Clock-Time

Suy Niệm Thứ Năm Ngày V Tuần Bát Nhật Lễ Giáng Sinh - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin mừng Lc 2: 22-35: Simeon nhận ra ánh sáng cứu độ không bởi chiêm tinh bói toán, hay bởi diện mạo bên ngoài của Hài Đồng Giêsu...
SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ NĂM NGÀY V TUẦN BÁT NHẬT LỄ GIÁNG SINH



Tin Mừng Chúa Giê-su Kitô theo Thánh Luca (Lc 2: 22-35)

22 Khi đã đến ngày lễ thanh tẩy của các ngài theo luật Mô-sê, bà Ma-ri-a và ông Giu-se đem con lên Giê-ru-sa-lem, để tiến dâng cho Chúa,23 như đã chép trong Luật Chúa rằng: "Mọi con trai đầu lòng phải được gọi là của thánh, dành cho Chúa",24 và cũng để dâng của lễ theo Luật Chúa truyền, là một đôi chim gáy hay một cặp bồ câu non.25 Hồi ấy ở Giê-ru-sa-lem, có một người tên là Si-mê-ôn. Ông là người công chính và sùng đạo, ông những mong chờ niềm an ủi của Ít-ra-en, và Thánh Thần hằng ngự trên ông.26 Ông đã được Thánh Thần linh báo cho biết là ông sẽ không thấy cái chết trước khi được thấy Đấng Ki-tô của Đức Chúa.27 Được Thần Khí thúc đẩy, ông lên Đền Thờ. Vào lúc cha mẹ Hài Nhi Giê-su đem con tới để chu toàn tập tục Luật đã truyền liên quan đến Người,28 thì ông ẵm lấy Hài Nhi trên tay, và chúc tụng Thiên Chúa rằng:

29 "Muôn lạy Chúa, giờ đây

theo lời Ngài đã hứa,

xin để tôi tớ này được an bình ra đi.

30 Vì chính mắt con được thấy ơn cứu độ

31 Chúa đã dành sẵn cho muôn dân:

32 Đó là ánh sáng soi đường cho dân ngoại,

là vinh quang của Ít-ra-en Dân Ngài."

33 Cha và mẹ Hài Nhi ngạc nhiên vì những lời ông Si-mê-ôn vừa nói về Người.34 Ông Si-mê-ôn chúc phúc cho hai ông bà, và nói với bà Ma-ri-a, mẹ của Hài Nhi: "Thiên Chúa đã đặt cháu bé này làm duyên cớ cho nhiều người Ít-ra-en ngã xuống hay đứng lên. Cháu còn là dấu hiệu cho người đời chống báng;35 và như vậy, những ý nghĩ từ thâm tâm nhiều người sẽ lộ ra. Còn chính bà, một lưỡi gươm sẽ đâm thâu tâm hồn bà."

SUY NIỆM

Như một trẻ trai bình thường như bao trẻ trai khác trong dân Israel, Chúa Giêsu cũng được Mẹ Maria và thánh Giuse dâng hiến trong đền thánh. Thế nhưng Simeon đã nhận ra giữa cái dáng vẻ bình thường đó chiếu tỏa một ánh sáng kỳ diệu, trên cái gương mặt bình thường đó ông nhận diện ra Đấng Cứu Độ đã xuất hiện như Thiên Chúa đã hứa.

Simeon nhận ra ánh sáng cứu độ không bởi chiêm tinh bói toán, hay bởi diện mạo bên ngoài của Hài Đồng Giêsu, nhưng đây là kết quả của một cuộc đời sống gắn bó với Thiên Chúa. Thánh Kinh đã xác quyết: ông là người công chính và sùng đạo, ông những hằng mong ngóng niềm an ủi của Israel. Được nhìn thấy ơn cứu độ, Simêon cảm thấy no đủ và ông chẳng còn mong muốn chi ngoài việc được “ra đi bình an”.

Hằng năm, Giáo Hội vẫn mừng lễ Giáng Sinh, mừng biến cố Ngôi Hai xuống thế làm người, qua đó Thiên Chúa ở giữa con người. Hơn thế nữa, hằng ngày, qua Bí tích Thánh Thể, Thiên Chúa luôn ở với con người. Thế mà chúng ta, những kitô hữu vẫn  chưa thực sự là dấu chỉ của một sự ra đi an bình. Chúng ta vẫn nặng lòng với thế trần, vẫn mong mỏi làm sao kéo dài tuổi thọ, vẫn cố tìm một tin tức: tôi sống tới bao giờ? Vẫn quá bôn chen với cuộc sống và không ngần ngại loại trừ tiếng nói lương tâm, chúng ta vẫn thờ ơ với sự công bình và đức yêu thương. Và mãi mãi, mặc dầu mang danh kitô hữu, chúng ta cũng như bao dân ngoại khác, không nhận ra Chúa đang ở với con người.

Làm sao có thể nhận ra Chúa được khi chúng ta không tạo ra mối dây liên kết với Thiên Chúa. Sáng kiến thiết lập Bí Tich Thánh Thể là phương thế tuyệt hảo của mối dây hiệp thông giữa Thiên Chúa với các tín hữu. Thế nhưng, với trào lưu tục hóa hôm nay, người tín hữu đang xa dần với nguồn mạch hiệp thông này. Và điều đó đưa tới những hậu quả tồi tệ trong mối tương giao với nhau trong cuộc sống hằng ngày. Vì không nhận ra Chúa ở giữa con người, cho nên chúng ta không học được cách yêu thương của Thiên Chúa. Chúng ta không thể đi ra khỏi chính mình, cho nên mãi mãi chúng ta không thể sống quảng đại cho đi, tha thứ, và rung cảm trước những nỗi đau của tha nhân. Không nhận ra Chúa đang hiện diện giữa con người, chúng ta thiếu tôn trọng lẫn nhau, gây chia rẽ và tạo ra hận thù. Và rồi cuộc sống của chúng ta tràn ngập bất an. Chẳng bao giờ chúng ta có thể thanh thản: xin được ra đi bình an.

Lạy Chúa, xin dạy con luôn biết tạo mối dây hiệp thông với Chúa để từ đó con có thể nhận diện ra Chúa nơi tha nhân, nơi môi trường con sống, nơi những biến cố của cuộc đời. Xin dạy con hiểu: sự nhận diện ra Chúa là sức mạnh để con đối diện với những thử thách của cuộc đời, là động lực để con luôn sống an vui và thanh thản để thân thưa: xin cho con được ra đi bình an.

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường