Header

NHỮNG BÃO CUỘC ĐỜI - Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Hai Sau Chúa Nhật Tuần XVIII Mùa Thường niên | Mt 14, 22-36 | Lm Gioan Lê Quang Tuyến

Bài suy niệm Lời Chúa thứ hai sau Chúa nhật tuần XVIII mùa Thường niên trích Phúc Âm Mt 14,22-36 kể về Chúa Giêsu đi trên mặt nước và sự hoảng hốt của các môn đệ. Qua câu chuyện, bài giảng nhấn mạnh sự hiện diện của Chúa giữa những cơn bão cuộc đời và kêu gọi tín hữu đặt lòng tin vào Chúa. Bài suy niệm khích lệ tín hữu tin tưởng vào ân sủng của Chúa giữa thử thách.
SUY NIỆM LỜI CHÚA
THỨ HAI SAU CHÚA NHẬT TUẦN XVIII MÙA THƯỜNG NIÊN

Bài Ðọc I: (Năm II) Gr 28, 1-17

"Hỡi Hanania, Chúa không hề sai anh, anh đã làm cho dân tin tưởng sự giả dối".

Trích sách Tiên tri Giêrêmia.

Năm ấy, vào đầu triều đại Sêđêcia, vua Giuđa, tháng năm, năm thứ tư, có tiên tri Hanania, con của Azur, quê ở Gabaon, nói với Giêrêmia trong Ðền thờ Chúa, trước mặt các tư tế và toàn dân rằng: "Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Israel phán thế này: "Ta đã bỏ ách của vua Babylon. Còn hai năm nữa thì tất cả những đồ dùng trong Ðền thờ Chúa, mà Nabucôđônosor, vua Babylon, đã đoạt đem qua Babylon, Ta sẽ đem về nơi này. Giêcônia, con Gioakim, vua Giuđa, cùng tất cả những người Giuđa bị lưu đày đi Babylon, Ta cũng sẽ đem về nơi này: vì Ta bỏ ách vua Babylon. Chúa phán như thế".

Bấy giờ tiên tri Giêrêmia trả lời tiên tri Hanania trước mặt các tư tế và toàn dân đang đứng trong Ðền thờ Chúa. Tiên tri Giêrêmia nói: "Ðược, Chúa cứ làm như vậy. Chúa cứ thực hiện những lời anh đã nói tiên tri. Ngài cứ đem các đồ dùng trong Ðền thờ Chúa và mọi người lưu đày từ Babylon về nơi này. Nhưng anh hãy nghe lời tôi nói cho anh và toàn dân nghe: Các tiên tri trước anh và tôi, đã nói tiên tri từ lâu, cho nhiều xứ và vương quốc vĩ đại biết có chiến tranh, cơ cực và đói khát. Nhưng tiên tri nào nói tiên tri cho biết có hoà bình, khi ứng nghiệm lời mình nói, thì mới được nhận là tiên tri thật Chúa sai đến".

Bấy giờ tiên tri Hanania giật cái ách nơi cổ của tiên tri Giêrêmia mà bẻ đi. Rồi Hanania nói trước mặt toàn dân rằng: "Chúa phán thế này: Hai năm nữa, Ta sẽ bẻ ách của Nabucôđô-nosor, vua Babylon, nơi cổ mọi dân tộc như thế đó". Và tiên tri Giêrêmia bỏ đi. Nhưng sau khi tiên tri Hanania giật cái ách nơi cổ tiên tri Giêrêmia mà bẻ đi, thì có lời Thiên Chúa phán cùng Giêrêmia rằng: "Hãy đi nói với Hanania rằng: Chúa phán thế này: "Ngươi đã bẻ ách gỗ, thì Ta sẽ lấy ách sắt thay vào". Vì Chúa các đạo binh, Thiên Chúa Israel phán: "Ta đã đặt ách sắt vào cổ mọi dân tộc này, để chúng làm tôi Nabucô-đônosor, vua Babylon. Chúng sẽ làm tôi vua ấy, và cả đến thú vật ngoài đồng, Ta cũng nạp cho vua ấy".

Tiên tri Giêrêmia liền nói với tiên tri Hanania rằng: "Hỡi Hanania, hãy nghe đây: Chúa không hề sai anh. Anh đã làm cho dân này tin tưởng sự giả dối. Vì vậy, Chúa phán thế này: 'Ðây Ta sẽ cất ngươi khỏi mặt đất: năm nay ngươi sẽ chết, vì ngươi đã nói chống lại Chúa' ". Và tiên tri Hanania đã chết trong tháng bảy năm ấy.

Ðó là lời Chúa. 

Ðáp Ca: Tv 118, 29. 43. 79. 80. 95. 102

Ðáp: Lạy Chúa, xin dạy bảo con những thánh chỉ của Chúa (c. 68b).

Xướng: 1) Xin đưa con xa cách con đường gian dối, và rộng tay ban luật pháp của Ngài cho con. - Ðáp.

2) Xin Chúa đừng rút lời chân lý khỏi miệng con, vì con trông cậy vào sắc dụ của Ngài. - Ðáp.

3) Tâm hồn chúng như mỡ đặc, vô cảm giác; phần con biết sướng vui do luật pháp của Ngài. - Ðáp.

4) Nguyện cho lòng con trọn vẹn hướng về thánh chỉ, để con không bị xấu hổ thẹn thùng. - Ðáp.

5) Những tên ác nhân đợi chờ để thủ tiêu con, nhưng con vẫn quan tâm đến lời Ngài nghiêm huấn. - Ðáp.

6) Con không bước trật đường thánh dụ của Ngài, bởi vì chính Ngài dạy bảo con. - Ðáp.

Alleluia: Mt 4, 4b

Alleluia, alleluia! - Người ta sống không nguyên bởi bánh, nhưng bởi mọi lời do miệng Thiên Chúa phán ra. - Alleluia.

Phúc Âm: Mt 14, 22-36

"Xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy".

Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Matthêu.

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió.

Canh tư đêm tối, Người đi trên mặt biển mà đến với các ông. Thấy Người đi trên mặt biển, các ông hoảng hồn mà nói rằng: "Ma kìa" và các ông sợ hãi kêu la lớn tiếng. Lập tức, Chúa Giêsu nói với các ông rằng: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Phêrô thưa lại rằng: "Lạy Thầy, nếu quả là Thầy, thì xin truyền cho con đi trên mặt nước mà đến cùng Thầy". Chúa phán: "Hãy đến". Phêrô xuống khỏi thuyền bước đi trên mặt nước mà đến cùng Chúa Giêsu. Khi thấy gió mạnh, ông sợ hãi và sắp chìm xuống nên la lên rằng: "Lạy Thầy, xin cứu con". Lập tức, Chúa Giêsu giơ tay nắm lấy ông mà nói: "Người hèn tin, tại sao lại nghi ngờ?" Khi cả hai đã lên thuyền thì gió liền yên lặng. Những người ở trong thuyền đến lạy Người mà rằng: "Thật, Thầy là Con Thiên Chúa!"

Khi đã sang qua biển hồ, các ngài lên bộ và ghé vào Ghênêsarét. Nhận ra Ngài, dân địa phương liền loan tin đi khắp cả vùng xung quanh, và người ta đem đến cho Ngài hết mọi kẻ ốm đau. Họ nài xin Ngài cho họ rờ đến tua áo choàng của Ngài thôi, và ai đã rờ đến thì đều được chữa lành.

Ðó là lời Chúa. 

Suy Niệm:

NHỮNG BÃO CUỘC ĐỜI

Khi dân chúng đã ăn no, lập tức Chúa Giêsu giục môn đệ trở xuống thuyền mà qua bờ bên kia trước, trong lúc Người giải tán dân chúng. Giải tán họ xong, Người lên núi cầu nguyện một mình. Ðến chiều, Người vẫn ở đó một mình. Còn thuyền thì đã ra giữa biển, bị sóng đánh chập chờn vì ngược gió. (Mt 14,22-25)

Trong khi Chúa Giêsu đang cầu nguyện, các môn đệ vật lộn trên thuyền, bị sóng đánh xô đẩy, gió ngược chiều. Con thuyền tượng trưng cho Giáo Hội giữa sự hỗn loạn của thế gian. Những con sóng tượng trưng cho những thử thách, cám dỗ và nỗi sợ hãi bất ngờ ập đến. Và mặc dù Chúa Giêsu dường như ở xa về mặt thể xác, Ngài không bao giờ lơ là. Thực tế, chính vào lúc hoạn nạn nhất, Ngài lại đến gần chúng ta.

Chúa Giêsu đến với họ vào canh tư đêm đó, khoảng thời gian cuối cùng và tối tăm nhất trước bình minh. Đây là giờ phút tâm hồn cô đơn nhất, khi người ta cảm thấy bị bỏ rơi nhất, dễ bị tổn thương nhất, bất lực nhất. Tuy nhiên, đó cũng chính là thời điểm sự giúp đỡ thiêng liêng đến. Chúa Giêsu bước đi trên biển về phía họ, dùng chính những con sóng đe dọa nhấn chìm họ làm con đường tiến đến. Cơn bão không cản trở Ngài; Ngài bước đi trên đó, thể hiện quyền năng của Ngài trên sự hỗn loạn và sức mạnh của Ngài để biến đổi ngay cả những thử thách khắc nghiệt nhất thành phương tiện để Ngài hiện diện.

Nhưng các môn đồ không nhận ra Ngài. Họ kêu lên trong sợ hãi, nghĩ rằng Ngài là một bóng ma. Điều này cho thấy một chân lý linh thánh: Trong những khoảnh khắc sợ hãi và bối rối, chúng ta có thể nhận thức sai về sự hiện diện của Chúa Kitô. Khi lòng chúng ta bất ổn và đức tin bị lung lay, chúng ta có thể không nhìn thấy rõ Đấng đang đến để cứu chúng ta.

Rồi Chúa Giêsu nói những lời vang vọng qua mọi thời đại: "Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Đây không chỉ là sự trấn an, mà còn là sự mặc khải về thân phận thần linh của Chúa Giêsu. Với lời tuyên bố này, Chúa Giêsu không chỉ làm dịu biển cả mà còn làm dịu tâm hồn, mời gọi các môn đệ đặt niềm tin không chỉ vào những gì Ngài làm, mà còn vào chính Ngài.

Hôm nay, hãy suy gẫm về bất kỳ cơn bão nào trong cuộc đời mà chúng ta cảm thấy Chúa vắng mặt. Hãy tưởng tượng Chúa Giêsu đang bước đến bên chúng ta trên chính những cơn bão đó. Mặc dù sự hiện diện của Ngài có thể không rõ ràng ngay lập tức, hãy nhìn bằng con mắt đức tin và lắng nghe tiếng Ngài: ""Hãy yên tâm. Thầy đây, đừng sợ". Hãy đón nhận Ngài và tin tưởng rằng ân sủng của Ngài đủ cho mọi thử thách và gian truân mà chúng ta phải chịu đựng.

Lạy Chúa, con thường không nhận ra sự hiện diện của Chúa, đặc biệt là giữa những cơn bão tố của cuộc đời. Xin mở mắt con để nhận ra Chúa, ngay cả khi Chúa đến theo những cách bất ngờ. Xin giúp con đón rước Chúa vào con thuyền tâm hồn con với đức tin và niềm vui, để Chúa có thể mang lại trật tự cho sự hỗn loạn mà con phải chịu đựng và lấp đầy con bằng sự bình an vĩnh hằng của Chúa. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.

 

CHIA SẺ BÀI VIẾT