Clock-Time

Suy Niệm Thứ Tư Tuần XX Thường Niên (Mt 20: 1-16) - GKGĐ GP Phú Cường

Với tư cách là chủ đất và vườn nho, Thiên Chúa sẽ sử dụng những gì mà bản chất của nó luôn thuộc về Đấng Tạo Hoá vì lợi ích của tất cả chúng ta và của nhân loại, ngay cả khi chúng ta không nhìn thế giới qua con mắt của Thiên Chúa. Sự hoàn hảo và rộng lượng của Thiên Chúa không ai sánh được, vì “Ngài cho mặt trời của Ngài mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa trên người công chính cũng như kẻ bất lương” (Mt 5,45).

SUY NIỆM LỜI CHÚA
THỨ TƯ TUẦN XX THƯỜNG NIÊN
NGÀY 17/08/2022

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Matthêu (20: 1-16)

Khi ấy, Đức Giê-su nói với các môn đệ dụ ngôn: "Nước Trời giống như chuyện gia chủ kia, vừa tảng sáng đã ra mướn thợ vào làm việc trong vườn nho của mình. Sau khi đã thoả thuận với thợ là mỗi ngày một quan tiền, ông sai họ vào vườn nho làm việc. Khoảng giờ thứ ba, ông lại trở ra, thấy có những người khác ở không, đang đứng ngoài chợ. Ông cũng bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho, tôi sẽ trả cho các anh hợp lẽ công bằng”. Họ liền đi. Khoảng giờ thứ sáu, rồi giờ thứ chín, ông lại trở ra và cũng làm y như vậy. Khoảng giờ mười một, ông trở ra và thấy còn có những người khác đứng đó, ông nói với họ: "Sao các anh đứng đây suốt ngày không làm gì hết?”. Họ đáp: "Vì không ai mướn chúng tôi”. Ông bảo họ: "Cả các anh nữa, hãy đi vào vườn nho!”. Chiều đến, ông chủ vườn nho bảo người quản lý: "Anh gọi thợ lại mà trả công cho họ, bắt đầu từ những người vào làm sau chót tới những người vào làm trước nhất”. Vậy những người mới vào làm lúc giờ mười một tiến lại, và lãnh được mỗi người một quan tiền. Khi đến lượt những người vào làm trước nhất, họ tưởng sẽ được lãnh nhiều hơn, thế nhưng cũng chỉ lãnh được mỗi người một quan tiền. Họ vừa lãnh vừa cằn nhằn gia chủ: "Mấy người sau chót này chỉ làm có một giờ, thế mà ông lại coi họ ngang hàng với chúng tôi là những người đã phải làm việc nặng nhọc cả ngày, lại còn bị nắng nôi thiêu đốt”. Ông chủ trả lời cho một người trong bọn họ: "Này bạn, tôi đâu có xử bất công với bạn. Bạn đã chẳng thoả thuận với tôi là một quan tiền sao? Cầm lấy phần của bạn mà đi đi. Còn tôi, tôi muốn cho người vào làm sau chót này cũng được bằng bạn đó. Chẳng lẽ tôi lại không có quyền tuỳ ý định đoạt về những gì là của tôi sao? Hay vì thấy tôi tốt bụng, mà bạn đâm ra ghen tức?”. Thế là những kẻ đứng chót sẽ được lên hàng đầu, còn những kẻ đứng đầu sẽ phải xuống hàng chót. Vì kẻ được gọi thì nhiều, mà người được chọn thì ít.

SUY NIỆM

Gia chủ của vườn nho chính là Thiên Chúa, còn người làm công cho gia chủ là mỗi người chúng ta, tuỳ theo khả năng và địa vị của mình, đều làm vinh danh Chúa và loan truyền tình yêu Chúa cho người khác.

Tuy nhiên, dụ ngôn này không có ý làm nổi bật những người làm công, dù làm ít hay làm nhiều đều nhận được một đồng; dụ ngôn muốn nói tới sự rộng lượng của Thiên Chúa - Thiên Chúa công bình, nhưng lòng quảng đại thì vô bờ bến. Tại sao gia chủ dặn người quản lý hãy tính công cho người đến sau chót trước, tức là làm chỉ có một giờ, thay vì tính công cho người làm cả ngày phải cực nhọc nắng nôi? Đơn giản, vì gia chủ muốn làm nổi bật sự rộng lượng của mình.

Với tư cách là chủ đất và vườn nho, Thiên Chúa sẽ sử dụng những gì mà bản chất của nó luôn thuộc về Đấng Tạo Hoá vì lợi ích của tất cả chúng ta và của nhân loại, ngay cả khi chúng ta không nhìn thế giới qua con mắt của Thiên Chúa. Sự hoàn hảo và rộng lượng của Thiên Chúa không ai sánh được, vì “Ngài cho mặt trời của Ngài mọc lên soi sáng kẻ xấu cũng như người tốt, và cho mưa trên người công chính cũng như kẻ bất lương” (Mt 5,45).

Lạy Chúa Giêsu, xin giúp chúng con luôn nhận ra được lòng quảng đại của Chúa, và xin cũng giúp chúng con cũng luôn biết quảng đại đối với anh chị em. Amen.