
NỖI BUỒN VÀ NIỀM VUI CỦA TIN MỪNG - Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Tư Sau Chúa Nhật Tuần XXIV Mùa Thường niên | Lc 7, 31-35 | Lm Gioan Lê Quang Tuyến
THỨ TƯ SAU CHÚA NHẬT TUẦN XXIV MÙA THƯỜNG NIÊN
BÀI ĐỌC I: 1 Cr 12, 31 – 13, 13
“Ðức tin, đức cậy, đức mến vẫn tồn tại, nhưng đức mến là trọng hơn cả”.
Bài trích thư thứ nhất của Thánh Phaolô Tông đồ gửi tín hữu Côrintô.
Anh em thân mến, anh em hãy cầu mong những ơn cao trọng hơn. Và tôi chỉ bảo anh em một con đường hoàn hảo nhất. Nếu tôi nói được các tiếng của loài người và thiên thần, mà tôi không có bác ái, thì tôi chỉ là tiếng đồng la vang dội hoặc não bạt vang động. Và nếu tôi được nói tiên tri, thông biết mọi mầu nhiệm và mọi khoa học; nếu tôi có đầy lòng tin, đến nỗi chuyển dời được núi non, mà không có bác ái, thì tôi vẫn là không. Nếu tôi phân phát hết gia tài để nuôi kẻ nghèo khó, nếu tôi nộp mình để chịu thiêu đốt, mà tôi không có bác ái, thì không làm ích gì cho tôi. Bác ái thì kiên tâm, nhân hậu. Bác ái không đố kỵ, không khoác lác, không kiêu hãnh, không ích kỷ, không nổi giận, không suy tưởng điều xấu, không vui mừng trước bất công, nhưng chia vui cùng chân lý. Bác ái tha thứ tất cả, tin tưởng tất cả, trông cậy tất cả, chịu đựng tất cả. Bác ái không khi nào qua đi, ơn tiên tri sẽ bị huỷ diệt, ơn ngôn ngữ sẽ chấm dứt, ơn thông minh sẽ biến mất. Vì chưng chúng ta hiểu biết có giới hạn, chúng ta nói tiên tri có giới hạn, nhưng khi điều vẹn toàn đến, thì điều có giới hạn sẽ biến đi. Khi còn bé nhỏ, tôi nói như trẻ nhỏ, suy tưởng như trẻ nhỏ, lý luận như trẻ nhỏ; nhưng khi tôi đã trưởng thành, tôi loại bỏ những gì là trẻ nhỏ. Hiện giờ, chúng ta thấy mờ mịt qua tấm gương, nhưng lúc bấy giờ, diện đối diện. Hiện giờ, tôi biết có giới hạn, nhưng lúc bấy giờ, tôi sẽ biết như tôi được biết. Hiện giờ, đức tin, đức cậy, đức mến, tất cả ba đều tồn tại, nhưng trong ba nhân đức, đức mến là trọng hơn cả.
Ðó là lời Chúa.
ĐÁP CA: Tv 32, 2-3. 4-5. 12 và 22
Ðáp: Phúc thay dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình (c. 12b).
1) Hãy ngợi khen Chúa với cây đàn cầm, với đàn mười dây, hãy xướng ca mừng Chúa. Hãy ca mừng Người bài ca mới, hát mừng Người với tiếng râm ran.
2) Vì lời Chúa là lời chân chính, bao việc Chúa làm đều đáng cậy tin. Chúa yêu chuộng điều công minh chính trực, địa cầu đầy ân sủng Chúa.
3) Phúc thay quốc gia mà Chúa là Chúa tể, dân tộc mà Chúa chọn làm cơ nghiệp riêng mình. Lạy Chúa, xin đổ lòng từ bi xuống trên chúng con, theo như chúng con tin cậy ở nơi Ngài.
ALLELUIA: Tv 147, 12a và 15a
All. All. – Giêrusalem, hãy ngợi khen Chúa, Ðấng đã sai lời Người xuống cõi trần ai. – All.
PHÚC ÂM: Lc 7, 31-35
“Chúng tôi đã thổi sáo mà các anh không nhảy múa, chúng tôi đã hát những điệu bi ai mà các anh không khóc”.
Tin Mừng Chúa Giêsu Kitô theo Thánh Luca.
Khi ấy, Chúa Giêsu phán rằng: “Ta sẽ phải nói những người của thế hệ này giống ai đây? Họ giống ai? Họ giống như những đứa trẻ ngồi ngoài đường phố gọi và nói với nhau rằng: “Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. “Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc”. Bởi vì khi Gioan Tẩy Giả đến, không ăn bánh, không uống rượu, thì các ngươi bảo: “Người bị quỷ ám”. Khi Con Người đến có ăn có uống, thì các ngươi lại nói: “Kìa con người mê ăn tham uống, bạn bè với quân thu thuế và phường tội lỗi”. Nhưng sự khôn ngoan đã được minh chính bởi tất cả con cái mình”.
Ðó là lời Chúa.
Suy Niệm:
NỖI BUỒN VÀ NIỀM VUI CỦA TIN MỪNG
Chúa Giêsu phán rằng: “Ta sẽ phải nói những người của thế hệ này giống ai đây? Họ giống ai? Họ giống như những đứa trẻ ngồi ngoài đường phố gọi và nói với nhau rằng: “Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. “Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc”. (Lc 7,31-32)
Hình ảnh so sánh mà Chúa Giêsu dùng trong lời dạy này: “Chúng tôi đã thổi sáo cho các anh, mà các anh không nhảy múa. “Chúng tôi đã hát những điệu bi ai, mà các anh không khóc”, miêu tả một thế hệ không đáp ứng về mặt tâm linh và chống lại cả lời mời gọi vui mừng lẫn buồn rầu của ân sủng Chúa. Có vẻ như mâu thuẫn khi Tin mừng mời gọi chúng ta đến với ân sủng qua cả niềm vui và nỗi buồn, nhưng cả hai đều là những chuyển động thiết yếu của tâm hồn, chuẩn bị cho chúng ta đón nhận sự trọn vẹn của ơn cứu độ.
Niềm vui nảy sinh từ việc nhận biết lòng thương xót của Chúa, sự hiện diện thường hằng của Ngài và niềm hy vọng về sự sống đời đời. Ngược lại, nỗi buồn thánh thiện được sinh ra khi chúng ta đối diện với tội lỗi của mình, suy gẫm về sự đau khổ của Chúa Kitô và thừa nhận sự đổ vỡ của thế giới. Tin mừng "thổi sáo" khi mời gọi chúng ta vui mừng trong sự gần kề của Nước Trời; Tin mừng "hát những điệu bi ai" khi kêu gọi chúng ta ăn năn và hoán cải. Một trái tim hòa hợp với Chúa đáp lại cả hai, vui mừng trong những ơn lành của Ngài và khóc thương tội lỗi. Phớt lờ bất kỳ lời kêu gọi nào cho thấy một trái tim chai sạn, một sự vô cảm về mặt tâm linh, không ca ngợi lòng tốt của Chúa cũng không đau buồn về những gì ngăn cách chúng ta với Ngài.
Bối cảnh của hình ảnh so sánh này rất quan trọng. Sau khi Chúa Giêsu làm cho con trai duy nhất của bà góa phụ ở Nain sống lại, một số môn đệ của Gioan tẩy giả, những người đã chứng kiến phép lạ, trở về pháo đài Ma-cha-rơ, nơi Gioan bị giam cầm. Họ thuật lại cho ông tất cả những gì họ đã thấy. Đáp lại, Gioan sai hai người trong số họ trở lại hỏi Chúa Giêsu rằng: "Ngài có phải là Đấng phải đến, hay chúng ta phải đợi một người khác?" (Lc 7,19). Chúa Giêsu đáp: "Hãy đi nói với Gioan những điều các ngươi đã thấy và nghe: người mù được thấy, người què đi được, người cùi được lành, người điếc nghe được, người chết sống lại, người nghèo được đón nhận Tin mừng. Phúc cho người nào không vấp phạm vì Ta!" (Lc 7,22-23).
Sau khi các môn đồ của Gioan ra về, Chúa Giêsu quay lại đám đông và đưa ra sự so sánh này. Những đứa trẻ thổi sáo tượng trưng cho sự loan báo vui mừng về Nước Trời được thể hiện qua các phép lạ và sứ điệp Tin mừng của Chúa Giêsu. Những đứa trẻ hát khúc ca bi ai tượng trưng cho lời kêu gọi ăn năn và chuẩn bị đón Đấng Mêsia của Gioan. Cả hai đều là lời mời gọi thiêng liêng, một để vui mừng, một để than khóc. Cả hai đều bị thế hệ đó phần lớn từ chối.
Hôm nay, hãy suy gẫm về tâm trạng của chính mình. Chúng ta có cảm động trước lời mời gọi của Tin mừng để vui mừng trong sự gần gũi của Thiên Chúa và những ơn phúc của Ngài không? Chúng ta có sẵn lòng để trái tim mình bị xuyên thấu bởi nỗi buồn đến từ việc nhận ra tội lỗi và những đau khổ mà nó gây ra không? Hãy cầu xin ơn của một trái tim sống động trọn vẹn, biết nhảy múa theo giai điệu của niềm vui thiêng liêng và khóc than trong nỗi buồn về tất cả những gì cản trở tình yêu. Bằng cách đón nhận cả hai, chùng ta sẽ được kéo sâu hơn vào mầu nhiệm của Chúa Kitô, Đấng đã đến để kêu gọi cả những người vui mừng và những người ăn năn vào Vương quốc của Ngài.
Lạy Chúa, đôi khi Chúa đã ban cho các môn đệ niềm vui; những lúc khác, Ngài cho phép họ trải nghiệm nỗi buồn thánh thiện. Cả hai đều cần thiết, mỗi điều đều hoàn thành điều cần thiết nhất vào thời điểm đó. Xin Chúa ban cho con ơn để đón nhận cả niềm vui và nỗi buồn, hầu cho nhịp điệu trọn vẹn của Tin mừng thấm đẫm tâm hồn con và kéo con ngày càng sâu hơn vào Vương quốc của Chúa. Lạy Chúa Giêsu, con tín thác nơi Chúa.
