Clock-Time

Suy Niệm Thứ Bảy Tuần XII Thường Niên A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Mt 8: 5-17: Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây, sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacob trong Nước Trời...
SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ BẢY TUẦN XII THƯỜNG NIÊN A

NGÀY 01/07/2017
 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Mátthêu (Mt 8: 5-17)

Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Capharnaum, thì có một đại đội trưởng đến thưa Chúa Giêsu rằng: "Lạy Chúa, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt vì đau đớn lắm!". Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: "Tôi sẽ đến chữa nó". Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: “Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, cũng như tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi thì anh đi, tôi bảo người kia đến thì anh đến, tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm !". Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người rằng: "Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng: nhiều người từ phương đông và phương tây, sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacob trong Nước Trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng". Đoạn Chúa nói với viên sĩ quan rằng: "Ông cứ về, ông được như ông đã tin". Và ngay giờ ấy, gia nhân ông đã được lành mạnh. Khi Chúa Giêsu vào nhà ông Phêrô, thấy bà mẹ vợ ông đang sốt rét liệt giường, Chúa chạm đến tay bà và cơn sốt biến đi. Bà chỗi dậy tiếp đãi các ngài. Đến chiều, họ đưa đến cho Chúa Giêsu nhiều người bị quỷ ám: Chúa dùng lời đuổi quỷ, và chữa lành tất cả các bệnh nhân, để ứng nghiệm lời tiên tri Isaia nói rằng: "Người đã gánh lấy các bệnh tật của chúng ta, và đã mang lấy những nỗi đau thương của chúng ta".
 
SUY NIỆM

“Nhưng con cái Nước Trời sẽ bị quăng ra bên ngoài, nơi đó sẽ phải khóc lóc và nghiến răng”.

Câu nói này của Chúa Giêsu khiến ta giật mình, liệu ta có bị quăng ra bên ngoài, nghĩa là bị loại ra khỏi hạnh phúc Nước Trời không?

Viên đội trưởng cầm đầu một toán quân lính, chắc hẳn là người ngoại đạo. Thế mà trong cuộc gặp gỡ và đối thoại ngắn ngủi với Chúa Giêsu, chúng ta thấy toát lên nơi ông một tấm lòng kính trọng với Chúa, một đức tin mạnh mẽ, một lòng tín thác nồng nàn và đầy vẻ chân thành. Việc ông nói ông đủ thẩm quyền để sai khiến các người thuộc cấp, và ông tin Chúa cũng đủ quyền năng để làm cho đầy tớ ông khỏi cơn đau đớn, đó là cả một sự tin tưởng tuyệt đối. Đứng trước lòng chân thành và sự tin tưởng tuyệt đối này, Chúa Giêsu liên tưởng đến những người gọi là dân của Chúa, thế mà lòng tin của họ lại không bằng viên đội trưởng ngoại đạo này. Sự liên tưởng có tính so sánh ấy chắc chắn làm Chúa thấy chạnh lòng. Vì dân riêng của Chúa đã trở nên chai cứng, lòng tin có khi bị biến dạng, và tôn giáo có khi trở thành vụ lợi. Thế nên nhận ra điều đó, Chúa Giêsu cũng thốt lên đầy chua chát: “con cái Nước Trời sẽ bị quăng ra bên ngoài”. Lời này của Chúa thực sự cảnh tỉnh cho chính chúng ta hôm nay: Tôi là Kitô hữu, là người môn đệ theo Chúa, liệu tôi có thực sự tin vào Chúa cách mạnh mẽ, có được tấm lòng chân thành và tín thác như người ngoại giáo kia không? Câu hỏi này chất vấn tôi hằng ngày. Lời của Chúa hôm nay phải là lời cảnh tỉnh tôi mọi lúc.

Chúa Giêsu làm mọi việc để đưa mọi người vào hạnh phúc Nước Trời. Còn cách sống của tôi nhiều khi phản chứng lại niềm tin mà tôi tuyên xưng. Đó chẳng phải là nghịch lý trong đời sống hằng ngày của chúng ta sao?

Lạy Chúa Giêsu Kitô, xin cho chúng con ý thức rằng mỗi ngày chúng con phải sống xứng đáng với ơn gọi làm con Chúa. Amen.   

 
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường