Header

Suy Niệm Lời Chúa | Chúa Nhật Tuần V Mùa Chay - Năm A | Ga 11,3-7.17.20-27.33b-45 | Phút Cầu Nguyện

Mùa Chay, đặc biệt trong những ngày cuối cùng này, là thời gian ân sủng để chúng ta can đảm tin rằng không có ngôi mộ nào quá kín, không có tảng đá nào quá nặng mà Chúa không thể lăn ra. Điều Người chờ đợi nơi chúng ta là một hành vi tin tưởng và phó thác...
SUY NIỆM LỜI CHÚA
CHÚA NHẬT TUẦN V MÙA CHAY - NĂM A

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (11,3-7.17.20-27.33b-45)

3 Hai cô cho người đến nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, người Thầy thương mến đang bị đau nặng”. 4 Nghe vậy, Đức Giê-su bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết đâu, nhưng là dịp để bày tỏ vinh quang của Thiên Chúa: qua cơn bệnh này, Con Thiên Chúa được tôn vinh”. 5 Đức Giê-su quý mến cô Mác-ta, cùng hai người em là cô Ma-ri-a và anh La-da-rô. 6 Tuy nhiên, sau khi được tin anh La-da-rô lâm bệnh, Người còn lưu lại thêm hai ngày tại nơi đang ở. 7 Rồi sau đó, Người nói với các môn đệ: “Nào chúng ta cùng trở lại miền Giu-đê!”. 17 Khi đến nơi, Đức Giê-su thấy anh La-da-rô đã chôn trong mồ được bốn ngày rồi. 20 Vừa được tin Đức Giê-su đến, cô Mác-ta liền ra đón Người. Còn cô Ma-ri-a thì ngồi ở nhà. 21 Cô Mác-ta nói với Đức Giê-su: “Thưa Thầy, nếu có Thầy ở đây, em con đã không chết. 22 Nhưng bây giờ con biết: Bất cứ điều gì Thầy xin cùng Thiên Chúa, Người cũng sẽ ban cho Thầy”. 23 Đức Giê-su nói: “Em chị sẽ sống lại!”. 24 Cô Mác-ta thưa: “Con biết em con sẽ sống lại, khi kẻ chết sống lại trong ngày sau hết”. 25 Đức Giê-su liền phán: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống. Ai tin vào Thầy, thì dù đã chết, cũng sẽ được sống. 26 Ai sống và tin vào Thầy, sẽ không bao giờ phải chết. Chị có tin thế không?”. 27 Cô Mác-ta đáp: “Thưa Thầy, có. Con vẫn tin Thầy là Đức Ki-tô, Con Thiên Chúa, Đấng phải đến thế gian”. Đức Giê-su thổn thức trong lòng và xao xuyến.34 Người hỏi: “Các người để xác anh ấy ở đâu?”. Họ trả lời: “Thưa Thầy, mời Thầy đến mà xem”. 35 Đức Giê-su liền khóc. 36 Người Do-thái mới nói: “Kìa xem! Ông ta thương anh La-da-rô biết mấy!”. 37 Có vài người trong nhóm họ nói: “Ông ta đã mở mắt cho người mù, lại không thể làm cho anh ấy khỏi chết ư?”. 38 Đức Giê-su lại thổn thức trong lòng. Người đi tới mộ. Ngôi mộ đó là một cái hang có phiến đá đậy lại. 39 Đức Giê-su nói: “Đem phiến đá này đi”. Cô Mác-ta là chị người chết liền nói: “Thưa Thầy, nặng mùi rồi, vì em con ở trong mồ đã được bốn ngày”. 40 Đức Giê-su bảo: “Nào Thầy đã chẳng nói với chị rằng nếu chị tin, chị sẽ được thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?”. 41 Rồi người ta đem phiến đá đi. Đức Giê-su ngước mắt lên và nói: “Lạy Cha, con cảm tạ Cha, vì Cha đã nhậm lời con. 42 Phần con, con biết Cha hằng nhậm lời con, nhưng vì dân chúng đứng quanh đây, nên con đã nói để họ tin là Cha đã sai con”. 43 Nói xong, Người kêu lớn tiếng: “Anh La-da-rô, hãy ra khỏi mồ!”. 44 Người chết liền ra, chân tay còn quấn vải, và mặt còn phủ khăn. Đức Giê-su bảo: “Cởi khăn và vải cho anh ấy, rồi để anh ấy đi”. 45 Trong số những người Do-thái đến thăm cô Ma-ri-a và được chứng kiến việc Đức Giê-su làm, có nhiều kẻ đã tin vào Người.

SUY NIỆM

Chúa Nhật V Mùa Chay đưa chúng ta đến với một trong những trang Tin mừng cảm động nhất: Chúa Giêsu cho Ladarô sống lại (x. Ga 11,1-45). Trước nỗi đau mất mát của gia đình Bêtania, Người không đứng ngoài. Chúa Giêsu xúc động, Người rơi lệ và bước vào tận cùng nỗi đau của phận người (x. Ga 11,33.35). Nước mắt ấy cho thấy Thiên Chúa không dửng dưng trước đau khổ, không xa cách hay lạnh lùng, nhưng là Đấng ở rất gần con người, cùng khóc với những ai đang khóc.

Chính trong khoảnh khắc tưởng chừng tuyệt vọng nhất, Chúa Giêsu mạc khải căn tính của Người: “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống” (Ga 11,25). Lời ấy không chỉ dành cho Matta hay gia đình Ladarô, mà còn vang lên cho mọi thế hệ, cho những ai đang đối diện với mất mát, bế tắc và cái chết dưới nhiều hình thức khác nhau.

Ngôi mộ của Ladarô không chỉ là hình ảnh của cái chết thể lý, mà còn gợi lên những “ngôi mộ” trong tâm hồn chúng ta: những vết thương chưa được chữa lành, những mối quan hệ rạn nứt, những thói quen tội lỗi làm tê liệt đời sống thiêng liêng. Trước những ngôi mộ ấy, Chúa Giêsu hôm nay vẫn đứng đó và cất tiếng gọi, mời chúng ta bước ra khỏi bóng tối để đón nhận sự sống mới.

Mùa Chay, đặc biệt trong những ngày cuối cùng này, là thời gian ân sủng để chúng ta can đảm tin rằng không có ngôi mộ nào quá kín, không có tảng đá nào quá nặng mà Chúa không thể lăn ra. Điều Người chờ đợi nơi chúng ta là một hành vi tin tưởng và phó thác: tin rằng Chúa có quyền ban sự sống mới, ngay cả khi mọi sự dường như đã khép lại.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa là sự sống lại và là sự sống. Giữa những đau khổ và bế tắc của cuộc đời, xin cho chúng con biết tín thác nơi Chúa. Xin gọi chúng con ra khỏi những “ngôi mộ” của tội lỗi, sợ hãi và thất vọng, để chúng con được sống đời sống mới trong Chúa. Xin cho gia đình chúng con luôn biết hy vọng và bước đi trong ánh sáng phục sinh mà Chúa đang chuẩn bị cho chúng con. Amen.

CHIA SẺ BÀI VIẾT