
Suy Niệm Lời Chúa | Chúa Nhật II Phục Sinh - Năm A | Ga 20,19-31 | Lm Alfonso Nguyễn Quang Hiển - Gp Phú Cường
SUY NIỆM LỜI CHÚA
CHÚA NHẬT II PHỤC SINH (NĂM A)
CHÚA NHẬT LÒNG CHÚA THƯƠNG XÓT
Bản văn các bài đọc – Nguồn: UBPT/HĐGMVN ấn bản năm 1973.
Bài Ðọc I: Cv 2,42-47
"Tất cả mọi kẻ tin, đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung".
Trích sách Tông đồ Công vụ.
Khi ấy, các anh em bền bỉ tham dự những buổi giáo lý của các Tông đồ, việc thông hiệp huynh đệ, việc bẻ bánh và cầu nguyện. Mọi người đều có lòng kính sợ. Vì các Tông đồ làm nhiều việc phi thường và nhiều phép lạ tại Giêrusalem, nên mọi người đều sợ hãi. Tất cả mọi kẻ tin đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung. Họ bán tài sản gia nghiệp, rồi phân phát cho mọi người tuỳ nhu cầu từng người. Hằng ngày họ hợp nhất một lòng một ý cùng nhau ở trong đền thờ, bẻ bánh ở nhà, họ dùng bữa cách vui vẻ đơn sơ; họ ca tụng Thiên Chúa và được toàn dân mến chuộng. Hằng ngày Chúa cho gia tăng số người được cứu rỗi. Ðó là lời Chúa.
Ðáp ca: Tv 117,2-4.13-15.22-24
Ðáp: Hãy cảm tạ Chúa, vì Chúa hảo tâm, vì đức từ bi của Người muôn thuở (c.1)
Xướng: 1) Hỡi nhà Israel, hãy xướng lên: "Ðức từ bi của Người muôn thuở". Hỡi nhà Aaron, hãy xướng lên: "Ðức từ bi của Người muôn thuở". Hỡi những người tôn sợ Chúa, hãy xướng lên: "Ðức từ bi của Người muôn thuở". - Ðáp.
2) Tôi đã bị đẩy, bị xô cho ngã xuống, nhưng Chúa đã phù trợ tôi. Chúa là sức mạnh, là dũng lực của tôi, và Người trở nên Ðấng cứu độ tôi. Tiếng reo mừng và chiến thắng vang lên trong cư xá những kẻ hiền nhân. Tay hữu Chúa đã hành động mãnh liệt. - Ðáp.
3) Phiến đá mà những người thợ xây loại bỏ, đã biến nên tảng đá góc tường. Việc đó đã do Chúa làm ra, việc đó kỳ diệu trước mắt chúng ta. Ðây là ngày Chúa đã thực hiện, chúng ta hãy mừng rỡ hân hoan về ngày đó. - Ðáp.
Bài Ðọc II: 1Pr 1,3-9
"Nhờ việc Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại, Người đã tái sinh chúng ta để chúng ta hy vọng được sống".
Trích thư thứ nhất của thánh Phêrô Tông đồ.
Chúc tụng Thiên Chúa là Cha Ðức Giêsu Kitô, Chúa chúng ta, vì lòng từ bi cao cả, nhờ việc Ðức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại, Người đã tái sinh chúng ta để chúng ta hy vọng được sống, được hưởng gia nghiệp không hư nát, tinh tuyền, không suy tàn, dành để cho anh em trên trời. Anh em được bảo vệ trong quyền năng của Thiên Chúa, nhờ tin vào sự cứu độ đã được mạc khải trong thời sau hết. Lúc đó anh em sẽ vui mừng, tuy bây giờ anh em phải sầu khổ một ít lâu giữa trăm chiều thử thách, để đức tin anh em được tôi luyện, nên quý hơn vàng được thử lửa bội phần, nhờ đó, anh em được ngợi khen, vinh quang và vinh dự khi Ðức Giêsu Kitô hiện đến. Anh em yêu mến Ngài, dù không thấy Ngài, và anh em tin Ngài, dù bây giờ anh em cũng không thấy Ngài; bởi anh em tin, anh em sẽ được vui mừng vinh quang khôn tả, vì chắc rằng anh em đạt tới cứu cánh của đức tin là phần rỗi linh hồn. Ðó là lời Chúa.
Alleluia, alleluia! (Ga 20,29) - Chúa phán: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin". - Alleluia.
Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (Ga 20,19-31)
Vào buổi chiều ngày thứ nhất trong tuần, những cửa nhà các môn đệ họp đều đóng kín, vì sợ người Do Thái, Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và nói rằng: "Bình an cho các con". Khi nói điều đó, Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người. Bấy giờ các môn đệ vui mừng vì xem thấy Chúa. Chúa Giêsu lại phán bảo các ông rằng: "Bình an cho các con. Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con". Nói thế rồi, Người thổi hơi và phán bảo các ông: "Các con hãy nhận lấy Thánh Thần, các con tha tội ai, thì tội người ấy được tha. Các con cầm tội ai, thì tội người ấy bị cầm lại". Bấy giờ trong Mười hai Tông đồ, có ông Tôma gọi là Ðiđymô, không cùng ở với các ông khi Chúa Giêsu hiện đến. Các môn đệ khác đã nói với ông rằng: "Chúng tôi đã xem thấy Chúa". Nhưng ông đã nói với các ông kia rằng: "Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin". Tám ngày sau, các môn đệ lại họp nhau trong nhà và có Tôma ở với các ông. Trong khi các cửa vẫn đóng kín, Chúa Giêsu hiện đến đứng giữa mà phán: "Bình an cho các con". Ðoạn Người nói với Tôma: "Hãy xỏ ngón tay con vào đây, và hãy xem tay Thầy; hãy đưa bàn tay con ra và xỏ vào cạnh sườn Thầy; chớ cứng lòng, nhưng hãy tin". Tôma thưa rằng: "Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!" Chúa Giêsu nói với ông: "Tôma, vì con đã xem thấy Thầy, nên con đã tin. Phúc cho những ai đã không thấy mà tin". Chúa Giêsu còn làm nhiều phép lạ khác trước mặt các môn đệ, và không có ghi chép trong sách này. Nhưng các điều này đã được ghi chép để anh em tin rằng Chúa Giêsu là Ðấng Kitô, Con Thiên Chúa, và để anh em tin mà được sống nhờ danh Người. Ðó là lời Chúa.
Suy niệm
Sau biến cố khổ nạn, cái chết và sự phục sinh, Chúa Kitô đã thánh hoá ngày thứ nhất trong tuần bằng việc hiện ra với các môn đệ và trao ban bình an. Ngày ấy giờ đây được gọi là “Chúa Nhật”, nghĩa là ngày của Chúa hơn hẳn mọi ngày khác trong tuần. Cho dầu là Kitô hữu hay không, nhân loại vẫn gọi ngày này bằng cái tên đầy thánh thiêng ấy như một dấu chỉ của sự khởi đầu mới.
Vào buổi chiều ngày thứ nhất ấy, các môn đệ họp nhau trong căn phòng đóng kín “vì sợ người Do Thái”. Nơi họ ở “cửa đóng then cài” không chỉ bằng cái chốt cửa vật lý, mà còn là sự đóng băng của tâm hồn trước thất bại và sợ hãi. Và Chúa Giêsu hiện đến, đứng giữa các ông và phán: “Bình an cho các con”.
Điều mà Chúa Phục Sinh biết các môn đệ rất cần lúc này là một sự bình an thật sự từ bên trong. Đó không phải là sự bình an của một thế giới không có xung đột, mà là sự bình an ngay giữa bão tố cuộc đời. Nên khi vừa hiện ra, Người liền trao ban “Bình an”. Kèm với lời nói đó là việc Người cho các ông xem tay và cạnh sườn Người, chứng cứ của cuộc khổ nạn vẫn còn chưa nguôi vào trưa thứ sáu khi nằm trên thập giá, Người chịu đóng đinh vào tay và bị đâm thấu cạnh sườn khiến nước cùng máu chảy tuôn. Những dấu tích ấy xác nhận rằng Đấng đang đứng trước mặt họ không phải là một hồn ma, mà là vị Thầy đã chiến thắng sự dữ và cái chết bằng tình yêu tự hiến.
Niềm vui Phục sinh trước hết không phải là một cảm xúc dễ dãi, bộc phát và đầy cao trào khi mọi chuyện suôn sẻ, khi sức khỏe tốt lành, khi học hành tấn tới, khi làm ăn thành công, khi các mối tương quan được tốt đẹp, khi gia đình được đoàn viên. Niềm vui Phục sinh chính là niềm vui đến sau sợ hãi và hoang mang, của đau khổ được nguôi ngoai, của vết thương được chữa lành.
Bình an mà Đấng Phục Sinh trao ban cho những người vui mừng vì tin vào Người đó là sự bình an mời gọi các ông một sự “sứ mệnh” Chúa trao cho Giáo hội Người: “Như Cha đã sai Thầy, Thầy cũng sai các con”. Sự hiện ra của Đấng phục sinh khai mở ra một sứ mệnh, cùng với sứ vụ ấy là thẩm quyền tha tội, một biểu chứng cao cả nhất của Lòng Thương Xót, đem lại cho nhân loại Tin Mừng về ơn tha thứ của Thiên Chúa với sức mạnh của Thánh Thần.
Cuộc hiện ra với Tôma vào tám ngày sau đó là một cuộc hiện ra đầy ơn huệ và kiên nhẫn của lòng thương xót. Tôma chối từ một vị Chúa "vinh quang" xa lạ. Ông chỉ tin vào những gì “tai nghe mắt thấy sờ được” những vết thương Thầy phải chịu: “Nếu tôi không nhìn thấy vết đinh ở tay Người, nếu tôi không thọc ngón tay vào lỗ đinh, nếu tôi không thọc bàn tay vào cạnh sườn Người, thì tôi không tin”.
Trước sự hoài nghi của con người, Chúa Giêsu lại tiếp tục hạ mình chiều theo đòi hỏi của ông. Chúa Phục Sinh không trách phạt nhưng dùng chính vết thương của mình để thu phục trái tim hoài nghi. Người cho ông thấy tính cách liên tục từ tình trạng bị đóng đinh tới tình trạng vinh hiển hiện tại nơi con người của Chúa Giêsu. Phải nói, thật là phúc cho Tôma khi lòng thương xót của Thiên Chúa dành cho con người ngay khi họ chưa xứng đáng. Để rồi, Tôma từ chỗ khăng khăng cứng lòng hôm nào, nay thốt lên lời tuyên xưng mạnh mẽ nhất trong Tin mừng, một danh hiệu cao cả dành cho Thầy Chí Thánh: “Lạy Chúa con, lạy Thiên Chúa của con!”
Câu chuyện vết sẹo của tình yêu kể về cậu bé nọ đã lao vào đám cháy để cứu mẹ mình. Hành động dũng cảm ấy khiến đôi bàn tay cậu bị bỏng nặng, trở nên chằng chịt những vết sẹo co quắp, dị dạng. Khi lớn lên, cậu luôn mặc áo dài tay và giấu đôi tay vào túi vì mặc cảm xấu xí. Một ngày nọ, cậu hỏi mẹ trong cay đắng: "Tại sao Chúa lại để con có đôi tay đáng sợ thế này?". Người mẹ nghẹn ngào nắm lấy đôi bàn tay sần sùi ấy, đặt lên môi hôn và nói: "Con ơi, với thế giới, đây là những vết sẹo xấu xí. Nhưng với mẹ, đây là đôi bàn tay đẹp nhất thế gian, vì nếu không có chúng, mẹ đã không còn được sống để yêu con".
Những vết đinh của Chúa Giêsu không phải là dấu vết của thất bại, mà là "thẻ căn cước" của Tình Yêu. Chúa Giêsu không xóa đi các vết thương sau khi phục sinh, mà dùng những vết sẹo ấy để nói với chúng ta rằng: "Thiên Chúa đã yêu con người đến tận cùng”. Chúa Giêsu còn tiếp tục trao ban một mối phúc cho những ai sống trong thời đại vắng bóng sự hiện diện thể lý của Người. Lời chúc phúc của Người: “Phúc cho những ai không thấy mà tin” chính là nhịp cầu nối kết cộng đoàn sơ khai với chúng ta hôm nay.
Trong sách Công vụ Tông đồ, thánh sử Luca đã minh chứng cho chúng ta rằng đức tin ấy vào Chúa Phục Sinh đã toả lan nhanh chóng thế nào nơi cuộc sống của cộng đoàn Kitô hữu tiên khởi. Hoa trái của việc cảm nếm Lòng Thương Xót đã khiến họ đáp lại với một cuộc sống mẫu mực: “Tất cả mọi kẻ tin đều sống hoà hợp với nhau và để mọi sự làm của chung. Họ bán tài sản gia nghiệp, rồi phân phát cho mọi người tuỳ nhu cầu từng người. Hằng ngày họ hợp nhất một lòng một ý cùng nhau ở trong đền thờ, bẻ bánh ở nhà, họ dùng bữa cách vui vẻ đơn sơ; họ ca tụng Thiên Chúa và được toàn dân mến chuộng.”
Thánh Phêrô còn mời gọi mọi người sống đức tin bằng Niềm hy vọng Kitô giáo khi đối diện với nghịch cảnh: “Tuy bây giờ anh em phải sầu khổ một ít lâu giữa trăm chiều thử thách, để đức tin anh em được tôi luyện, nên quý hơn vàng được thử lửa bội phần”. Lòng Thương Xót Chúa không hứa hẹn một cuộc đời miễn nhiễm với đau khổ, nhưng hứa hẹn một sự đồng hành bền bỉ ngay trong chính những nỗi sầu khổ đó.
Lạy Chúa, hôm nay mừng lễ Lòng Chúa Thương Xót, xin cho mỗi người chúng con được đầy ơn Chúa Thánh Thần, để can đảm bước ra khỏi căn phòng của sự đóng kín vì tính ích kỷ và sợ hãi. Xin cho con trở nên chứng nhân sống động của lòng thương xót không phải bằng một trái tim không thương tích, mà bằng một trái tim được chữa lành, để chính con trở nên chứng nhân sống động của tình yêu và sự tha thứ mà Chúa trao ban cho anh chị em mình với một sự bình an vì có Chúa đồng hành. Amen.
