Clock-Time

Suy Niệm Thứ Sáu Tuần XVI Thường Niên C - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin mừng Ga 20: 1-2.11-18 Đức Giê-su gọi bà: "Ma-ri-a! " Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: "Ráp-bu-ni! " (nghĩa là "Lạy Thầy")

THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT XVI THƯỜNG NIÊN

 
THÁNH NỮ MARIA MADALENA



Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Gioan (Ga 20: 1-2.11-18)
 
1 Sáng sớm ngày thứ nhất trong tuần, lúc trời còn tối, bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi đến mộ, thì thấy tảng đá đã lăn khỏi mộ.2 Bà liền chạy về gặp ông Si-môn Phê-rô và người môn đệ Đức Giê-su thương mến. Bà nói: "Người ta đã đem Chúa đi khỏi mộ; và chúng tôi chẳng biết họ để Người ở đâu." 11 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đứng ở ngoài, gần bên mộ, mà khóc. Bà vừa khóc vừa cúi xuống nhìn vào trong mộ,12 thì thấy hai thiên thần mặc áo trắng ngồi ở nơi đã đặt thi hài của Đức Giê-su, một vị ở phía đầu, một vị ở phía chân.13 Thiên thần hỏi bà: "Này bà, sao bà khóc? " Bà thưa: "Người ta đã lấy mất Chúa tôi rồi, và tôi không biết họ để Người ở đâu! "14 Nói xong, bà quay lại và thấy Đức Giê-su đứng đó, nhưng bà không biết là Đức Giê-su.15 Đức Giê-su nói với bà: "Này bà, sao bà khóc? Bà tìm ai? " Bà Ma-ri-a tưởng là người làm vườn, liền nói: "Thưa ông, nếu ông đã đem Người đi, thì xin nói cho tôi biết ông để Người ở đâu, tôi sẽ đem Người về."16 Đức Giê-su gọi bà: "Ma-ri-a! " Bà quay lại và nói bằng tiếng Híp-ri: "Ráp-bu-ni! " (nghĩa là "Lạy Thầy").17 Đức Giê-su bảo: "Thôi, đừng giữ Thầy lại, vì Thầy chưa lên cùng Chúa Cha. Nhưng hãy đi gặp anh em Thầy và bảo họ: "Thầy lên cùng Cha của Thầy, cũng là Cha của anh em, lên cùng Thiên Chúa của Thầy, cũng là Thiên Chúa của anh em"."18 Bà Ma-ri-a Mác-đa-la đi báo cho các môn đệ: "Tôi đã thấy Chúa", và bà kể lại những điều Người đã nói với bà.

SUY NIỆM
Đối với Maria Madalêna, sự kiện đau buồn ngày Thứ Sáu Tuần Thánh vẫn còn là sự kiện kinh hoàng và đầy đau đớn.

Chắc hẳn bà còn bối rối chưa thể hiểu chuyện gì đã xảy ra với Thầy Giêsu. Chứng kiến Thầy Giêsu đầy nhân từ, Đấng đã tha thứ tội lỗi cho bà, nâng đỡ bà, và có thể nói, Người đã phục hồi giá trị con người cho bà, từ đó bà trở thành môn đệ của Người;  thế mà bây giờ, sau thoáng chốc vinh quang khi vào thành Giêrusalem, người ta đã không ngần ngại kết án Người và giết chết cách ô nhục trên thập giá. Chứng kiến cảnh tượng ấy từ đầu đến cuối, cả giây phút Thầy Giêsu gục đầu xuống trút hơi thở cuối cùng trên thập giá, lòng bà cũng giống như Mẹ Maria, như lịm đi vì đau đớn.

Tình thương yêu bà dành cho Chúa thật lớn lao. Tình thương yêu càng trân quý, nồng nàn, càng làm cho sự tiếc thương càng sâu đậm khó phai. Vì thế mà khi ra thăm mộ Chúa, như một sự gắn kết với người đã ra đi, khi không thấy xác Chúa đâu, tâm trạng bà đầy bàng hoàng và hoang mang. “người ta đã lấy mất Chúa”. Bà chạy về báo với Phêrô và các môn đệ khác, bà lại theo ra mộ và bật khóc nức nở. Mãi cho đến khi Chúa gọi đích danh tên của bà, bà mới nhận ra Chúa và không còn u buồn, bà đi báo cho các môn đệ biết Thầy đã phục sinh.

Trong cuộc sống hằng ngày, nhiều lúc chúng ta cũng bị những nỗi u buồn vây kín và không còn nhận ra sự hiện diện của Chúa. Và thậm chí cả những lúc chúng ta tưởng chừng Chúa cũng đã mất hút và hoàn toàn im lặng trong những hoàn cảnh đau buồn của chúng ta. Sự mất mát, chia ly, sự xung đột, phụ bạc, thất bại, bị dị nghị hay bị kỳ thị, coi rẻ… Những lúc đó, có cảm tưởng như ai đó đã lấy đi tình thương và công lý ra khỏi cuộc sống này và hẳn là liên quan đến chúng ta. Có khi không chịu đựng nổi, chúng ta cũng bật khóc như một sự giải toả như Maria Madalêna. Chúng ta cũng có thể kêu lên như Maria “ai đã lấy mất Chúa của tôi rồi”?

Như Maria trong cuộc đối thoại với Chúa Giêsu phục sinh, chúng ta cần bình tĩnh để nhận ra thanh âm của Người. Nhận ra tiếng Chúa gọi đích danh tên của ta. Nhận ra Chúa, gạt đi những tiếng khóc và u buồn, chúng ta thấy tươi vui lên và hướng đến việc loan báo tin mừng Chúa mỗi ngày.

Lạy Chúa, xin chỉ cho con biết con phải làm gì trong mỗi hoàn cảnh của chúng con. Nhất là làm cho chúng con nhận ra tiếng Chúa nói trong con. Amen. 

GKGĐ Giáo Phận Phú Cường