Clock-Time

Suy Niệm Thứ Ba tuần XVIII Thường Niên C - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin mừng Mt 14: 22-36: Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: "Ma đấy! ", và sợ hãi la lên. Đức Giê-su liền bảo các ông: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ!...
 
NGÀY 02- 08 -2016

THỨ BA SAU CHÚA NHẬT XVIII THƯỜNG NIÊN


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 14, 22-36)

22 Đức Giê-su liền bắt các môn đệ xuống thuyền qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng.23 Giải tán họ xong, Người lên núi một mình mà cầu nguyện. Tối đến Người vẫn ở đó một mình.24 Còn chiếc thuyền thì đã ra xa bờ đến cả mấy cây số, bị sóng đánh vì ngược gió.25 Vào khoảng canh tư, Người đi trên mặt biển mà đến với các môn đệ.26 Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hốt bảo nhau: "Ma đấy! ", và sợ hãi la lên.27 Đức Giê-su liền bảo các ông: "Cứ yên tâm, chính Thầy đây, đừng sợ! "28 Ông Phê-rô liền thưa với Người: "Thưa Ngài, nếu quả là Ngài, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến với Ngài."29 Đức Giê-su bảo ông: "Cứ đến! " Ông Phê-rô từ thuyền bước xuống, đi trên mặt nước, và đến với Đức Giê-su.30 Nhưng thấy gió thổi thì ông đâm sợ, và khi bắt đầu chìm, ông la lên: "Thưa Ngài, xin cứu con với! "31 Đức Giê-su liền đưa tay nắm lấy ông và nói: "Người đâu mà kém tin vậy! Sao lại hoài nghi? "32 Khi thầy trò đã lên thuyền, thì gió lặng ngay.33 Những kẻ ở trong thuyền bái lạy Người và nói: "Quả thật Ngài là Con Thiên Chúa! "34 Khi qua biển rồi, thầy trò lên đất liền, vào Ghen-nê-xa-rét.35 Dân địa phương nhận ra Đức Giê-su, liền tung tin ra khắp vùng, và người ta đem tất cả những kẻ đau ốm đến với Người.36 Họ nài xin Người cho họ chỉ sờ vào tua áo của Người thôi, và ai đã sờ vào thì đều được khỏi.

SUY NIỆM

Sau phép lạ nuôi năm ngàn người ăn, Chúa Giêsu sai các môn đệ đi thuyền tới phía bên kia của biển hồ Galilê trước, còn Chúa ở lại cầu nguyện một mình.

Màn đêm buông xuống, gió nổi lên, thuyền của các môn đệ bị chao đảo trong cơn bão dữ dội. Đang khi vận lộn với bão tố trong đêm, các môn đệ nhìn thấy Chúa Giêsu đi trên mặt nước. Họ sợ hãi vì nghĩ đó là ma, nhưng Chúa Giêsu bảo họ đừng sợ, hãy vững tâm. Khi thấy Chúa, thánh Phêrô xin cho được đi trên mặt nước để đến với Chúa. Nhưng đang khi đi, thánh nhân bỗng sợ hãi và bắt đầu chìm. Chúa đã cứu ông. Chúa ra tay dẹp tan cơn bão, bước lên thuyền, cùng họ vào bờ.

Con thuyền là biểu tượng của Hội Thánh, các môn đệ đang ở trên đó, và thánh Phêrô là người cầm lái, người trưởng trong đoàn. Con thuyền ấy vẫn tiếp tục trôi trên biển cuộc đời. Đã có bao nhiêu lần bão tố nổi lên như là hình tượng của sự dữ, của những nhiêu thử thách tấn công Hội Thánh.

Giữa những “bóng đêm” , những “quyền lực của tối tăm”, Chúa Giêsu không vắng mặt. Người tín hữu phải tin vào Chúa, tin vào sự hiện diện quyền năng của Chúa. Họ cần phải cảm nhận Người vẫn có mặt, vẫn ở gần.

Những thách thức mà con thuyền Hội Thánh phải trải qua, có bao giờ ngừng. Trong tiểu thuyết Quo Vadis, một tác phẩm kể về lịch sử thuở ban đầu của Hội Thánh, tác giả Sienkievich đã khắc họa những đau khổ do bị bách hại mà Hội Thánh phải trải qua.

Sienkievich đặt thánh Phêrô, người chài lưới già nua và dốt nát trong thế đối diện với Néron, một hoàng đế hùng mạnh, cao ngạo, dữ dằn, chủ tể của cả một đế quốc lớn. Thánh Phêrô run rẩy, ngẩng mái đầu bạc trắng của mình lên trời cao mà thầm thĩ kêu xin: “Lạy Chúa, con biết làm gì với thành phố mà Chúa sai con tới. Của y nào là biển cả và đất liền. Của y nào là muông thú trên mặt đất cũng như thuỷ tộc dưới lòng đại dương. Của y nào là những vương quốc, thành quách và 30 chiến đoàn đang canh giữ. Còn con, lạy Chúa, con chỉ là một tên ngư phủ, sống quanh quẩn trên các mặt sông hồ. Con biết làm gì đây. Làm sao con thắng được sự dữ mà y đã gieo rắc…”.

Quả là mong manh, bé bỏng và yếu đuối, thế nhưng Hội Thánh vẫn không ngừng đi tới vì tin rằng Chúa Giêsu vẫn đang hiện diện như lời Ngài xác quyết: “Thầy đây, đừng sợ”. Cho dẫu đó chỉ là một sự hiện diện vô hình, tưởng chừng như ảo ảnh.

Tin tưởng Chúa hiện diện, cộng đoàn nhỏ bé ấy đã làm đảo lộn cả lịch sử. Néron đã biến đi như một cơn mộng dữ đẫm máu. Còn thánh Phêrô, người chài lưới già nua và dốt nát vẫn còn đấy, chiếm lĩnh đến muôn thuở cả trần gian.

Cũng chính vì thế mà câu chuyện của 2.000 năm về trước luôn là nguồn suy tư và sức mạnh cho Hội Thánh, đặc biệt trong những giai đoạn phải đối diện với những khó khăn và thử thách, với những phong ba và bão táp, để ở đó, Hội Thánh hâm nóng lại niềm tin của mình và can đảm tiến bước.

Đồng thời, nếu hình ảnh Phêrô đi trên sóng biển được nhìn với tư cách người lãnh đạo Hội Thánh, thì Phêrô ấy cũng còn là hình ảnh tượng trưng cho từng người Kitô hữu đang sống trong lòng cuộc đời. Với niềm tin bên cạnh những giây phút nghi nan và ngờ vực. Với những niềm vui mừng xen lẫn những âu lo và sợ hãi. Với quyết tâm giữa những ngả nghiêng và chao đảo. Chính nơi con người Phêrô ấy mà mỗi người chúng ta sẽ nhận ra thân phận mỏng manh và yếu đuối của bản thân. Và nhất là nơi con người Phêrô ấy, chúng ta cần đốt nóng lại niềm cậy trông và kêu cầu: “Lạy Chúa, xin cứu vớt con”.


GKGĐ Giáo Phận Phú Cường