Clock-Time

Suy niệm thứ Hai Tuần I Mùa Vọng Năm A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin mừng Mt 8: 5-11 Chúng ta vừa bắt đầu Mùa Vọng - mùa của sự mong chờ Chúa đến trong thế gian này. 

SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ HAI TUẦN I MÙA VỌNG A




 
 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Mátthêu (Mt 8: 5-11)

Khi ấy, Chúa Giêsu vào thành Carphanaum, thì có một viên đại đội trưởng đến hỏi Chúa rằng: "Lạy Thầy, thằng nhỏ nhà tôi đau nằm ở nhà, nó bị tê liệt và đau đớn lắm!" Chúa Giêsu phán bảo ông rằng: "Tôi sẽ đến chữa nó". Nhưng viên đại đội trưởng thưa Người rằng: "Lạy Thầy, tôi không đáng được Thầy vào dưới mái nhà tôi, nhưng xin Thầy chỉ phán một lời, thì thằng nhỏ của tôi sẽ lành mạnh. Vì chưng, tôi chỉ là người ở dưới quyền, nhưng tôi cũng có những người lính thuộc hạ, tôi bảo người này đi, thì anh ta đi, tôi bảo người kia đến thì anh ta đến, tôi bảo gia nhân làm cái này thì nó làm!". Nghe vậy, Chúa Giêsu ngạc nhiên và nói với những kẻ theo Người: "Quả thật, Ta bảo các ngươi, Ta không thấy một lòng tin mạnh mẽ như vậy trong Israel. Ta cũng nói cho các ngươi biết rằng, nhiều người từ Phương Đông và Phương Tây, sẽ đến dự tiệc cùng Abraham, Isaac và Giacob trong nước Trời. Còn con cái trong nước sẽ bị vứt vào nơi tối tăm bên ngoài, ở đó sẽ phải khóc lóc nghiến răng".

SUY NIỆM

Chúng ta vừa bắt đầu Mùa Vọng - mùa của sự mong chờ Chúa đến trong thế gian này. Khác với những người Do Thái, họ hãnh diện vì họ có niềm tin vào Thiên Chúa, họ tự hào vì Con Thiên Chúa đã giáng lâm trong chính nhà của họ. Nhưng có phải vì một sự tự hào quá mức, một sự tự phụ quá cao đã làm cho niềm tin vào Thiên Chúa trở nên lạc lõng xa lạ ngay trong chính ngôi nhà của mình! Trong khi đó ở những vùng xa xôi nhỏ bé hun hút vì xa ánh sáng nhân loại thì còn biết bao con người khao khát đi tìm một Con Thiên Chúa thật, khao khát Chúa để cho đến họ tin và niềm tin đó cư ngụ lại trong chính ngôi nhà của họ.

Niềm tin là một món quà đến từ Thiên Chúa. Món quà đó không phải được gửi như một bưu phẩm, món quà đó không phải là một cái gì đó có thể mở ra là sử dụng được ngay, nhưng món quà niềm tin được gửi đến cho chúng ta như một hạt giống. Hạt giống ấy cần thời gian, cần điều kiện, cần sự nổ lực cộng tác của con người, cần nhiều sự hy sinh, nhiều tâm huyết, để hạt giống đó sẽ được lớn lên và sinh nhiều hoa quả. Hạt giống ấy, cần và rất cần, được gieo trong một tâm hồn rộng lớn, biết cởi mở, biết sẵn sàng trao ban trong thái độ lắng nghe và bằng chính cuộc sống thắm đượm tình Chúa, tình người.

Hôm nay, chúng ta chứng kiến hạt giống niềm tin vào Chúa được xé vỏ, nứt hạt và đâm chồi thật mạnh mẻ trong tâm hồn của một con người. Con người đó lại là một viên đại đội trưởng, con người đó mới nhìn qua cứ tưởng là quyền uy, giàu có, khó dễ để ông cúi xuống trước một ai, khó làm ông tin một ai cấp bậc thấp bé hơn ông. Thế nhưng ông đã ngã gục trước một Giêsu - một người không đồng hàng, không đồng cấp với ông. Đức tin của ông chắc chắn sẽ bén rễ thật sâu và vươn lên thật mạnh trong chính tâm hồn ông khi ông để cho chính Chúa ngự vào trong đó chăm sóc cho hạt giống đức tin ấy.

Còn chúng ta thì sao? Hạt giống đức tin của mỗi người chúng ta đã được gieo vào qua những điều kiện khác nhau, có những người đã được nhận từ tấm bé, nhưng cũng có những người chỉ mới được nhận lãnh vào giờ thứ 10 hay 11. Thế nhưng, sự lớn mạnh không quá lệ thuộc vào thời gian, nhưng nó lệ thuộc vào cách chăm bón mỗi ngày, nếu để cho Chúa đi vào trong chính cõi lòng của mình mà chăm sóc, hướng dẫn, chắc chắn hạt giống đó sẽ thật hữu ích khi mục nát đi và lớn mạnh từng ngày. Nhưng nếu chúng ta đẩy Chúa xa rời mình, để mặc chúng ta tự sức chăm bón, thì có lẽ lành ích mà dữ nhiều cho sự phát triển hạt giống đức tin.

Đến ngày Chúa quang lâm, hạt giống sẽ được đem ra trình diện, nếu hạt đã nẫy nở lớn mạnh, chắc chắn chúng ta sẽ được ân thưởng xứng đáng; còn nếu hạt giống vẫn trơ trọi, vẫn ngủ im lìm trong tâm hồn, lúc đó mỗi người chúng ta sẽ phải trả giá vì sự hợp tác không cân xứng giữa chính mình và Thiên Chúa.

 
Lạy Chúa, xin ban thêm sức mạnh, để con luôn vững tin vào Chúa, xin hiện diện và giúp cho niềm tin của con được lớn lên từng ngày. Amen.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường