Header

Suy Niệm Lời Chúa | Thứ Ba Tuần V Mùa Thường Niên | Mc 7, 1-13| Phút Cầu Nguyện

Lời Tin mừng hôm nay đặt ra cho mỗi người chúng ta một câu hỏi rất thật: tôi sống đạo bằng hình thức hay bằng tấm lòng? Tôi có dễ dàng xét đoán người khác vì họ “không đúng chuẩn”, mà quên xét lại chính lòng mình không?

SUY NIỆM LỜI CHÚA
THỨ BA TUẦN V MÙA THƯỜNG NIÊN


Tin mừng Chúa Giêsu Kitô theo thánh Marcô (7,1-13)

1 Khi ấy, có những người Pha-ri-sêu và một số kinh sư tụ họp quanh Đức Giê-su. Họ là những người từ Giê-ru-sa-lem đến. 2 Họ thấy vài môn đệ của Người dùng bữa mà tay còn ô uế, nghĩa là chưa rửa. 3 Thật vậy, người Pha-ri-sêu cũng như mọi người Do-thái đều nắm giữ truyền thống của tiền nhân: họ không ăn gì, khi chưa rửa tay cẩn thận; 4 thức gì mua ngoài chợ về, cũng phải rảy nước đã rồi mới ăn; họ còn giữ nhiều tập tục khác nữa như rửa chén bát, bình lọ và các đồ đồng. 5 Vậy, người Pha-ri-sêu và kinh sư hỏi Đức Giê-su: “Sao các môn đệ của ông không theo truyền thống của tiền nhân, cứ để tay ô uế mà dùng bữa?”. 6 Người trả lời họ: “Ngôn sứ I-sai-a thật đã nói tiên tri rất đúng về các ông là những kẻ đạo đức giả, khi viết rằng: Dân này tôn kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì lại xa Ta. 7Chúng có thờ phượng Ta thì cũng vô ích, vì giáo lý chúng giảng dạy chỉ là giới luật phàm nhân.

8 Các ông gạt bỏ điều răn của Thiên Chúa, mà duy trì truyền thống của người phàm”. 9 Người còn nói: “Các ông thật khéo coi thường điều răn của Thiên Chúa, để nắm giữ truyền thống của các ông. 10 Quả thế, ông Mô-sê đã dạy rằng: ‘Ngươi hãy thờ cha kính mẹ’ và ‘kẻ nào nguyền rủa cha mẹ, thì phải bị xử tử!’. 11 Còn các ông, các ông lại bảo: ‘Người nào nói với cha với mẹ rằng: những gì con có để giúp cha mẹ đều là ‘co-ban’ nghĩa là lễ phẩm đã dâng cho Chúa’ rồi, 12 và các ông không để cho người ấy làm gì để giúp cha mẹ nữa. 13 Thế là các ông lấy truyền thống các ông đã truyền lại cho nhau mà huỷ bỏ lời Thiên Chúa. Các ông còn làm nhiều điều khác giống như vậy nữa!”.

SUY NIỆM

Trong Tin mừng hôm nay, các kinh sư và người Pharisêu chất vấn Chúa Giêsu khi thấy các môn đệ không giữ truyền thống của tiền nhân, cụ thể là không rửa tay theo nghi thức trước khi dùng bữa (x. Mc 7,1-5). Trước lời trách móc ấy, Chúa Giêsu không chỉ bênh vực các môn đệ, mà còn đi thẳng vào cốt lõi của vấn đề: sự khác biệt giữa việc tuân giữ những quy định bề ngoài và thái độ nội tâm của con người trước Thiên Chúa.

Người trích lời ngôn sứ Isaia: “Dân này kính Ta bằng môi bằng miệng, còn lòng chúng thì xa Ta” (Is 29,13; x. Mc 7,6). Lời ấy vang lên như một cảnh tỉnh mạnh mẽ cho những ai nghĩ rằng việc chu toàn các hình thức đạo đức là đủ để làm đẹp lòng Thiên Chúa. Thực ra, điều Ngài tìm kiếm không phải là những nghi thức rỗng tuếch, nhưng là một con tim yêu mến, khiêm nhường và chân thành.

Chúa Giêsu không phủ nhận Lề luật của Thiên Chúa, nhưng Người phê phán việc con người đã đặt truyền thống của mình lên trên Lời Ngài, thậm chí dùng truyền thống để né tránh những trách nhiệm căn bản. Ví dụ về luật “Côrban” cho thấy sự nguy hiểm của một thứ đạo đức giả hình: miệng thì nói của lễ dâng cho Thiên Chúa, nhưng hành động lại chối bỏ bổn phận hiếu thảo với cha mẹ (x. Mc 7,9-13). Danh Thiên Chúa được nhắc đến, nhưng tình yêu cụ thể đối với con người thì bị lãng quên.

Thực trạng ấy cũng dễ xảy ra trong đời sống đức tin của chúng ta hôm nay. Có khi chúng ta nhân danh Chúa, nhân danh Giáo hội để cho mình quyền phán xét người khác, thay vì cảm thông và nâng đỡ những người yếu đuối. Có lúc, đời sống đạo bị thu hẹp thành một danh sách những việc phải làm: đã đi lễ chưa, đã đọc kinh chưa, đã giữ luật đủ chưa. Thiếu một điều thì bất an, sai một điều thì nặng nề mặc cảm. Đức tin, trong trải nghiệm ấy, không còn là nguồn bình an, mà trở thành áp lực.

Lời Tin mừng hôm nay đặt ra cho mỗi người chúng ta một câu hỏi rất thật: tôi sống đạo bằng hình thức hay bằng tấm lòng? Tôi có thể rất đầy đủ trong các thực hành đạo đức, nhưng liệu tôi có thiếu kiên nhẫn, thiếu yêu thương và thiếu bao dung với người khác không? Tôi có dễ dàng xét đoán người khác vì họ “không đúng chuẩn”, mà quên xét lại chính lòng mình không?

Lạy Chúa, xin thanh luyện tâm hồn chúng con khỏi mọi hình thức đạo đức giả tạo. Xin cho chúng con biết sống đức tin bằng một con tim chân thành, biết yêu mến Chúa và yêu thương anh chị em mình. Xin cho những việc đạo đức chúng con thực hành luôn phát xuất từ lòng mến, để đời sống chúng con thực sự làm đẹp lòng Chúa. Amen.

CHIA SẺ BÀI VIẾT