Header

Suy Niệm Lời Chúa | Chúa Nhật Tuần XXX Thường Niên - Năm C | Lc 18,9-14 | Lm. Alfonso

Cần lắm một sự khiêm tốn để chạy đến van xin lòng thương xót của Thiên Chúa trước tội lỗi của chúng ta. Thế nhưng, nhiều lúc trong đời sống, chúng ta lại hay thích kể lể tật xấu của người này, lỗi phạm của người kia hơn là nhận ra mình cần được cứu độ bằng một lòng tin tưởng vào Chúa...

SUY NIỆM LỜI CHÚA
CHÚA NHẬT TUẦN XXX MÙA THƯỜNG NIÊN - NĂM C

Bài đọc 1: Hc 35,12-14.16-18

“Lời cầu nguyện của người khiêm nhường vọng lên tới các tầng mây”.

Trích sách Huấn Ca.

Chúa là quan án, Người không xem sao vinh quang loài người. Chúa không vì nể kẻ nghịch với người nghèo khó, và Người nhậm lời kẻ bị áp bức kêu cầu. Người không khinh rẻ kẻ mồ côi khẩn nguyện, cũng không khinh rẻ người goá bụa, khi nó bày tỏ lời than van. Nỗi hồn đắng cay, của lễ được nhận, và tiếng kêu oan kíp thấu tầng mây. Lời cầu nguyện của kẻ khiêm nhường vọng lên tới các tầng mây: nó sẽ không yên lòng cho đến khi lời nguyện nó đến nơi, và nó chẳng rút lui cho đến khi Ðấng Tối Cao đoái nhìn. Chúa sẽ không trì hoãn, Người sẽ xét đoán những người công chính và sẽ ra lời phán quyết. Ðó là lời Chúa.

Ðáp Ca: Tv 33, 2-3. 17-18. 19 và 28

Ðáp: Kìa người đau khổ cầu cứu và Chúa đã nghe (c. 7a).

Xướng: Tôi chúc tụng Thiên Chúa trong mọi lúc, miệng tôi hằng liên lỉ ngợi khen Người. Trong Thiên Chúa linh hồn tôi hãnh diện, bạn nghèo hãy nghe và hãy mừng vui.

Xướng: Thiên Chúa ra mặt chống người làm ác, để tẩy trừ di tích chúng nơi trần ai. Người hiền đức kêu cầu và Chúa nghe lời họ, Người cứu họ khỏi mọi nỗi âu lo.

Xướng: Thiên Chúa gần gũi những kẻ đoạn trường, và cứu chữa những tâm hồn đau thương giập nát. Thiên Chúa cứu chữa linh hồn tôi tớ của Người, và phàm ai tìm đến nương tựa nơi Người, người đó sẽ không phải đền bồi tội lỗi.

Bài Ðọc II: 2 Tm 4,6-8.16-18

“Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha”.

Trích thơ thứ II của thánh Phaolô Tông đồ gửi Timôthê.

Con thân mến, phần cha, cha đã già yếu, giờ ra đi của cha đã gần rồi. Cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin. Từ đây triều thiên công chính đã dành cho cha. Và trong ngày đó, Chúa là Ðấng phán xét chí công sẽ trao lại cho cha mũ triều thiên ấy; nhưng không phải cho cha mà thôi, mà còn cho những kẻ yêu mến trông đợi Người xuất hiện. Lần đầu tiên cha đứng ra biện hộ cho cha, thì chẳng ai bênh đỡ cha, trái lại mọi người đều bỏ mặc cha: xin chớ chấp tội họ. Nhưng Chúa đã phù hộ cha và ban sức mạnh cho cha, để nhờ cha mà lời rao giảng được hoàn tất, và tất cả các Dân ngoại được nghe: vậy cha đã thoát khỏi miệng sư tử. Chúa đã giải thoát cha khỏi mọi sự dữ và cứu lấy cha để đưa vào nước Người trên trời. Nguyện chúc Người được vinh quang muôn đời! Amen. Ðó là lời Chúa.

Alleluia, alleluia!  

Ga 14,5 – Chúa phán: “Thầy là đường, là sự thật và là sự sống; không ai đến được với Cha mà không qua Thầy”. – Alleluia.

Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Luca (Lc 18,9-14)

Khi ấy, Chúa Giêsu nói dụ ngôn sau đây với những ai hay tự hào mình là người công chính và hay khinh bỉ kẻ khác: “Có hai người lên đền thờ cầu nguyện, một người biệt phái, một người thu thuế. Người biệt phái đứng thẳng, cầu nguyện rằng: ‘Lạy Chúa, tôi cảm tạ Chúa vì tôi không như các người khác: tham lam, bất công, ngoại tình, hay là như tên thu thuế kia; tôi ăn chay mỗi tuần hai lần  dâng một phần mười tất cả các hoa lợi của tôi’. Người thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực và nguyện rằng: ‘Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội’. Ta bảo các ngươi: người này ra về được khỏi tội, còn người kia thì không. Vì tất cả những ai tự nâng mình lên, sẽ bị hạ xuống, và ai hạ mình xuống, sẽ được nâng lên”. Ðó là lời Chúa.

Suy niệm

Bằng việc trích dẫn lời dạy của Chúa Giêsu từ Tin mừng theo thánh Luca, Mẹ Giáo hội dạy ta cách để được Thiên Chúa đoái thương đó là hãy sống một tâm tình khiêm tốn trước mặt Thiên Chúa.

Chúng ta có thể hình dung từ dụ ngôn mà Chúa Giêsu kể đó là hai người lên đền thờ cầu nguyện. Họ đều đến cùng một nơi, dâng lên Chúa những lời cầu nguyện tha thiết với mong ước để lời cầu nguyện của mình được Chúa nhậm lời. Thế nhưng hai lối cầu nguyện thì lại khác nhau.

Người Biệt phái xem ra mẫu mực, anh đứng thẳng mà cầu nguyện lên Chúa. Anh liệt kê nào là mình tuân giữ Lề Luật một cách không ai chê trách hay bắt lỗi được. Anh vỗ ngực tự tin rằng mình tốt hơn bao người vì không tội lỗi như những người khác Thậm chí anh còn so sánh mỉa mai rằng “con không như tên thu thuế kia” để cho thấy không thể lấy anh ra mà so sánh với người đứng cầu nguyện cùng anh ngay lúc này. Anh còn tự đánh giá rằng mình làm nhiều hơn Luật dạy khi tự nguyện ăn chay mỗi tuần hai lần, dâng một phần mười tất cả các hoa lợi. Anh tự hào về lối sống của mình, và anh mong Chúa sẽ thưởng công tương xứng với những gì anh đã bỏ ra. Cùng lúc đó, anh thu thuế đứng xa xa, không dám ngước mắt lên trời, đấm ngực và nguyện rằng: ‘Lạy Chúa, xin thương xót con là kẻ có tội’. Người thu thuế trở nên khiêm tốn hơn, biết đánh giá thật về sự yếu đuối và tội lỗi của mình, chỉ mong lòng Chúa thương xót đến anh.

Mỗi người chúng ta học được từ bài học hôm nay khi nhìn vào người Biệt phái mà tránh thói kiêu căng tự mãn. Anh coi những thành quả đạt được là do khả năng tự thân cố gắng, chứ không phải do ơn Chúa. Vì thế mà anh kể lể đủ chuyện như một sự khoe khoang, và mong Chúa phải trả công như là một chuyện đương nhiên, một phần thưởng tương xứng với những nỗ lực cá nhân. Trong lòng anh đã loại trừ người khác, coi mình là xứng đáng được ơn, còn người khác thì không. Chính vì sự tự cao tự đại này mà khi anh ra về, anh đã không nhận được ơn Chúa vì sự công chính của Ngài không thể ngự trị trong một tâm hồn sống loại trừ người khác.

Trong khi đó, chính thái độ khiêm tốn của người thu thuế, nhìn nhận con người yếu đuối và tội lỗi, anh chỉ biết dâng lên lời cầu nguyện với một tâm tình sám hối đầy thiện chí và cầu mong Thiên Chúa thương xót. Sự khiêm nhường còn được bài đọc thứ I trích sách Huấn Ca dạy rằng “Lời cầu nguyện của kẻ khiêm nhường vọng lên tới các tầng mây: nó sẽ không yên lòng cho đến khi lời nguyện nó đến nơi, và nó chẳng rút lui cho đến khi Ðấng Tối Cao đoái nhìn.” Và Chúa đáp lại thế nào đây? Thưa, Ngài sẽ không trì hoãn. Khi ta khiếm tốn chạy đến với Chúa, chắc chắn một điều là ngài sẽ dang rộng cánh tay mà đón lấy chúng ta vào trong lòng Ngài.

Chuyện các nhà tu đức kể rằng một hôm có một tên quỷ kia chạy đến trước mặt Thiên Chúa mà thưa rằng: “Tôi thấy Chúa đối xử không công bằng chút nào!”. Chúa liền hỏi nó: “Tại sao ngươi lại cho là Ta không công bằng?” Tên quỷ kia đáp lại ngay trong sự bực tức: “Chúa thấy đó, loài người phạm rất nhiều tội lỗi lớn lao, và phạm đi phạm lại nhiều lần. Thế mà lần nào Chúa cũng tha thứ cho chúng và còn mở cửa thiên đàng mà đón rước con người. Còn ma quỷ chúng tôi chỉ phạm tội một lần duy nhất, Chúa chẳng những không tha mà còn phạt chúng tôi sa hỏa ngục đời đời kiếp kiếp.” Bấy giờ Chúa mới ôn tồn nói với tên quỷ rằng: “Loài người có phạm tội không vâng lời Ta thật, và vì yếu đuối mà chúng đã sai phạm nhiều lần thật. Nhưng sau mỗi lần phạm tội, được cái là chúng nhận ra và hồi tâm sám hối, khiêm tốn chạy đến xin Ta tha thứ. Còn lũ quỷ các ngươi, có bao giờ các ngươi chịu sám hối và xin Ta tha thứ lần nào đâu?” Nghe thấy Chúa đặt điều kiện phải ăn năn sám hối và cầu xin tha tội, tên quỷ liền thét lên: “Loài ma quỷ chúng ta không đời nào lại hèn hạ ăn năn sám hối và cũng không cần phải xin ai tha tội cả”. Nói thế rồi quỷ liền quay lưng đi và lại tiếp tục bị sa hỏa ngục.

Cần lắm một sự khiêm tốn để chạy đến van xin lòng thương xót của Thiên Chúa trước tội lỗi của chúng ta. Thế nhưng, nhiều lúc trong đời sống, chúng ta lại hay thích kể lể tật xấu của người này, lỗi phạm của người kia hơn là nhận ra mình cần được cứu độ bằng một lòng tin tưởng vào Chúa. Chính thánh Phaolô trong cuộc hành trình theo Chúa ban đầu cũng tự hào về chính khả năng của mình, nhưng rồi sau khi được Chúa biến đổi, thánh nhân thú nhận: “Tôi coi mọi sự là rơm rác so với mối lợi tuyệt vời là được biết Đức Kitô, Chúa của tôi”. Thánh Tông đồ dân ngoại còn lấy bài học kinh nghiệm của mình mà truyền đạt lại cho người đồ đệ Timôthê mà chúng ta nghe trong bài đọc thứ II: “Cha đã chiến đấu trong trận chiến chính nghĩa, đã chạy đến cùng đường và đã giữ vững đức tin.” Chính trong đức tin vào ơn cứu chuộc của Chúa mà chúng ta lãnh được ơn của Người, đó là mũ triều thiên dành cho người tin tưởng vào nơi Chúa, những kẻ yêu mến trông đợi Người xuất hiện.

Có một câu nói hay, chúng ta cần chầm chậm suy nghẫm: “Nếu chúng ta cứ mãi dùng thời giờ đi bắt lỗi và chê bai người khác, chúng ta sẽ không có thời gian để nhìn lại chính mình.” Lạy Chúa, trong những ngày chuẩn bị bước vào tháng Mười Một, tháng cầu nguyện cách đặc biệt theo tín điều Hội Thánh Thông Công, xin Chúa giúp chúng con nhận ra mình cần phải biết sống khiêm tốn hơn để có thể được lãnh nhận ơn lành của Chúa, và để lời cầu nguyện của chúng con cho người thân yêu đã khuất được Chúa thương xót mà tha thứ lỗi lầm, hầu người qua đời sớm được Chúa rước vào hưởng hạnh phúc Thiên đàng. Amen.


CHIA SẺ BÀI VIẾT