Clock-Time

Thứ Hai Sau Chúa Nhật VIII Thường Niên C - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Mc 10: 17-27 “Chúa Giêsu buồn, vì người từ chối quay gót ngoảnh mặt đi. Người kia cũng buồn vì sự rạn nứt nơi chính tâm hồn anh.

SUY NIỆM HẰNG NGÀY

NGÀY 23-5-2016

 

 

THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT VIII THƯỜNG NIÊN


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô (Mc 10: 17-27)

17 Đức Giê-su vừa lên đường, thì có một người chạy đến, quỳ xuống trước mặt Người và hỏi: "Thưa Thầy nhân lành, tôi phải làm gì để được sự sống đời đời làm gia nghiệp? "18 Đức Giê-su đáp: "Sao anh nói tôi là nhân lành? Không có ai nhân lành cả, trừ một mình Thiên Chúa.19 Hẳn anh biết các điều răn: Chớ giết người, chớ ngoại tình, chớ trộm cắp, chớ làm chứng gian, chớ làm hại ai, hãy thờ cha kính mẹ."20 Anh ta nói: "Thưa Thầy, tất cả những điều đó, tôi đã tuân giữ từ thuở nhỏ."21 Đức Giê-su đưa mắt nhìn anh ta và đem lòng yêu mến. Người bảo anh ta: "Anh chỉ thiếu có một điều, là hãy đi bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh sẽ được một kho tàng trên trời. Rồi hãy đến theo tôi."22 Nghe lời đó, anh ta sa sầm nét mặt và buồn rầu bỏ đi, vì anh ta có nhiều của cải.23 Đức Giê-su rảo mắt nhìn chung quanh, rồi nói với các môn đệ: "Những người có của thì khó vào Nước Thiên Chúa biết bao! "24 Nghe Người nói thế, các môn đệ sững sờ. Nhưng Người lại tiếp: "Các con ơi, vào được Nước Thiên Chúa thật khó biết bao!25 Con lạc đà chui qua lỗ kim còn dễ hơn người giàu vào Nước Thiên Chúa."26 Các ông lại càng sửng sốt hơn nữa và nói với nhau: "Thế thì ai có thể được cứu? "27 Đức Giê-su nhìn thẳng vào các ông và nói: "Đối với loài người thì không thể được, nhưng đối với Thiên Chúa thì không phải thế, vì đối với Thiên Chúa mọi sự đều có thể được."

SUY NIỆM

Cha Thái Nguyên trong bài hát sáng tác theo Tin mừng hôm nay có đoạn viết:

“Chúa Giêsu buồn, vì người từ chối quay gót ngoảnh mặt đi. Người kia cũng buồn vì sự rạn nứt nơi chính tâm hồn anh. Vì là gặp Chúa từ những ước mơ háo hức bên ngoài nhưng không gặp Ngài từ chính trái tim mình, nên chỉ thêm u hoài rồi bước đi lạc loài” (Chúa Buồn, st Lm. Thái Nguyên).

Những suy tư sân sắc và rất hiện sinh này gợi lên cho chúng ta nhiều suy nghĩ và trăn trở hơn với kiếp người, với đời sống đức tin của mình.

Tin mừng nói rõ, sau khi Chúa bảo người thanh niên anh còn thiếu một điều là về bán những gì anh có mà cho người nghèo, anh ta đã buồn bã bỏ đi! Điều mà Chúa Giêsu yêu cầu là điều thiết yếu đối với anh ta. Và đó là điều quan trọng nhất mà Chúa Giêsu muốn anh từ khước để đi theo Người.

Làm môn đệ của Chúa không như con chồn có hang, con chim có tổ, làm môn đệ của Chúa là chấp nhận trắng tay. Chúa thì muốn như thế để ta được thanh thoát mà đi theo Người. Còn người thanh niên thì không thể, bởi nó là tất cả của anh.

Ngày hôm nay chúng ta cũng theo Chúa nhưng lòng chúng ta cũng phân vân và nhiều khi rạn nứt vì sự đòi hỏi của Chúa không phù hợp với ý ta. Nhiều người muốn tận hiến nhưng lại không dám từ bỏ, muốn đi tu nhưng không dám dấn thân, muốn phục vụ nhưng sợ mệt mà không dám lăn xả, muốn lãnh đạo để chỉ trỏ chứ không phải để phục vụ. Chúng ta liệu có toàn tâm toàn ý theo Chúa để thực sự sống và sống dồi dào hay chúng ta chỉ theo nửa vời và cũng sống nửa vời như vậy?

Lạy Chúa, nhiều khi chúng con cũng phân vân, giằng co lắm! Nhưng xin Chúa hãy ghi nhận những thiện chí của chúng con, là chúng con muốn theo Chúa. Amen.  
 
GKGĐ Giáo Phận Phú Cường