Clock-Time

Thứ Sáu Tuần VII Thường Niên C - GKGĐ Giáo Phận Phú Cường

Tin Mừng Mc 10: 1-12 Chúa Giêsu đã tái khẳng định và kiện toàn hôn nhân truyền thống: duy nhất và bất khả phân ly. “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”

SUY NIỆM HẰNG NGÀY

NGÀY 20-5-2016



THỨ SÁU SAU CHÚA NHẬT VII THƯỜNG NIÊN


Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Marcô (Mc 10: 1-12)

1 Đức Giê-su bỏ nơi đó, đi tới miền Giu-đê và vùng bên kia sông Gio-đan. Đông đảo dân chúng lại tuôn đến với Người. Và như thường lệ, Người lại dạy dỗ họ.2 Có mấy người Pha-ri-sêu đến gần Đức Giê-su và hỏi rằng: "Thưa Thầy, chồng có được phép rẫy vợ không? " Họ hỏi thế là để thử Người.3 Người đáp: " Thế ông Mô-sê đã truyền dạy các ông điều gì? "4 Họ trả lời: "Ông Mô-sê đã cho phép viết giấy ly dị mà rẫy vợ."5 Đức Giê-su nói với họ: "Chính vì các ông lòng chai dạ đá, nên ông Mô-sê mới viết điều răn đó cho các ông.6 Còn lúc khởi đầu công trình tạo dựng, Thiên Chúa đã làm nên con người có nam có nữ;7 vì thế, người đàn ông sẽ lìa cha mẹ mà gắn bó với vợ mình,8 và cả hai sẽ thành một xương một thịt. Như vậy, họ không còn là hai, nhưng chỉ là một xương một thịt.9 Vậy, sự gì Thiên Chúa đã phối hợp, loài người không được phân ly."10 Khi về đến nhà, các môn đệ lại hỏi Người về điều ấy.11 Người nói: "Ai rẫy vợ mà cưới vợ khác là phạm tội ngoại tình đối với vợ mình;12 và ai bỏ chồng để lấy chồng khác, thì cũng phạm tội ngoại tình."

SUY NIỆM

Hôn nhân truyền thống vẫn còn nguyên và chẳng có gì thay đổi được nó, vì vốn dĩ chẳng có hình thức hôn nhân nào mang đến sự hoà hợp trọn vẹn như chính nó. Nhưng thời nay, hôn nhân truyền thống không còn giữ được vị thế độc tôn của nó nữa. Vì sao?

Đi tìm câu trả lời cho vấn nạn này quả là không đơn giản, nên người ta giản đơn nó rồi tự phong là chủ thuyết hay là đường hướng cách mạng trong hôn nhân…vv…Theo suy nghĩ cá nhân tôi, thật là một sự mù quáng của hệ luỵ đổ vỡ thê thảm của nội tâm con người.

Để giải quyết vấn đề này, ai sẽ đứng ra chấp nhận bị ném đá đây? Có lẽ, người ta chỉ bàn thôi chứ chẳng nghĩ tới phải hành động cụ thể ra sao. Trên bình diện tôn giáo, hôn nhân nói chung và công giáo nói riêng có những tính chất và luật lệ rõ ràng, nhằm giúp con cái mình không lạc mất điều căn bản. Công giáo vẫn cổ suý hôn nhân do Thiên Chúa kêu gọi và là một lời mời gọi đáng trân trọng. Vì là lời mời gọi, nên hai người tự do đáp trả, tự nguyện dâng hiến và tự nguyện kết ước thông qua Bí Tích Hôn Nhân. Nhưng đây không là giờ học giáo lý hôn nhân, càng không phải là bài viết thần học về bí tích hôn phối, thế nên, xin không đi sâu mà chỉ xin gợi ý để suy niệm Tin Mừng hôm nay.

Câu hỏi: Người ta có được phép ly dị vợ mình không? Đây là câu hỏi mang tính thời sự. Vốn dĩ, thời nay, có quá nhiều người ly dị và sau đó tái hôn. Vấn đề đặt ra là liệu người đó có chắc, cuộc hôn nhân này đã là cuối cùng chưa? Mà nếu có, thì liệu họ có chắc những gì đã xảy ra trong cuộc hôn nhân đầu sẽ không tái diễn trong cuộc hôn nhân sau? Mà nếu không, vậy đây chưa phải là cách thể hiện của một người trưởng thành về mặt tình cảm và tình yêu? Có ai dám đến với anh, với chị, khi mà họ biết mình sẽ là nạn nhân như người đầu tiên? Mà nếu như vậy, hôn nhân đó có thật đến từ tình yêu chân chính hay chỉ đơn thuần là nhục dục? Mà nếu một người chỉ biết thoả mãn thân xác thì với cái nhìn của tâm lý, người đó có bệnh, chứ không bình thường? Câu hỏi này phải chăng là thừa?

Chúa Giêsu đã tái khẳng định và kiện toàn hôn nhân truyền thống: duy nhất và bất khả phân ly. Đứng trên lập trường của Moisê, có thể ông bị ép phải cho phép, nếu không, ông sẽ bị ném đá. Trên bình diện tâm lý, khi một ngượi bị ép buộc, không có đầy đủ sự tự do thì những gì người ấy làm không được quy trách, hay nói cách khác, Chúa Giêsu biện hộ cho Môisê vì sự sai sót của ông, đúng như Chúa Giêsu nói: Tôi đến không phải để bãi bỏ nhưng là để kiện toàn. Luật của Môisê vẫn chưa là luật hoàn thiện nên vẫn cần phải kiện toàn. Không ai có quyền làm chuyện đó ngoài Thiên Chúa, vì luật về hôn nhân không phải do con người thiết lập mà do chính Thiên Chúa kêu gọi và chúc lành, thánh hoá và chỉ định: “Sự gì Thiên Chúa đã kết hợp, loài người không được phân ly”. Đây là luật của Thiên Chúa. Chúng ta gọi là Thiên Luật.

Con người đã từ lâu đặt Thiên Chúa khỏi mình và muốn tự mình chon lựa và quyết định mọi sự của mình. Đây là sự tự do vô ngã. Vì nếu có bản ngã thật sự, người ta cần biết đến từ đâu và đi đâu, về đâu chứ? Nguyên nhân của mọi nguyên nhân là gì? Tại sao người ta muốn gạt bỏ Thiên Chúa ra khỏi đời sống hôn nhân? Hôn nhân mang tính bí tích không thể huỷ bỏ, vậy chỉ cần loại trừ Đấng bảo vệ và kiện toàn hôn nhân? Tất cả xuất phát từ tình yêu ích kỷ của con người. Do hậu quả của tội lỗi, người ta bị gây xáo trộn trong chính bản ngã của mình, để rồi bị đổ vỡ và gây tổn thương cho người bên cạnh.

Tóm lại, chỉ trong Thiên Chúa, chúng ta mới thực sự tìm lại bản thân, tìm lại cứu cánh và bảo vệ tình yêu trọn vẹn của mình dành cho nhau. Như thế, chúng ta hãy xây dựng lại ý thức trong việc tôn trọng bản thân, người khác và trong sự kính sợ Thiên Chúa. Còn bằng không, dù có làm gì đi nữa, chúng ta cũng vẫn phải chịu tổn thương do người bên cạnh mang lại, hoặc do chính chúng ta tự gây ra cho mình và cho người. Hướng về hôn nhân bền vững và hạnh phúc, chúng ta được mời gọi nên thánh trong vai trò và bậc sống của mình. Mình nên thánh, có nghĩa những người bên cạnh cũng nên thánh. Lời nói lung lay, gương lành lôi kéo. Không có gì tốt hơn một lời xây dựng chân thành và cũng không gì ý nghĩa cho bằng khi nhìn thấy một gương sáng đi đôi với lời nói. Vì thế, hôn nhân đích thực không loại trừ thập giá mà đi liền với thâp giá, vì mỗi người là thách đố của nhau. Hơn nữa, nếu hôn nhân là lời mời gọi thì tất yếu cần đáp trả mỗi ngày, và canh tân mọi lúc, mọi nơi.

Xin cho chúng ta biết canh tân, học hỏi, từ bỏ ích kỷ, để tìm thấy sự nâng đỡ và những điểm chung với nhau. Nhờ đó, hôn nhân công giáo thực sự trở thành nơi nhận lãnh và cho đi vô vị lợi của tình yêu chân chính.


GKGĐ Giáo Phận Phú Cường