Clock-Time

Suy Niệm Thứ Sáu Tuần XXIX Thường Niên Năm B - GKGD Giáo Phận Phú Cường

Biết cuộc đời này là mong manh, vắn vỏi, thế mà chúng ta không biết ưu tiên lo liệu cho sự sống đời đời! Biết tiền bạc không là chìa khóa vạn năng mở ra hạnh phúc, vậy mà chúng ta lại chạy tìm kiếm nó bằng mọi giá, đến nỗi không còn thời giờ lo việc rỗi linh hồn!

SUY NIỆM LỜI CHÚA

THỨ SÁU TUẦN XXIX THƯỜNG NIÊN NĂM B

NGÀY 22/10/2021



GKGD Giáo Phận Phú Cường

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (12,54-59)

54 Một hôm, Đức Giê-su nói với đám đông rằng: "Khi các người thấy mây kéo lên ở phía tây, các người nói ngay: ‘Mưa đến nơi rồi’, và xảy ra đúng như vậy.55 Khi thấy gió nồm thổi, các người nói: ‘Trời sẽ oi bức’, và xảy ra đúng như vậy.56 Những kẻ đạo đức giả kia, cảnh sắc đất trời, thì các người biết nhận xét, còn thời đại này, sao các người lại không biết nhận xét?57 Sao các người không tự mình xét xem cái gì là phải?58 Thật vậy, khi anh đi cùng đối phương ra toà, thì dọc đường hãy cố gắng giải quyết với người ấy cho xong, kẻo người ấy lôi anh đến quan toà, quan toà lại nộp anh cho thừa phát lại, và thừa phát lại tống anh vào ngục.59 Tôi bảo cho anh biết: anh sẽ không ra khỏi đó trước khi trả hết đồng kẽm cuối cùng”.

SUY NIỆM

Con người ngày càng có nhiều kinh nghiệm, khôn ngoan trong việc dự báo tương lai việc đời. Biết bắt mạch nhịp sống, mà đón chờ cơ hội, hoặc tránh những nguy cơ. Chúng ta có biết khôn ngoan quan sát cuộc sống, khám bệnh tâm hồn mà nắm bắt cơ hội phát triển tâm linh hoặc tránh nguy cơ băng hoại tâm hồn không?

“Cảnh sắc trời đất, thì các người biết nhận xét, còn thời đại này, sao các người lại không biết nhận xét”. Ở đây, Chúa Giêsu muốn nói đến thời đại “Đấng Thiên Sai” đã đến, mà họ không nhận ra, vì họ còn mải mê tìm xét những gì theo sở thích của họ. Lời trách của Chúa không chỉ dành cho người ngày xưa, mà cho cả chúng ta thời nay.

Biết cuộc đời này là mong manh, vắn vỏi, thế mà chúng ta không biết ưu tiên lo liệu cho sự sống đời đời! Biết tiền bạc không là chìa khóa vạn năng mở ra hạnh phúc, vậy mà chúng ta lại chạy tìm kiếm nó bằng mọi giá, đến nỗi không còn thời giờ lo việc rỗi linh hồn! Biết của cải là phù vân, thế mà chúng ta cứ bám chặt khó buông ra. Những tai ương hoạn nạn trong đời là tiếng Chúa gọi mời ta tỉnh thức, vậy mà chúng ta cứ ngủ mê chẳng thấy gì!

Trong lúc cả nước đang ra sức phòng chống dịch bệnh CoVid-19, thì vẫn còn có nhiều người rất thiếu ý thức như ra đường đến chỗ đông người không đeo khẩu trang, và nếu có nhắc nhở thì lớn tiếng chẳng hạn một phụ nữ ở phường 10 quận 4, đến cửa hàng không đeo khẩu trang, được nhân viên nhắc nhở, bà phản đối và to tiếng: “Việt Nam không có dịch bệnh gì hết! Công an nói xạo với dân!”. Một thái độ vô tâm và ích kỷ đóng kín đôi mắt để không nhìn thấy nỗi sợ hãi của bao người trước đại dịch.

Chúng ta cũng thường “chẳng thấy gì”, hoặc “chẳng nghe gì”. Chúng ta chỉ biết nhận xét những điều thấy và nghe theo dục vọng của chúng ta mà thôi. Không thấy vấn đề quan trọng cho sự sống đời đời của mình, chúng ta sẽ phải hối hận, nhưng là hối hận muộn màng. Hãy biết khôn ngoan giải quyết cho ổn thỏa cuộc tranh chấp không bao giờ ngừng, giữa một bên là lối sống chỉ biết có đời này và lời mời gọi của Chúa: “tiên vàn, hãy lo tìm Nước Chúa và sống công chính của Người”.

Lạy Chúa Giêsu, xin cho chúng con mỗi ngày luôn biết xét đời sống xem có phù hợp với Tin mừng của Chúa không. Xin đừng để chúng con cứ lo chuyện của đất, mà đánh mất ơn phúc của trời cao. Amen.