Clock-Time

Thứ Bảy Tuần IX Thường Niên C - Trái Tim Vô Nhiễm Đức Maria

Tin Mừng Lc 2: 41- 51 Nền tảng của ơn cứu độ chính là mối tương giao qua lại giữa Thiên Chúa và con người. Trong mối tương giao này điểm chính yếu là đi ra khỏi chính mình ...

SUY NIỆM HẰNG NGÀY

NGÀY 4-6-2016



THỨ BẢY SAU CHÚA NHẬT IX THƯỜNG NIÊN

 
LỄ TRÁI TIM VÔ NHIỄM ĐỨC MẸ
 

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca (Lc 2: 41- 51)

41 Hằng năm, cha mẹ Đức Giê-su trẩy hội đền Giê-ru-sa-lem mừng lễ Vượt Qua.42 Khi Người được mười hai tuổi, cả gia đình cùng lên đền, như người ta thường làm trong ngày lễ.43 Xong kỳ lễ, hai ông bà trở về, còn cậu bé Giê-su thì ở lại Giê-ru-sa-lem, mà cha mẹ chẳng hay biết.44 Ông bà cứ tưởng là cậu về chung với đoàn lữ hành, nên sau một ngày đường, mới đi tìm kiếm giữa đám bà con và người quen thuộc.45 Không thấy con đâu, hai ông bà trở lại Giê-ru-sa-lem mà tìm.46 Sau ba ngày, hai ông bà mới tìm thấy con trong Đền Thờ, đang ngồi giữa các thầy dạy, vừa nghe họ, vừa đặt câu hỏi.47 Ai nghe cậu nói cũng ngạc nhiên về trí thông minh và những lời đối đáp của cậu.48 Khi thấy con, hai ông bà sửng sốt, và mẹ Người nói với Người: "Con ơi, sao con lại xử với cha mẹ như vậy? Con thấy không, cha con và mẹ đây đã phải cực lòng tìm con! "49 Người đáp: "Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao? "50 Nhưng ông bà không hiểu lời Người vừa nói.51 Sau đó, Người đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài. Riêng mẹ Người thì hằng ghi nhớ tất cả những điều ấy trong lòng.

SUY NIỆM

Nền tảng của ơn cứu độ chính là mối tương giao qua lại giữa Thiên Chúa và con người. Trong mối tương giao này điểm chính yếu là đi ra khỏi chính mình, từ bỏ chính mình để lắng nghe và vâng phục trong tinh thần khiêm cung.

Mẹ Maria trong cuộc tìm kiếm con chất đầy nỗi lo. Cái lo của Mẹ là cái lo của tình mẫu tử, lo đến đứt ruột gan. Ba ngày tìm kiếm có lẽ Mẹ chỉ có thể nuốt vài giọt nước để có sức mà tìm kiếm, chứ chẳng có bụng dạ nào mà ngồi ăn. Thế mà khi gặp được con niềm vui chưa cạn thì đã đối diện với một thực tế xem ra phũ phàng: "Sao cha mẹ lại tìm con? Cha mẹ không biết là con có bổn phận ở nhà của Cha con sao?”. Quả thật, mới nghe qua có lẽ chúng ta, ai cũng cảm thấy xốn xang lòng, có thể xen vào một chút bực dọc, tại sao Đức Giêsu lại có thể trả lời như thế? Đâu là tình mẹ con? Thế nhưng, Mẹ Maria im lặng lắng nghe, bởi sứ điệp trong biến cố truyền tin luôn in đậm trong trí lòng của Mẹ. Mẹ, xét theo bình diện nhận loại, là người sinh ra Chúa Giêsu trong nhân tính, nhưng căn tính cội nguồn của Con Mẹ, vẫn là một vị Thiên Chúa. Mẹ không để cho bản tính tự nhiên của tình mẫu tử lấn át tâm tình của ngừơi “nữ tì Thiên Chúa”, điều mà Mẹ đã tuyên xưng: “nầy tôi là tôi tớ của Chúa”, và vì thế, một lần nữa Mẹ im lặng lắng nghe và khiêm cung đón nhận Thánh ý trong tinh thần vâng phục. Mẹ vẫn một mực trung thành: Nầy tôi là tôi tớ Chúa, tôi xin vâng như lời sứ thần truyền.

Thật tuyệt vời tâm tình của Mẹ Maria. Là mẹ đó, nhưng bên cạnh đó mẹ vẫn luôn ý thức được điều mà Chúa đã phán qua miệng Thiên sứ: “Thánh Thần sẽ ngự xuống trên bà, và quyền năng Đấng Tối Cao sẽ rợp bóng trên bà, vì thế, Đấng Thánh sắp sinh ra sẽ được gọi là Con Thiên Chúa.” (Lc 1, 37). Vì thế, mẹ không thể cho tình mẫu tử trần thế lấn át sứ vụ quan trọng mà Con Mẹ phải thực thi khi được sai phái đến trần gian. Mẹ xin vâng điều Mẹ đã đón nhận, Người Con do Mẹ sinh ra đó, còn thuộc về Đấng mà Mẹ hằng tôn thờ: Thiên Chúa, Đấng ngự trên trời. Mẹ không để cho giá trị trần thế chiếm đoạt giá trị của Trời cao. Không đánh đổi ân huệ của Thiên Chúa để lấy những tâm tình trần gian chóng qua. Vâng, Mẹ vẫn giữ mãi là người nữ tì như lời Mẹ tuyên xưng: “Phận nữ tì hèn mọn người đã đoái thương”.

Hợp với tâm tình của Mẹ, Đức Giêsu cũng đã “đi xuống cùng với cha mẹ, trở về Na-da-rét và hằng vâng phục các ngài”. Chấp nhận đến trần gian, sinh hạ bởi một người nữ, Chúa Giêsu chấp nhận lấy thân phận làm người, và trước tiên là một người con vâng phục. Cho dẫu là Thiên Chúa, Người không khư khư giữ mãi mình là Thiên Chúa, Người không chối từ vị thế mới của Người trong trần gian: con của Giuse và Maria, một ngừoi con như bao người con khác, và khiêm cung vâng phục cha mẹ mình như bao trẻ khác trong làng, nếu muốn được gọi là người con ngoan.

Sự vâng phục của Mẹ Maria cùng với sự vâng phục của Chúa Giêsu đã kiến tạo nên một tác phẩm tuyệt hảo về ơn cứu chuộc. Nếu không có sự vâng phục này có lẽ nhân loại mãi sống trong bóng tối của sự chết.
Lạy Chúa, trong tâm tình cảm tạ và biết ơn, xin Chúa dạy chúng con biết noi gương Mẹ Maria can đảm trung kiên với hồng ân đức tin mà Chúa đã trao ban, không dại dột đổi chác hồng ân này để tìm lấy những giá trị tầm thường chóng qua. Vâng, lạy Chúa, xin cho chúng con ý thức rằng chỉ sống theo Thánh ý Chúa chúng con mới có thể đạt tới hạnh phúc đích thật. Amen 


GKGĐ Giáo Phận Phú Cường