Header

Suy Niệm Lời Chúa | Chúa Nhật Tuần V Mùa Chay - Năm A | Ga 11,1-45 | Lm Alfonso Nguyễn Quang Hiển - Gp Phú Cường

“Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa”: Niềm tin vào Chúa Giêsu là một niềm tin mời gọi chúng ta không chỉ tuyên xưng trên môi miệng mà thôi, mà còn đáp lại bằng những công việc cụ thể. Chìa khoá của trang Tin mừng hôm nay đó là lời Chúa Giêsu phán: "Hãy cởi ra cho anh ấy đi". Chúa Giêsu làm phép lạ để củng cố đức tin của con người vào Chúa, song cũng cần đôi tay con người cộng tác. Người trả lại cho con người sự sống, nhưng Người muốn chúng ta giúp nhau trả lại tự do...
SUY NIỆM LỜI CHÚA
CHÚA NHẬT TUẦN V MÙA CHAY - NĂM A

Bài đọc I: Ed 37,12-14

“Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống”.

Trích sách Tiên tri Êdêkiel.

Đây Chúa là Thiên Chúa phán: “Hỡi dân Ta, này Ta sẽ mở cửa mồ các ngươi, Ta sẽ kéo các ngươi ra khỏi mồ và dẫn dắt các ngươi vào đất Israel. Hỡi dân Ta, các ngươi sẽ biết Ta là Chúa, lúc Ta mở cửa mồ các ngươi, và kéo các ngươi ra khỏi mồ, Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống, Ta sẽ cho các ngươi an cư trên đất các ngươi, và các ngươi biết rằng: Ta là Chúa, chính Ta đã phán và đã thi hành”. Đó là lời Chúa.

Đáp ca: Tv 129,1-2.3-4ab.4c-6.7-8

Đáp: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ (c.7).

1) Từ vực sâu, lạy Chúa, con kêu lên Chúa. Lạy Chúa, xin nghe tiếng con cầu; dám xin Chúa hãy lắng tai, hầu nghe thấu tiếng van nài của con. – Đáp.

2) Nếu Chúa con nhớ hoài sự lỗi, lạy Chúa, nào ai chịu nổi được ư? Nhưng Chúa thường rộng lượng thứ tha, để cho thiên hạ tôn thờ kính yêu. – Đáp.

3) Con hy vọng rất nhiều vào Chúa, linh hồn con trông cậy ở lời Ngài. Linh hồn con mong đợi Chúa con, hơn người lính gác mong trời rạng đông. – Đáp.

4) Hơn người lính gác mong hừng đông dậy. Israel đang mong đợi Chúa con: Bởi vì Chúa rộng lượng từ bi, và Chúa rất giàu ơn cứu độ. Và chính Ngài sẽ giải thoát Israel cho khỏi mọi điều gian ác. – Đáp.

Bài đọc II: Rm 8,8-11

“Thánh Thần của Đấng làm cho Đức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Rôma.

Anh em thân mến, những kẻ sống theo xác thịt, thì không thể đẹp lòng Chúa. Còn anh em, anh em không sống theo xác thịt, nhưng sống theo tinh thần, nếu thật sự Thánh Thần Chúa ở trong anh em. Nếu ai không có Thánh Thần của Đức Kitô, thì kẻ ấy không thuộc về Người. Nhưng nếu Đức Kitô ở trong anh em, cho dù thân xác đã chết vì tội, nhưng tinh thần vẫn sống vì đức công chính. Và nếu Thánh Thần của Đấng đã làm cho Đức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại ở trong anh em, thì Đấng đã làm cho Đức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em. Đó là lời Chúa.

Câu xướng trước Tin mừng: Ga 11,25a và 26

Chúa phán: “Ta là sự sống lại và là sự sống; ai tin Ta, sẽ không chết đời đời”.

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Gioan (11,1-45)

Khi ấy, có một người đau liệt tên là Lazarô, ở Bêtania, làng quê của Maria và Martha. (Maria này chính là người đã xức dầu thơm cho Chúa, và lấy tóc lau chân Người. Em trai bà là Lazarô lâm bệnh). Vậy hai chị sai người đến thưa Chúa Giêsu rằng: “Lạy Thầy, người Thầy yêu đau liệt”. Nghe tin ấy, Chúa Giêsu liền bảo: “Bệnh này không đến nỗi chết, nhưng để làm sáng danh Thiên Chúa và do đó Con Thiên Chúa sẽ được vinh hiển”. Chúa Giêsu thương Martha và em là Maria và Lazarô. Khi hay tin ông này đau liệt, Người còn lưu lại đó hai ngày. Rồi Người bảo môn đệ: “Chúng ta hãy trở lại xứ Giuđêa”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, mới đây người Do Thái tìm ném đá Thầy, mà Thầy lại trở về đó ư?” Chúa Giêsu đáp: “Một ngày lại chẳng có mười hai giờ sao? Nếu ai đi ban ngày thì không vấp ngã, vì người ta thấy ánh sáng mặt trời; nhưng kẻ đi ban đêm sẽ vấp ngã vì không có ánh sáng”. Người nói thế, rồi lại bảo họ: “Lazarô bạn chúng ta đang ngủ, dầu vậy Ta đi đánh thức ông”. Môn đệ thưa: “Thưa Thầy, nếu ông ta ngủ, ông sẽ khoẻ lại”. Chúa Giêsu có ý nói về cái chết của Lazarô, nhưng môn đệ lại nghĩ Người nói về giấc ngủ. Bấy giờ Chúa Giêsu mới nói rõ: “Lazarô đã chết. Nhưng Ta mừng cho các con, vì Ta không có mặt ở đó để các con tin. Vậy chúng ta hãy đi đến nhà ông”. Lúc đó Tôma, cũng có tên là Điđimô, nói với đồng bạn: “Chúng ta cũng đi để cùng chết với Người”. Đến nơi, Chúa Giêsu thấy Lazarô đã được an táng bốn ngày rồi. (Bêtania chỉ cách Giêrusalem chừng mười lăm dặm). Nhiều người Do Thái đến nhà Martha và Maria để an ủi hai bà vì người em đã chết. Khi hay tin Chúa Giêsu đến, Martha đi đón Người, còn Maria vẫn ngồi nhà. Martha thưa Chúa Giêsu: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết. Tuy nhiên, ngay cả bây giờ, con biết Thầy xin gì cùng Thiên Chúa, Thiên Chúa cũng sẽ ban cho Thầy”. Chúa Giêsu nói: “Em con sẽ sống lại”. Martha thưa: “Con biết ngày tận thế, khi kẻ chết sống lại, thì em con sẽ sống lại”. Chúa Giêsu nói: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ. Con có tin điều đó không?” Bà thưa: “Thưa Thầy, vâng, con đã tin Thầy là Đấng Kitô, Con Thiên Chúa hằng sống đã đến trong thế gian”. Nói xong bà về gọi Maria em gái bà và nói thầm với em rằng: “Thầy ở ngoài kia, Thầy gọi em”. Nghe vậy, Maria vội vàng đứng dậy và đi đến cùng Chúa. Vì lúc đó Chúa Giêsu chưa vào trong làng, Người còn đang đứng ở nơi Martha đã gặp Người. Những người Do Thái cùng ở trong nhà với Maria và an ủi bà, khi thấy bà vội vã đứng dậy ra đi, họ cũng đi theo bà, tưởng rằng bà đi ra khóc ngoài mộ. Vậy khi Maria đến chỗ Chúa Giêsu đứng, thấy Người, bà liền sấp mình xuống dưới chân Người và nói: “Thưa Thầy, nếu Thầy có mặt đây, thì em con không chết”. Khi thấy bà khóc nức nở và những người Do Thái theo bà cũng khóc, Chúa Giêsu thổn thức và xúc động. Người hỏi: “Đã an táng Lazarô ở đâu?” Họ thưa: “Thưa Thầy, xin đến mà xem”. Chúa Giêsu rơi lệ. Người Do Thái liền nói: “Kìa, xem Ngài thương ông ấy biết bao!” Nhưng có mấy kẻ trong đám nói: “Ông ấy đã mở mắt người mù từ khi mới sinh mà không làm được cho người này khỏi chết ư?” Chúa Giêsu lại xúc động; Người đi đến mộ. Mộ đó là một hang nhỏ có tảng đá đậy trên. Chúa Giêsu bảo: “Hãy đẩy tảng đá ra”. Martha là chị người chết, thưa: “Thưa Thầy, đã nặng mùi rồi vì đã bốn ngày”. Chúa Giêsu lại nói: “Ta đã chẳng bảo con rằng: Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa sao?” Thế là người ta cất tảng đá ra. Chúa Giêsu ngước nhìn lên và nói: “Lạy Cha, Con cảm tạ Cha đã nhậm lời Con. Con biết Cha hằng nghe lời Con, nhưng Con nói lên vì những người đứng xung quanh đây, để họ tin rằng Cha đã sai Con”. Nói rồi, Người kêu lớn tiếng: “Lazarô! Hãy ra đây!” Người đã chết đi ra, chân tay còn quấn những mảnh vải, trên mặt quấn khăn liệm. Chúa Giêsu bảo: “Hãy cởi ra cho anh ấy đi”. Một số người Do Thái đến thăm Maria, khi được chứng kiến những việc Chúa Giêsu làm, thì đã tin vào Người. Đó là lời Chúa.

Suy niệm

Qua câu chuyện hôm nay, thánh sử Gioan cho chúng ta thấy những cảm xúc rất “người” của Chúa Giêsu: Người thể hiện một tình thương cách đặc biệt dành cho chị em Matta, Maria và Lazarô. Tại ngôi làng nằm ở phía Đông cách Giêrusalem vài cây số, dưới mái nhà đơn sơ Betania trong tiếng Do Thái “Beithaneiah” có nghĩa là “nhà của người nghèo” ấy, chúng ta khám phá ra một sự giàu sang đang hiển hiện: đó là sự hào sảng của tình thân hữu. Nơi ấy, có những người đón tiếp Chúa Giêsu và các môn đệ cách nồng hậu để họ có một chỗ nghỉ chân yên bình giữa những hành trình miệt mài rao giảng Tin mừng.

Trước sự đau buồn của hai chị em đang nức nở khóc thương người em trai đã qua đời, Chúa Giêsu đã thổn thức đến rơi lệ. Dĩ nhiên là Người hay tin Lazarô lâm trọng bệnh chứ và biết rõ mình sẽ làm gì. Trong khi đó, lòng tin con người ta thường bị giới hạn bởi không gian và thời gian. Lắm lúc, niềm tin ấy cũng dễ mặc định như Matta và Maria khi thốt lên như một lời trách móc nhẹ rằng “Nếu Thầy có mặt ở đây thì em con không chết”. Họ tin rằng Thầy mà có mặt kịp, giá nào Thầy cũng sẽ thực hiện phép lạ gì đó để chữa lành cho người bạn thân của Thầy. Tuy nhiên, điều mới mẻ của trang Tin mừng đó là Chúa Giêsu mời gọi họ tin vào một sự sống lại “ngay lúc này” : “Chính Thầy là sự sống lại và là sự sống”.

Theo chú giải của Noel Quesson, Chúa Giêsu ý thức mình không bao giờ để cho tình cảm và ý riêng dẫn dắt, nhưng Người luôn thực hiện theo ý muốn của Chúa Cha. Việc Chúa Giêsu cố tình chậm đến, khi Ladarô nằm trong mồ bốn ngày và đã nặng mùi là để khẳng định quyền năng tối thượng của Người trên sự chết mà chỉ có Thiên Chúa là Đấng cầm quyền sinh tử. Thật vậy, niềm tin vào Thiên Chúa không miễn trừ cho chúng ta khỏi những đau khổ và cả cái chết. Người không đến để giúp chúng ta tránh đau buồn sầu khổ của kiếp nhân sinh cũng như khỏi cái chết của thân xác hữu hạn. Người chọn lựa “vui với người vui, khóc với người khóc”, chia sẻ trọn vẹn nỗi đau của kiếp người trước sự chia lìa của cái chết. Thậm chí, chính Người cũng lựa chọn không tránh cuộc khổ nạn đến cho mình.

Chính lời Chúa Giêsu giúp chúng ta thêm vững tin: “Ta là sự sống lại và là sự sống, ai tin Ta, dầu có chết cũng sẽ được sống. Và kẻ nào sống mà tin Ta, sẽ không chết bao giờ.” Người không chỉ hứa hẹn về một tương lai xa xăm ở ngày tận thế như những người thời đó tin như vậy. Người tự giới thiệu mình là Hiện Tại của Sự Sống. Tin vào Người không phải là chờ đợi cái chết để được sống lại, mà là bắt đầu sống một sự sống không bao giờ lụi tàn ngay từ giây phút này. Đó cũng là lời giải đáp của Thiên Chúa cho những ai nghiêm túc đặt câu hỏi khi mỗi người đối diện với cái chết của chính mình hay của người thân. Chính Người sẽ biến đổi những đau buồn sầu khổ cũng như cái chết đời tạm này thành một sự chiến thắng dự dữ.

Sự sống ấy theo thánh Phaolô cho biết trong thơ gởi tín hữu Rôma mà chúng ta nghe nơi Bài đọc II: “Đấng đã làm cho Đức Giêsu Kitô từ cõi chết sống lại cũng cho xác phàm hay chết của anh em được sống, nhờ Thánh Thần Người ngự trong anh em.” Nhờ sự chết của chính Người làm hiến lễ dâng lên Chúa Cha, Người được phục sinh vinh hiển. Để rồi, Người biến đổi cái chết ấy thành nhịp cầu nối dẫn đưa con người chúng ta tiến vào sự sống vĩnh cửu, như lời tiên tri Êdêkiel nói về lời hứa của Thiên Chúa dành cho dân Người: “Ta sẽ cho các ngươi thần trí của Ta, và các ngươi sẽ được sống”.

“Nếu con tin, thì con sẽ xem thấy vinh quang của Thiên Chúa”: Niềm tin vào Chúa Giêsu là một niềm tin mời gọi chúng ta không chỉ tuyên xưng trên môi miệng mà thôi, mà còn đáp lại bằng những công việc cụ thể. Chìa khoá của trang Tin mừng hôm nay đó là lời Chúa Giêsu phán: "Hãy cởi ra cho anh ấy đi". Chúa Giêsu làm phép lạ để củng cố đức tin của con người vào Chúa, song cũng cần đôi tay con người cộng tác. Người trả lại cho con người sự sống, nhưng Người muốn chúng ta giúp nhau trả lại tự do.

Vâng, hành trình tiến về sự sống vĩnh cửu không có chỗ cho người đi một mình mà không có anh chị em. Qua đó Chúa dạy các tín hữu của Người hãy sống hiệp hành để thể hiện niềm tin của mình, nhờ đó vinh quang Thiên Chúa được tỏ hiện. Vậy chúng ta hãy giúp nhau gỡ những nút thắt bị trói buộc do những lời xét đoán, hãy thay thế những định kiến khắt khe, tháo cởi những “khăn liệm” của quá khứ lỗi lầm và mặc cảm trong tâm hồn, cư xử với nhau bằng sự bao dung và lời an ủi, nhờ đó tất cả chúng ta được bước đi trong ánh sáng Thánh thần soi dẫn, và sẽ nhận thấy sự tiến triển trong đức tin để ngày càng xác tín vào Chúa.

Câu chuyện "Tiếng gọi từ đường hầm" kể về một vụ sập hầm mỏ kinh hoàng. Một người thợ mỏ bị kẹt trong bóng tối dày đặc suốt nhiều ngày. Lúc đội cứu hộ tiếp cận được cửa hầm, họ vô cùng ngạc nhiên khi nghe thấy tiếng hát trầm bổng phát ra từ bên trong thay vì tiếng kêu cứu tuyệt vọng. Và sau được cứu ra ngoài, những người có mặt ở đó liền hỏi anh: "Làm sao anh có thể hát trong hoàn cảnh cận kề cái chết như vậy?" Anh thợ mỏ mỉm cười trả lời: "Lúc đầu tôi rất sợ hãi, cảm thấy như mình chết tới nơi. Nhưng rồi tôi nhớ đến lời Chúa: 'Ta là sự sống'. Tôi bắt đầu hát để xua tan bóng tối và sự sợ hãi trong lòng, và để nhắc nhở linh hồn mình rằng cả khi thân xác tôi bị vùi lấp, tôi vẫn đang sống trong bàn tay và sự quan phòng của Thiên Chúa. Tiếng hát ấy đã giữ cho tôi luôn cậy trông vào Chúa kể cả lúc dường như sự tuyệt vọng đang đến gần khi giờ vàng đang trôi qua, cho trái tim tôi không bị 'chết' trước khi cơ thể tôi gục ngã." Niềm tin vào Chúa đã giúp anh có sức mạnh để "hát" giữa những "đường hầm" tối tăm của cuộc đời.

Lạy Chúa Giêsu, Chúa đã rơi lệ trước cái chết của Lazarô vì lòng thương mến. Xin Chúa cũng thương xót nhìn đến tâm hồn con đang héo úa vì tội lỗi. Xin Chúa hãy phán một lời để đánh thức lương tâm đang ngủ mê của con, để Mùa Chay Thánh này như là một lời mời gọi con biết chết đi cho ý riêng của mình mỗi ngày, dám bước ra khỏi những mồ mả của sự ích kỷ và hơn thua. Xin ban Thần Khí Chúa để canh tân và sưởi ấm tâm hồn con, giúp con luôn vững tin rằng: có Chúa hiện diện, những khó khăn gian khổ của con dù đến mấy đi nữa, luôn có Chúa đoái thương đồng hành và giúp con vượt qua. Amen.

CHIA SẺ BÀI VIẾT