi Ngôi Hai được tôn vinh lại nỡ để thân mẫu mình bị chôn vùi vì hư hoại sao ? Mẹ đã cộng tác với Con của Mẹ để cứu chuộc loài người, nên Mẹ phải là người được hưởng ơn cứu chuộc trước bất cứ ai. Nói cách khác, Mẹ thuộc trọn về Chúa Kitô, nên Mẹ cũng chia sẻ trọn vẹn vinh quang với Ngài trong thành quả ơn cứu độ : "Mọi người đều phải chết nơi Ađam thế nào thì mọi người cũng sẽ được tái sinh như vậy. Nhưng ai nấy theo thứ tự mình. Hoa quả đầu mùa là Đức Kitô, đoạn đến những kẻ thuộc về Đức Kitô", mà Đức Mẹ là người thuộc về Đức Kitô trọn vẹn nhất, nên Mẹ phải là người đầu tiên trong thứ tự loài người sẽ được phục sinh.

Hạnh phúc Đức Maria được hưởng không phải là kết quả tất yếu của một lối sống thụ động, phó mặc cho ân sủng của Thiên Chúa, mà là kết quả của sự hợp tác sinh động của một niềm tin biết lắng nghe, suy niệm và thực thi Lời Chúa : "Phúc cho bà là kẻ tin rằng Lời Chúa phán cùng bà sẽ được thực hiện". Có thể nói trọn cuộc đời Đức Maria được gồm tóm trong hai tiếng "Xin Vâng". Lời xin vâng không chỉ được Đức Mẹ thốt lên trong ngày Truyền tin mà còn được nối dài trong cả cuộc đời, để Mẹ trở nên một nữ tỳ hèn mọn của Thiên Chúa. Bài ca "Ngợi khen" mà Đức Mẹ xướng lên hôm nay diễn tả một tâm tình ngây ngất hạnh phúc của một con người đã được Thiên Chúa đoái thương nhìn tới và làm nơi Mẹ những điều kỳ diệu tuyệt vời. Mẹ Maria là người nữ hoàn toàn hạnh phúc vừa do mầu nhiệm tuyển chọn của Thiên Chúa, vừa do nổ lực đóng góp của Mẹ. Mẹ lên trời cả hồn và xác vừa là thừa hưởng ơn cứu độ của Chúa Kitô, vừa là thành quả niềm tin trong suốt cuộc sống gắn bó, lắng nghe, thực thi Lời Chúa. Và ở đây chúng ta nhận ra dáng dấp của Mẹ trong Người Nữ của sách Khải Huyền : một Người Nữ vinh quang với triều thiên, nhưng cũng đau khổ trong thử thách.

Anh chị em thân mến,

Đức Mẹ lên trời là niềm hy vọng của chúng ta. Mẹ lên trời không phải để xa cách, nhưng hơn bao giờ hết, trong hạnh phúc tuyệt vời, Mẹ trở nên gần gủi với mọi thành viên trong gia đình nhân loại. Nhìn vào Mẹ, chúng ta nhận ra vận mệnh đời sống của mình. Tương lai không còn là điều đáng ngại lo lắng, nhưng phải trở nên điều quan tâm xây dựng. Mẹ như người đi trước cho chúng ta được theo sau. Mẹ bước vào vinh quang thiên quốc, chúng ta cũng sẽ được bước vào, nếu như cuộc sống này trở thành những ngày chuẩn bị. Sống tốt đẹp, lành thánh trong tin yêu, lắng nghe, thực thi Lời Chúa như Mẹ, chắc chắn sẽ có được kết cuộc mai ngày trong hạnh phúc với Mẹ. Nơi Mẹ Maria, chúng ta còn gặp được nguồn cậy trông vững chắc. Như bạn đồng hành đầy kinh nghiệm, Mẹ giúp chúng ta vững bước hành trình. Như khuôn mẫu cho cả Giáo Hội, Mẹ sẵn sàng nắn đúc chúng ta nên những kitô hữu đích thực trong đời sống cá nhân, gia đình, xã hội, miễn là chúng ta biết đến với Mẹ như niềm hy vọng của mình và thực tâm làm theo lời Mẹ chỉ dạy.

Là con cái của Mẹ, chúng ta không thể nào sống đức tin của mình mà lại không đến với những người đồng loại xấu số, nghèo khó và đau khổ cách này hay cách khác để phục vụ như một người tôi tớ. Sống như vậy, chúng ta biết rằng sẽ không có một giới hạn nào ngăn chặn và làm vơi cạn lòng tin, ngay cả cái chết cũng không là hết, không là cùng tận. Đối với Thiên Chúa, tận thế cũng có nghĩa là sáng thế, là "Trời mới Đất mới". Đức Mẹ hồn xác lên trời là hình ảnh rực rỡ của thế giới mới mà Thiên Chúa đang muốn chúng ta tìm đến.

Xin Đức Mẹ cầu nguyện cho con cái của Mẹ luôn thắp sáng niềm tin-yêu-hy vọng vào Đức Kitô phục sinh và Mẹ Maria vinh quang trên trời.


Lm. Lê Văn Nhạc