Header

Suy Niệm Lời Chúa |CHÚA NHẬT LỄ CHÚA HIỂN LINH - NĂM A | Mt 2,1-12 | Alfonso Hiển

Lễ Hiển linh là một ngày lễ đẹp, bởi vì ngày lễ này đưa mọi người lại với nhau không phân biệt lương giáo. Đó còn là một ngày lễ mà Chúa Kitô được mạc khải là Đấng Cứu độ, không phải là của một nhóm người được chọn, nhưng của tất cả mọi dân tộc, cả Do Thái lẫn dân ngoại.

SUY NIỆM LỜI CHÚA
CHÚA NHẬT LỄ CHÚA HIỂN LINH - NĂM A

Bài đọc I: Is 60,1-6

“Vinh quang Chúa xuất hiện trên ngươi”.

Trích sách Tiên tri Isaia.

Hãy đứng lên, hãy toả sáng ra, hỡi Giêrusalem! Vì sự sáng của ngươi đã tới, vì vinh quang của Chúa đã bừng dậy trên mình ngươi. Kìa tối tăm đang bao bọc địa cầu, vì u minh phủ kín các dân, nhưng trên mình ngươi Chúa đang đứng dậy, vì vinh quang của Ngài xuất hiện trên mình ngươi. Chư dân sẽ lần bước tìm về sự sáng của ngươi, và các vua hướng về ánh bình minh của ngươi. Hãy ngước mắt lên chung quanh, và hãy nhìn coi: tất cả những người đó đang tập họp, đang tìm đến với ngươi; các con trai của ngươi tự đàng xa đi tới, và các con gái ngươi đứng dậy từ khắp bên hông. Bấy giờ ngươi sẽ nhìn coi, và ngươi trở nên rực rỡ, tim ngươi sẽ rạo rực và sẽ phồng lên. Bởi vì những kho tàng bể khơi tuôn đến với ngươi, nguồn phú túc của chư dân sẽ tới tay ngươi. Những con lạc đà tràn ngập vây phủ lấy ngươi, những lạc đà một bướu tự xứ Mađian và Epha; tất cả những ai từ Saba đi tới, đem theo vàng và nhũ hương, và họ sẽ tuyên rao lời ca ngợi Chúa. Đó là lời Chúa.

ĐÁP CA: Tv 71, 2. 7-8. 10-11a. 12-13

Đáp: Lạy Chúa, mọi dân tộc trên địa cầu đều thờ lạy Chúa (x. c. 11b).

1) Lạy Chúa, xin ban quyền xét đoán khôn ngoan cho đức vua, và ban sự công chính cho hoàng tử, để người đoán xét dân Chúa cách công minh, và phân xử người nghèo khó cách chính trực. – Đáp.

2) Sự công chính và nền hoà bình viên mãn sẽ triển nở trong triều đại người, cho đến khi mặt trăng không còn chiếu sáng. Và người sẽ thống trị từ biển nọ đến biển kia, từ sông cái đến tận cùng trái đất. – Đáp.

3) Vì người sẽ giải thoát kẻ nghèo khó khỏi tay kẻ quyền thế, và sẽ cứu người bất hạnh không ai giúp đỡ. Người sẽ thương xót kẻ yếu đuối và người thiếu thốn, và cứu thoát mạng sống kẻ cùng khổ. – Đáp.

4) Chúc tụng danh người đến muôn đời, danh người còn tồn tại lâu dài như mặt trời. Vì người, các chi họ đất hứa sẽ được chúc phúc, và các dân nước sẽ ca ngợi người. – Đáp.

Bài đọc II: Ep 3,2-3a.5-6

“Bây giờ được tỏ ra rằng các dân ngoại được đồng thừa tự lời hứa”.

Trích thư Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Êphêsô.

Anh em thân mến, (chắc) anh em đã nghe biết rằng: Thiên Chúa đã ban cho tôi việc phân phát ân sủng cho anh em, là theo ơn mạc khải cho tôi biết, tôi đã được thấu hiểu mầu nhiệm mà con cái loài người các thế hệ khác không được biết, nhưng nay đã mạc khải cho các thánh Tông đồ của Người, và cho các vị Tiên tri, nhờ Thánh Thần. Và nhờ Tin Mừng, các dân ngoại được nên đồng thừa tự, đồng một thân thể và đồng thông phần với lời hứa của Người trong Chúa Giêsu Kitô. Đó là lời Chúa.

Alleluia, alleluia! (Mt 2, 2) – Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đã đến để triều bái Người. – Alleluia.

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu (Mt 2,1-12)

Khi Chúa Giêsu sinh hạ tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, trong đời vua Hêrôđê, có mấy nhà đạo sĩ từ Đông phương tìm đến Giêrusalem. Các ông nói: “Vua người Do Thái mới sinh ra hiện đang ở đâu? Chúng tôi đã nhận thấy ngôi sao của Người ở Đông phương, và chúng tôi đến để triều bái Người”. Nghe nói thế, vua Hêrôđê bối rối, và tất cả Giêrusalem cùng với nhà vua. Vua đã triệu tập tất cả các đại giáo trưởng và luật sĩ trong dân, và hỏi họ cho biết nơi mà Đức Kitô sinh hạ. Họ tâu nhà vua rằng: “Tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, vì đó là lời do Đấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta”.

Bấy giờ Hêrôđê ngầm triệu tập mấy nhà đạo sĩ tới, cặn kẽ hỏi han họ về thời giờ ngôi sao đã hiện ra. Rồi vua đã phái họ đi Bêlem và dặn rằng: “Các khanh hãy đi điều tra cẩn thận về Hài Nhi, rồi khi đã gặp thấy, hãy báo tin lại cho trẫm, để cả trẫm cũng đến triều bái Người”. Nghe nhà vua nói, họ lên đường. Và kìa ngôi sao họ xem thấy ở Đông phương, lại đi trước họ, mãi cho tới nơi và đậu lại trên chỗ Hài Nhi ở. Lúc nhìn thấy ngôi sao, họ hết sức vui mừng. Và khi tiến vào nhà, họ đã gặp thấy Hài Nhi và Bà Maria Mẹ Người, và họ đã quỳ gối xuống sụp lạy Người. Rồi, mở kho tàng ra, họ đã dâng tiến Người lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược. Và khi nhận được lời mộng báo đừng trở lại với Hêrôđê, họ đã qua đường khác trở về xứ sở mình. Đó là lời Chúa.

Suy niệm

“Hiển Linh” hay “Epiphany” trong tiếng Hy Lạp có nghĩa là “tỏ mình, biểu lộ”. Ở phương Tây, ngày lễ Chúa Hiển Linh làm chúng ta nhớ tới sự kiện lịch sử các nhà chiêm tinh theo ánh sao lạ đến viếng thăm Hài Nhi. Lễ Chúa Hiển Linh mời gọi chúng ta chiêm ngắm mầu nhiệm Ngôi Lời Nhập Thể được tỏ lộ không chỉ cho dân Israel, nhưng cho toàn thể nhân loại.

Ở Việt Nam, ngày lễ này còn được gọi cách bình dân là lễ Ba Vua. Theo truyền thống, đó là hình ảnh những bậc quyền quý từ tận xứ Mađian, Epha và Saba xa xôi bên Đông phương. Trên lưng những con lạc đà một bướu, họ đem theo bảo tráp vàng, nhũ hương và mộc dược, theo ánh sao lạ soi lối đăng trình đến Hang Bêlem viếng Hài Nhi Giêsu, Đấng mà họ sớm nhận biết đó là vị Cứu Chúa.

Cũng không cần đặt nặng liệu những người từ phương Đông xa xôi có phải là những vị vua hay không, và có ba vị hay nhiều hơn lần bước theo ánh sao lạ. Truyền thống Giáo hội xác định con số ba vì có ba sắc dân được nói đến trong Isaia 60. Cũng như theo các tài liệu khoa học, cũng có một sự kiện lạ kỳ vào năm 1603. Nhà toán học kiêm thiên văn Johannes Képler giải thích dựa vào tài liệu cho thấy vào năm Chúa Giáng sinh, có một hiện tượng bất thường xảy ra giữa các vì sao. Thường thì hai ngôi sao Jupiter và Saturn vẫn quay cách đều nhau. Năm đó chúng quay sáp lại gần nhau đến độ ánh sáng của ngôi sao này cộng hưởng với ánh sáng của ngôi sao kia, tạo ra một luồng sáng khác thường và kéo dài hàng tháng trời. Và theo quan niệm Đông phương, mỗi người sinh ra có một vì sao tương ứng trên bầu trời. Sự xuất hiện của một vì sao càng sáng càng thể hiện tầm quan trọng của nhân vật dưới trần là một vĩ nhân.

Bài đọc thứ I thuật lại cuộc hồi hương của dân Do Thái tiến về quê cha đất tổ với một tinh thần phấn chấn. Và rồi nhận ra Giêrusalem hoang tàn, Đền thờ đổ nát khiến họ thất vọng và chán chường. Chính vào lúc ấy, tiên tri Isaia loan báo một sứ điệp đầy hy vọng: “Đứng lên, bừng sáng lên, vì ánh sáng của ngươi đến rồi.” Thành thánh sẽ được tái thiết và trở thành nơi quy tụ muôn dân, nơi vinh quang Thiên Chúa được tỏ lộ cho toàn thế giới.

Vì Tin mừng theo thánh Matthêu viết cho người Do Thái, nên thánh sử đặc biệt chú ý đến sự kiện kỳ lạ về biến cố các nhà chiêm tinh theo ánh sao sáng tìm đến Bêlem để triều bái Hài Nhi Giêsu. Điều đáng chú ý là trong khi những người ngoại giáo lại nhận ra và lên đường tìm kiếm Đấng Cứu Độ, thì cả chánh quyền lẫn giáo quyền là vua Hêrôđê cùng giới lãnh đạo tôn giáo Do Thái am tường Kinh Thánh lại không nhận ra Người. Khi được nhà vua triệu tập, các đại giáo trưởng và luật sĩ trong dân rất tự phụ. Họ trích dẫn cách chính xác lời sấm của tiên tri Mikha thế kỷ VIII trước Chúa Giáng Sinh: “Tại Bêlem thuộc xứ Giuđa, vì đó là lời do Đấng Tiên tri đã chép: Cả ngươi nữa, hỡi Bêlem, đất Giuđa, không lẽ gì ngươi bé nhỏ hơn hết trong các thành trì của Giuđa, vì tự nơi ngươi sẽ xuất hiện một thủ lãnh, Người đó sẽ chăn nuôi Israel dân tộc của Ta”. Những người xem ra am tường Kinh Thánh đó và cả dân thành Giêrusalem đã từ khước Người.

Với câu hỏi của các nhà chiêm tinh: “Đức Vua dân Do thái mới sinh, hiện ở đâu?”, thánh sử Mátthêu có chủ ý dùng tước hiệu như được ghi ở nơi bản án kết tội Chúa Giêsu vào lúc Người chịu đóng đinh trên thập giá: “Người này là Giêsu, vua dân Do thái” (Mt 27,37). Thánh sử khéo léo thực hiện một sự so sánh giữa một bên là vị vua trần thế với một bên là Đức Vua từ trời. Vị vua trần thế là một bạo chúa đang nắm giữ vương triều, tâm địa ngờ vực và thù hằn, mê tín dị đoan và lại rất tàn ác. Lịch sử thế giới còn ghi lại rằng cuộc đời Hêrôđê cứ bị ám ảnh nghi ngờ có mưu toan tiếm ngôi mình. Cho nên vị bạo vương cho hạ sát ba anh em của ông, ba người con trai, bà mẹ vợ và thậm chí chính người vợ Marianne của mình. Và khi nghe các nhà chiêm tinh bảo rằng họ nhận thấy “ngôi sao của Người ở Đông phương, và họ đến để triều bái Người”, vua Hêrôđê càng dao động tinh thần. Thành thử không lạ gì khi ông ra lệnh thà giết lầm còn hơn bỏ sót, cho tàn sát các trẻ em vô tội trong vùng từ hai tuổi trở xuống với hy vọng tiêu diệt Hài Nhi Giêsu ngay từ trong trứng nước.

Còn Hài Nhi bé nhỏ và yếu ớt nơi máng cỏ lại chính là Vua trên các vua. Song, Người thực hiện ơn cứu độ không bằng quyền hành hay bạo lực, mà bằng tình yêu tự hiến.Các nhà chiêm tinh đã tìm đến nơi, họ quỳ gối thờ lạy Hài Nhi và dâng tiến ba lễ vật: vàng, nhũ hương và mộc dược. Truyền thống Giáo Hội hiểu rằng: vàng biểu trưng vương quyền, nhũ hương diễn tả thiên tính, và mộc dược loan báo cuộc khổ nạn của Người.

Hành trình của các nhà chiêm tinh cũng là hình ảnh hành trình đức tin của mỗi Kitô hữu. Hành trình thường khởi đi từ một dấu chỉ nhỏ bé, một thao thức trong lòng. Và rồi điều kỳ lạ ấy mời gọi chúng ta từ bỏ nếp sống vốn quen thuộc để dấn thân bước vào một cuộc phiêu lưu, đi tìm kiếm một cái gì đó thanh cao hơn, tốt đẹp hơn, đáng giá khiến cho người ta đánh đổi. Có lúc ánh sao hiện rõ trên bầu trời để dẫn lối, có lúc như bị che khuất đó khiến họ phải lần mò tìm dấu vết. Đó là những bước thăng trầm trong cuộc sống mà chúng ta nhận ra có khi con đường đời rất bằng phẳng êm ái, có khi lại quanh co gồ ghề. Song miễn là người ta không nản lòng mà cứ kiên trì dấn bước, cuối cùng người ta sẽ gặp được Chúa. Đức tin không phải là một trạng thái an nhàn tự mãn, cũng không phải là đã lĩnh hội hay nắm bắt được trong tầm tay, mà là một cuộc tìm kiếm và phân định không ngừng.

Thánh Phaolô trong thư gửi tín hữu Êphêsô khẳng định rằng: nhờ Tin Mừng, mọi dân tộc đều được nên đồng thừa tự trong Đức Kitô. Không còn ranh giới Do Thái hay dân ngoại, nhưng tất cả đều được mời gọi bước vào cùng một thân thể là Giáo Hội. Như thế, Giáo hội mời gọi chúng ta nhận ra cứu độ không bị giới hạn bởi nguồn gốc, tôn giáo hay đặc quyền, nhưng được ban cho những ai thành tâm tìm kiếm Thiên Chúa.

Chúng ta cũng được mời gọi xét lại đời sống đạo của mình. Có khi nào chúng ta chỉ dừng lại ở những hình thức bên ngoài, nơi nhãn hiệu Kitô hữu, các nghi thức quen thuộc, mà thiếu đi một con tim biết tìm kiếm và gặp gỡ Chúa nơi tha nhân và trong các biến cố đời sống?

Trong số nhiều ấn phẩm của đức cố Giáo hoàng Bênêdict XVI, đặc biệt là cuốn Nhập môn Kitô giáo, một tuyển tập các bài giảng ở Đại học về Kinh Tin Kính, xuất bản năm 1968; Bài phát biểu của ngài trước Học viện Công giáo Bavaria về “Tại sao tôi vẫn ở trong Giáo hội” đã gây được tiếng vang lớn. Trong đó, ngài tuyên bố rõ ràng: “Người ta chỉ có thể là Kitô hữu trong Giáo hội, không thể ở bên cạnh

Có một cậu bé muốn đi gặp Chúa Giêsu. Để chuẩn bị cho cuộc hành trình, cậu bỏ vào giỏ mấy chiếc bánh và hai chai sữa tươi. Và cậu bé lên đường, lòng vui tươi hớn hở. Mới đi được mấy dãy phố, cậu chợt thấy một bà cụ già đang ngồi trên một chiếc ghế đá ở công viên. Cậu thấy mỏi chân nên quyết định ngồi nghỉ một chút bên cạnh bà lão. Cậu lấy một chai sữa tươi ra, định uống cho đỡ khát. Nhưng nhìn sang, thấy bà cụ run lập cập, có lẽ vì đói quá chăng. Cậu liền lấy bánh lẫn sữa ra mời bà. Bà cụ nhận tất cả với một nụ cười cảm động và biết ơn. Ôi nụ cười mới đẹp làm sao? Thế là hai bà cháu mải mê ngồi ăn uống và nói chuyện vui vẻ với nhau mãi miết. Đến chiều, khi cậu bé trở về nhà, người mẹ thấy con rất vui liền hỏi:

– Hôm nay con có chuyện gì mà vui thế?

Cậu hớn hớ khoe:

– Mẹ có ngờ được không? Hôm nay con đã cùng ngồi ăn trưa với Chúa Giêsu. Người có nụ cười thật đễ thương mẹ ạ!

Trong khi đó, bà lão cũng chậm rãi trở về nhà, lòng chan chứa một niềm bình an. Cậu con trai lớn của bà hỏi thăm ngay từ cửa:

– Mẹ ơi, sao hôm nay mẹ có vẻ vui thế nhỉ?

Bà cụ móm mém trả lời:

– Này, con có ngờ được không? Hôm nay mẹ đã cùng được ngồi ăn trưa với đức Giêsu. Người trẻ hơn mẹ tưởng nhiều con ạ!

Lễ Hiển linh là một ngày lễ đẹp, bởi vì ngày lễ này đưa mọi người lại với nhau không phân biệt lương giáo. Đó còn là một ngày lễ mà Chúa Kitô được mạc khải là Đấng Cứu độ, không phải là của một nhóm người được chọn, nhưng của tất cả mọi dân tộc, cả Do Thái lẫn dân ngoại. 

Lạy Chúa, xin cho trí lòng con khát khao và thành tâm tìm kiếm Thiên Chúa. Để rồi với sự trợ giúp của ơn thánh và vào lúc Chúa muốn, chúng con sẽ nhận ra chính Chúa luôn là Đấng đồng hành với con và cho con những tia sáng trong cuộc đời còn nhiều khó khăn giăng lối. Xin Chúa cũng cho chúng ta trở nên những ánh sao giúp loan báo Tin mừng Tình yêu của Chúa cho anh chị em mình. Amen.



CHIA SẺ BÀI VIẾT