Clock-Time

Suy Niệm Thứ Năm Tuần III Mùa Vọng A - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin mừng Lc 1; 5-25: Tin Mừng hôm nay thuật lại biến cố truyền tin cho ông Dacaria. 

SUY NIỆM HẰNG NGÀY

THỨ NĂM TUẦN III MÙA VỌNG 



 
 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 1: 5-25)
 

Thời vua Hêrôđê cai trị miền Giuđê, có một vị tư tế thuộc nhóm Avigia, tên là Dacaria; vợ ông là Êlisabét cũng thuộc dòng tộc tư tế Aharon. Cả hai ông bà đều là người công chính trước mặt Thiên Chúa, sống đúng theo mọi điều răn và mệnh lệnh của Chúa, không ai chê trách được điều gì. Nhưng họ lại không có con, vì bà Êlisabét là người hiếm hoi. Vả lại, cả hai đều đã cao niên. Sau đây là chuyện xảy ra trong lúc ông đang lo việc tế tự trước nhan Thiên Chúa khi đến phiên của nhóm ông: Trong cuộc bắt thăm thường lệ của hàng tư tế, ông đã trúng thăm được vào dâng hương trong đền thờ của Đức Chúa. Trong giờ dâng hương đó, toàn thể dân chúng cầu nguyện ở bên ngoài. Bỗng một sứ thần của Chúa hiện ra với ông, đứng bên phải hương án. Thấy vậy, ông Dacaria bối rối, và nỗi sợ hãi ập xuống trên ông. Nhưng sứ thần bảo ông: "Này ông Dacaria, đừng sợ, vì Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin: bà Êlisabét vợ ông sẽ sinh cho ông một đứa con trai, và ông phải đặt tên cho con là Gioan. Ông sẽ được vui mừng hớn hở, và nhiều người cũng được hỷ hoan ngày con trẻ chào đời. Vì em bé sẽ nên cao cả trước mặt Chúa. Rượu lạt rượu nồng em sẽ đều không uống. Và ngay khi còn trong lòng mẹ, em đã đầy Thánh Thần. Em sẽ đưa nhiều con cái Ítraen về với Đức Chúa là Thiên Chúa của họ. Được đầy thần khí và quyền năng của ngôn sứ Êlia, em sẽ đi trước mặt Chúa, để làm cho lòng cha ông quay về với con cháu, để làm cho tâm tư kẻ ngỗ nghịch lại hướng về nẻo chính đường ngay, và chuẩn bị một dân sẵn sàng đón Chúa". Ông Dacaria thưa với sứ thần: "Dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã lớn tuổi". Sứ thần đáp: "Tôi là Gábriel, hằng đứng chầu trước mặt Thiên Chúa, tôi được sai đến nói với ông và loan báo tin mừng ấy cho ông. Và này đây ông sẽ bị câm, không nói được, cho đến ngày các điều ấy xảy ra, bởi vì ông đã không tin lời tôi, là những lời sẽ được ứng nghiệm đúng thời đúng buổi". Dân chúng đợi ông Dacaria, và lấy làm lạ sao ông ở lại trong cung thánh lâu như thế. Lúc đi ra, ông không nói với họ được, và dân chúng biết là ông đã thấy một thị kiến trong cung thánh. Còn ông, ông chỉ làm hiệu cho họ và vẫn bị câm. Khi thời gian phục vụ ở Đền Thờ đã mãn, ông trở về nhà. Ít lâu sau, bà Êlisabét vợ ông có thai, bà ẩn mình năm tháng. Bà tự nhủ: "Chúa đã làm cho tôi như thế đó, khi Người thương cất nỗi hổ nhục tôi phải chịu trước mặt người đời".


Suy niệm

Tin Mừng hôm nay thuật lại biến cố truyền tin cho ông Dacaria. Ông Dacaria là tư tế, và đã trúng thăm được vào nơi thánh của đền thờ Giêrusalem để dâng hương cho Thiên Chúa. Đang khi ông dâng hương thì thiên thần đã hiện ra đứng bên hữu hương án và nói với ông: “Này ông Dacaria, đừng sợ, vì Thiên Chúa đã nhận lời ông cầu xin: bà Êlisabét vợ ông sẽ sinh cho ông một đứa con trai, và ông phải đặt tên cho con là Gioan”. Như chúng ta biết, bà Elizabét - vợ ông Dacaria hiếm muộn. Đối với người Do Thái một người phụ nữ có chồng mà không có con là một nỗi nhục nhã rất lớn. Như vậy, điều sứ thần vừa xác quyết cho thấy ông Dacaria đã rất nhiều lần cầu xin có được một người con.

Điều sứ thần xác quyết: “lời cầu xin của ông bấy lâu hôm nay đã được Thiên Chúa nhận lời”, quả thật là một tin vui rất lớn không chỉ đối với ông Dacaria mà còn đối với cả gia đình và dòng tộc của ông. Thế nhưng sau khi nghe tin vui này, Dacaria đã gặng hỏi lại sứ thần: “dựa vào đâu mà tôi biết được được điều ấy? Vì tôi đã già, và nhà tôi cũng đã cao niên”. Câu hỏi của Dacaria cho ta có cảm giác ông không có gì vui. Ông tỏ ra nghi ngờ trước lời loan báo của sứ thần, thậm chí có vẻ như ông đang khó chịu và muốn thách thức Thiên Chúa khi nói: “dựa vào đâu mà tôi biết được điều ấy?”. Vậy đâu là nguyên nhân khiến ông Dacaria có một tâm trạng cũng như những lời nói lạ thường đến như thế trước lời tiên báo của sứ thần?

Chúng ta thử đặt giả thiết rằng: giả sử Chúa nhận lời ban cho ông Giacaria có một đứa con ngay khi mà ông còn đang háo hức đợi chờ thì sao? Chắc chắn lúc đó ông sẽ rất vui. Có lẽ chính sự chờ đợi đã bào mòn niềm tin của ông Dacaria. Với tuổi đời mỗi ngày mỗi chất chồng trên cuộc đời của hai vợ chồng: 40, 45, 50, 55, 60… dường như đã khiến ông không còn đủ kiên nhẫn để chờ đợi. Thời gian dành cho sự kiên nhẫn nơi ông đã cạn. Niềm hy vọng nơi ông đã tắt dần theo thời gian.

Đến đây một câu hỏi lại được gợi lên: tại sao Chúa lại quá chậm trễ như vậy? Thật vậy, nếu như Chúa không chậm trễ mà nhận lời ban cho ông Giacaria có một người con ngay khi ông cầu xin, chắc chắn ông sẽ rất vui sướng. Thế nhưng niềm vui đó sẽ ngắn ngủi và chỉ dừng lại ở gia đình ông, họ hàng của ông. Và sứ mạng tiền hô cho Đấng Cứu Thế của Gioan Tiền Hô sẽ không được ứng nghiệm. Và như thế khi Đấng Cứu Thế đến, rất có thể nhiều người sẽ không đón nhận. Sứ mạng của Gioan Tiền Hô là dọn đường cho Đấng Mêssia đến.

Việc Thiên Chúa nhận lời cầu nguyện của ông Dacaria không chỉ dừng lại ở niềm vui của cá nhân ông và gia đình ông mà còn hơn thế nữa, nó còn mang đến niềm vui, niềm hạnh phúc cho người khác, của cả nhân loại. Chính vì thế, lời đầu tiên ông nói sau khi nói trở lại được là cất lời ca tụng Chúa: Chúc tụng Đức Chúa là Thiên Chúa Israel đã viếng thăm cứu chuộc dân Người.

Nhìn lại kinh nghiệm đức tin của Dacaria, chúng ta cũng xin Chúa cho chúng ta đừng bao giờ mất niềm tin vào Chúa, nhưng luôn biết kiên nhẫn để nhận ra và sống thánh ý Chúa mỗi ngày, cho dù rất nhiều khi ý Chúa muốn không giống ý chúng ta. Amen.


GKGĐ Giáo Phận Phú Cường